Ông nội nói tôi đã cứu rỗi ông ấy
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

ngờ kiếp này, mẹ lại chủ động mời tôi về tổ chức sinh nhật chung.
Tôi lạnh nhạt trả lời: “Không đâu.”
lẽ vì thái tôi quá mẹ bắt đầu giận: “Chu Tiểu mẹ là mẹ ruột của con Con nhìn lại cái độ mình xem! Nửa năm nay con không gọi lấy một cuộc điện thoại cho chúng ta, trong lòng con có thực sự nhận ba mẹ
Tôi đáp: “Mẹ có cho con số điện thoại đâu.”
Dù có, tôi cũng chẳng gọi.
mẹ thời quên mất. con chắc cho rồi chứ?”
“Không có.”
“Anh con, rồi Linh thì sao?”
“Cũng không.”
Mẹ bị chặn họng, á khẩu, không nổi nữa.
Cuối cùng, đánh trống lảng sang chuyện khác: ở Nhất Trung kịp chương trình chứ? Trước kia để con trường Quốc học với Linh Linh, ít ra còn người đỡ đần nhau…”
Tôi cắt ngang lời bà: “Con còn phải luyện đề, cúp máy đây.”
đã!” Bà vội vàng đi vào trọng cuộc gọi hôm nay: “Ngày mai con đưa cả ông về nhà đi, cả nhà mình sẽ cùng tổ sinh nhật cho con với Linh.”
chợt nhớ ra, kiếp trước vào đúng khoảng thời gian này, ba tôi từng muốn một dự lớn.
Ông nội có quan hệ trong ngành đó.
Thế là ba mẹ chủ mời ông về nhà ăn cơm.
Ông nội vui lắm, cứ tưởng họ lòng ăn năn, muốn tròn đạo hiếu.
khi biết sự thật, lòng ông nguội lạnh, chẳng thèm tâm nữa, tất nhiên cũng chẳng giúp gì.
Chưa ăn xong bữa, họ lại cãi nhau ầm lên với ông.
vẫn nhớ rất rõ, tiệc sinh nhật Chu Nhã Linh trước, ông nội cũng ôm vọng được tụ giống như tôi, lặn lội đến biệt thự, mong được vào nhà ăn một bữa cơm.
Kết quả, ông bị ba mẹ trở mặt đuổi thẳng ra
Vì vậy, đêm hôm đó, kẻ đứng lén bên ngoài biệt thự nhìn trộm vào niềm vui gia đình, ngoài ra... còn có cả ông nội.
Nghĩ đến những chuyện kiếp trước, tôi thay ông trả “Tôi với ông nội đều bận, không có thời gian.”
“Một già nghỉ hưu thì bận gì được chứ! nói ông gọi cho ba một già rồi mà suốt ngày lang điện thoại không thèm nhỡ có chết ngoài đường cũng chẳng biết—”
Tôi dứt cúp máy.
Bọn họ đương nhiên tìm không ông nội.
ty ông đang rất bận.
Ông không rảnh, không muốn dính dáng đến cái nhà đó nữa.
Chúng tôi còn mua nhà rồi.
Để thuận tiện cho học của tôi, ông đã đặt cọc mua một căn hộ trong khu dân gần trường Nhất Trung.
Cuộc sống hiện tại của tôi và ông nội, không muốn với mẹ.
nghĩ, bọn họ cũng chẳng quan
Hôm sau là cuối
Ông nội đã một phòng trong nhà hàng trọng, nhất quyết phải tổ chức sinh nhật cho tôi.
Ở hành lang nhà đụng phải Chu Linh đang ăn mặc lộng lẫy.
Vừa thấy tôi, ta nhếch mép cười khẩy: “Hừ, còn tưởng chị thật sự muốn tranh với tôi, hóa ra là đang cố tạo hình mình à?”
“Mẹ chị tới chị mình được ngang hàng với sao? cũng muốn chen hả?”
