Ông nội nói tôi đã cứu rỗi ông ấy
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Tôi lập tức định đá văng con dao ấy ra.
Nhưng La Ngôn Dụ nhanh hơn, ấy lập tức kéo tôi ra phía sau lưng mình, con nhắm thẳng về phía cậu ấy.
mắn là, lưỡi dao chưa kịp chạm vào người La Ngôn
Chu Nhã Linh đã bị ai đó giữ chặt lại.
Người giữ cô ta—là ba mẹ.
Kiếp trước, trong một họp lớp, Chu Nhã Linh đã giở trò với La Ngôn Dụ.
Cô ta mua chuộc hai nam sinh có nhân tồi, ép La Ngôn Dụ uống rượu rồi bỏ sau đó đưa cậu ấy phòng nơi cô ta đã chờ sẵn.
Vì La Ngôn ngày càng xuất sắc, khỏi trường trường Tế xong thì Nhã Linh gần như thể chen chân vào tầng lớp mà cậu đang ở nữa.
Vậy nên, cô ta nghĩ ra cách hèn hạ “gạo nấu thành cơm”.
Mặc dù sau đó, nhờ ý chí rất La Ngôn Dụ đã chạy thoát khỏi căn phòng đó.
Nhưng chuyện này khiến Nhã Linh làm loạn trong nhà họ La, gây nên một vụ lùm xùm không nhỏ.
La Ngôn Dụ cũng phải bỏ rất nhiều công sức làm sáng tỏ mọi
Vì vậy, ở kiếp này, đúng vào họp tôi cố ý hẹn La Ngôn Dụ mặt riêng, để tránh cậu ấy khỏi cái bẫy của Chu Nhã
Không dù được buổi lớp, Chu Nhã Linh vẫn tìm được cơ khác—và ở kiếp cô ta vẫn tục giở trò với La Ngôn Dụ.
mắn quả cuối cùng vẫn như kiếp trước—La Ngôn Dụ một lần nữa thoát khỏi cái bẫy bẩn thỉu đó.
Kiếp trước.
Sau khi giở trò Dụ, không lâu sau, Chu Nhã mọi người, cuối cùng cũng mang thành công.
Cho đến bụng ngày càng lớn theo tháng.
Cô ta tư thế của người chiến thắng, chạy đến nhà họ La, mang thai ép La Dụ.
Khi đó, La Ngôn nói thẳng với cô ta—đêm hôm đó cậu chưa từng động vào người
Chu Nhã Linh lúc này mới bàng nhận ra, đêm mà cô ta giăng bẫy, La Ngôn đã sớm rời khỏi phòng.
thật sự xuất hiện trong căn phòng đó, là hai nam sinh cô ta bỏ tiền thuê.
chúng thấy La Ngôn Dụ chạy, nổi lòng tà, phòng Chu Nhã Linh, nhân lúc cô ta đang say mèm, đã thay nhau làm nhục cô ta.
Vì uống quá để lấy khí, Chu Linh hoàn toàn không con cô ta, vốn dĩ chẳng liên quan gì đến La Ngôn Dụ.
Chu Linh từng mơ làm con dâu nhà họ để được gia đình cao hơn.
Nhưng kết cục, cô ta chẳng những không đạt được mục mà tự hại chính bản mình.
Cô ta không hề có ý định cứu vãn mọi chuyện.
Ngược lại, lại dùng tôi làm bia đỡ đạn.
ta chuyển toàn bộ sự chú của ba và anh trai sang tôi.
Nhân lúc mọi người đều đổ dồn lên tôi, Chu Nhã Linh âm thầm trốn đến một thành phố nhỏ, tự giải quyết bụng lớn
Sau đó, cô ta quay một đoạn và đăng lên nhóm gia đình.
Trong video, cô ta khóc nức nở hoa lê gặp mưa.
Nói rằng cô ta thật sự không nỡ rời khỏi cái nhà này, vì vậy luôn cố lấy lòng tôi một cách nhún
Nhưng vẫn bỏ cô ta, thể chấp nhận được sự tồn tại của cô luôn tìm cách bài xích.
Cô ta mình quá mệt mỏi, và muốn trả ba mẹ anh lại cho tôi.
Nói rằng cô ta sẽ không tranh giành với tôi nữa.
Rồi trong đoạn video ấy, ta... nhảy xuống biển.