Cô ta bật cười chọc: “Đồ ngu, mẹ gọi chị đến chỉ muốn dụng quan hệ ông nội chị thôi.”
“Là con thì sao? yêu chị, họ chỉ nhận tôi là con Chị tát tôi một cái, họ liền gấp mười, gấp trăm lần. Chị muốn tranh với tôi? Chị xứng sao?”
Tôi chẳng buồn phí lời với cô ta, coi không nghe thấy gì, bước thẳng về phía
Phòng mà ông nội đặt cho tôi là trong cùng, là phòng lớn nhất, sang trọng
Chu Linh không chịu bỏ qua, chạy lên chặn mặt cau mày, giọng lạnh tanh: “Đồ nhà quê, muốn chết Phòng VIP phía đang có buổi tiệc của tài phiệt, loại thấp kém như lỡ xông muốn chết thì là gì?”
Đúng lúc đó, ba, mẹ và anh trai cũng căn phòng phía sau Chu Nhã Linh bước ra.
Chu Nhã Linh lập tức phóng đại mọi chuyện, nói tôi vô văn hóa, vào nơi cao cấp như thế mà lại xộn,
Ánh mắt của ba và anh nhìn tôi lập tức trở nên lạnh lẽo.
Mẹ cũng nói với vẻ miễn cưỡng: “Đã đến rồi thì vào đi, chỗ này không phải nơi con có thể tự tiện đi lại, đừng thêm phức cho chúng ta
Tôi chẳng thèm đến họ, tiếp tục sải bước đi thẳng về phía trước.
hiểu tiếng người à?!” Anh trai kiên nhẫn, giơ tay định đẩy tôi ra.
Đúng lúc đó, ông nội bước từ căn phòng VIP trong cùng—phòng sang trọng nhất.
nhà sững
Ông chẳng buồn liếc nhìn trong số họ, chỉ vẫy tay gọi tôi: “Tiểu Tiếu, lại đây.”
Tôi lập tức chạy tới.
Lần này, ba tôi vội vàng chắn đường tôi lại.
Ông sang cười nịnh ông nội: “Ba, ba được Tổng Giám đốc mời tới dự sao? Con bé Tiểu còn nhỏ, chưa chuyện xã giao. Con đã sắp xếp một bàn tiệc sinh nhật phòng bên cho hai đứa nó, để Tiểu Tiếu ở lại đó đi, con ba vào Giám đốc La.”
Tổng Giám La — đứng trong người giàu nhất thành phố, chính là người mà ba tôi gần tìm mọi tiếp cận.
Sinh nhật của Chu Nhã Linh được tổ chức ở đây, cũng là cái cớ để ba tôi hi vọng có cơ hội làm quen với La tổng.
Không ngờ, giờ đây chính ông nội ở trong phòng tiệc của La tổng, đương nhiên tôi sẽ không chịu lỡ cơ hội này.
Ông kiêu hãnh “Tiệc hôm là mừng sinh Tiểu Tiếu. La tổng và các vị khách đều là mời đến. Tôi cần cậu đi gì?”
tưởng nghe nhầm.
Ba cau mày: “Ba, ba nói là bữa tiệc trong căn phòng kia là do ba đứng ra tổ chức? Ba lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”
“Có cần cậu lo tôi Ông chẳng muốn tiết lộ chuyện tài chính, vừa nói vừa đưa tay tôi về phía mình.
Ba tôi lập tức theo sau, cười giả nắm lấy tay ông nội: biết ba giao thiệp rộng mà, ngày xưa ba với La tổng đã từng hợp tác lần, chắc chắn là bạn cũ Gần đây con cũng muốn đấu thầu một dự án bên phía ông ấy, ba ơi, ba dẫn con qua hỏi, nói vài câu, có ba đứng ra, mình chắc chắn lấy được dự án đó!”
Ông nội bình nhướng mày: “Ồ, dự án đó tôi cũng đang tham gia đấu thầu. Tôi sẽ không giúp cậu. Giúp cậu nào tự kiếm thêm một thủ cạnh tranh cho mình. Tôi không ngốc đến làm chuyện
mặt nịnh nọt của ba tôi lập tức tối sầm ông lạnh lùng nói chút nể “Ba cũng lớn tuổi rồi, chẳng lẽ còn định tự mình cực khổ lăn lộn làm ăn nữa sao? Con là con trai ba, ba không trải đường cho còn ra cạnh tranh con
Ông nội mắt: “Ai quy định mươi thì không được làm ăn? Dựa vào cái gì mà phải trải đường cho cậu? Chỉ cậu là con trai à? Tôi từng cậu lừa một lần rồi, ông đây không ngu tới mức mắc lại lần thứ hai! Dự án thầu của Tập đoàn La, ai có bản lĩnh thì người lấy. cậu không được, do cậu kém cỏi, có mơ dựa hơi ông già này!”
Anh trai tính lập tức nhảy ra bới: “Đồ tiệt——”
Mẹ tôi lập tức bịt lại.
Rồi quay sang, gượng cười với ông nội, giọng giả vờ thiện: “Ba cứ làm đi, chúc ba làm ăn phát đạt, càng ngày càng lớn mạnh!”
Lời nói thì ngọt ngào đấy.
Nhưng trong mắt sự tính hiện rõ, không sao giấu được.
“Chu Tiểu Tiếu, thổi nến đi, mau qua ước nguyện.”
Người từ phòng VIP sang trọng bước gọi tôi, là La Ngôn Dụ — cháu trai Tổng Giám đốc La, cũng là bá và nam thần trường Quốc Tế.
Giám đốc La và ông nội tôi từng cùng nhau lăn lộn trên thương trường nhiều năm.
Hai người không chỉ là đối mà là bạn thân lâu
Ông nội kể, La Ngôn Dụ chủ động xin đi cùng ông nội đến dự sinh nhật tôi.
Tôi và La Ngôn Dụ gặp nhau một tháng trước, trong cuộc thi “Vật lý Tư Duy Mới”.
hai chúng tôi đều đoạt giải.
Tôi giành hạng còn cậu ấy hạng ba.
Cậu ấy chủ động kết bạn với tôi trên WeChat, tôi đồng ý.
Cậu ấy là một bạn học rất giỏi, là người học tập lý tưởng, có thể giúp tôi tiến bộ nhanh hơn.
Từ khi quen biết, tôi và La Ngôn Dụ thường xuyên trao đổi các điểm trọng tâm môn qua WeChat.
Lúc thấy La Ngôn Dụ xuất Chu Nhã Linh—vừa nãy còn đắc ý trước mặt mặt lập thay đổi.
Theo ký ức kiếp trước, Chu Nhã Linh luôn thầm La Dụ.
Nhưng thành học tập của cô ta kém, La Dụ thì là kiểu mọt sách học bá, ta nói chuyện nổi với ấy.
“Tốt, tôi đến đây.” Tôi mỉm cười, đáp lại La Ngôn
Chu Linh mất vẻ đắc ý, cô ta trừng mắt tôi đầy oán hận, rồi lập đổi gương tỏ ra đáng thương, vội vàng kéo tay ông nội: “Ông hôm nay là sinh của cháu mà, cháu có thể sang ông nội với chị được không? Mọi người nhau chắc vui hơn…”
Ông nội thẳng thừng từ chối: cứ tổ của cháu, chức của chúng tôi, đừng chen vào rồi lại làm vui.”
tay ông nội, cùng bước vào sinh nhật.
Ông nội ghé tai tôi thì thầm đắc: “Hồi xưa chỉ có mình ghen tị với tụi nó, giờ thì tới lượt nó ghen ngược với mình rồi. Hừ, đáng đời! He he
Tôi gương mặt láu cá như trẻ con của ông chọc cười bật thành tiếng.
Chu Nhã Linh tức đến mức bật khóc ngay tại chỗ.