Khi ba anh trai xem được đoạn video, tất cả đều phát điên đau lòng.
Họ thậm chí vội đi “người đã chết” Nhã Linh, biến nỗi đau và tức giận thành cơn thịnh nộ—trút hết lên người tôi.
phủ nhận và thích của tôi, trước ngọn lửa giận ngút của họ, yếu ớt và vô
Mẹ đi lặp lại cái tên “Chu Nhã khóc đến mức sống không chết.
tôi tát tôi mười cái bạt tai liên tiếp.
Còn trai đang điên, thẳng tay đá tôi từ ba xuống.
Tôi chết ngay dưới người anh trai ruột mình.
Nhưng ở này, không còn tôi để cô dùng làm tấm khiên.
kịch cưới tự đạo diễn của Chu Linh thất bại thảm hại, ai cũng biết rõ sự thật.
hoang, thậm chí đến cha đứa cũng không xác định được, cô trở thành cười, bị mắng và khinh bỉ khắp nơi.
Vì mất hết thể diện, ba mẹ bắt đầu móc và nhạt với cô ta.
Nực thay, đến nước này Chu Nhã Linh vẫn không hối đổ hết mọi oán lên tôi.
Nhã Linh rằng, vì có nên đời cô ta mới bắt nên trắc trở. Cô ta lại tìm đến tôi, muốn tôi biến mất khỏi thế giới này.
Lúc đó, mẹ vội chạy kéo Chu Nhã Linh lại.
Tôi tưởng rằng, cuộc họ vẫn không nỡ để cô ta phạm pháp, thương người khác.
Nhưng tôi không ngờ—khi họ Chu Nhã Linh ra rồi, không lấy cô ta đưa về nhà như trước nữa.
Mà là… ba tôi, ngay trước mặt tôi, tát cô ta một thật mạnh.
Chu Nhã Linh toàn choáng váng.
lúc sau, cô ta mới kịp phản ứng lại, hét lên đầy đau đớn: “Ba ơi! Sao lại đánh con? Con là Linh Linh mà! Là đứa con thương nhất mà! Từ nhỏ lớn ba chưa từng đánh con—”
Ba tôi lại tát thêm một cái nữa.
Nhã Linh khóc lóc chạy về phía mẹ tôi: “Mẹ! Ba điên rồi! con với!”
mẹ—người trước giờ luôn che chở cô ta như báu—lần này lại cô ta trở lại phía ba tôi.
Ba tôi như bị quỷ ám, không nói một Nhã Linh liên tục mấy chục cái.
cô ta sưng phồng như đầu heo, mắt nước tèm lem, nói nổi thành câu.
Đánh xong, ba quay về phía tôi.
Phịch.
Ông quỳ xuống trước mặt tôi.
người quỳ tiếp theo, chính là mẹ
Hai người họ—những kẻ nay chưa từng tỏ ra chút yêu thương thật nào đây lại rơi nước mắt đìa, cúi đầu trước tôi.
“Xin lỗi… xin Tiếu… mẹ cuối cùng cũng hiểu rồi. sao con được về nhà rồi mà vẫn không chịu lại, không chịu nhận ba mẹ. Tất cả, ba mẹ đều đã hiểu… ba mẹ có con. Ba đã làm con tổn thương quá Ba mẹ… không xứng làm ba mẹ con…”
Tôi còn đang thắc mắc, sao họ đột đổi thái độ đến vậy.
Hóa ra—họ trọng sinh.
Mẹ nắm lấy tôi, nghẹn ngào nói: “Rõ ràng con mới là ruột ba mẹ… Tất cả đều do con bé Chu Nhã Linh xấu Chính nó đã chia rẽ cả gia đình Mẹ xin lỗi con…”
“Mẹ đã đoạn tuyệt với nó rồi… Từ nay về sau, con là đứa con duy nhất của ba Về nhà với mẹ được không? mẹ nợ con ở kiếp trước… mẹ định sẽ bù con gấp trăm, gấp ngàn lần…”
rút lại, nói: “Muộn rồi. Không thể quay lại được nữa. Từ khoảnh khắc kiếp khi cần biết trắng đen phải trái, chỉ vì một lời của Chu Linh mà các người đánh chết tôi… thì mọi thứ đã không thể cứu vãn. Tôi nhỏ đã không cha mẹ… và từ nay về sau cũng không cần.”
Mẹ khóc không thành tiếng.
Nhã Linh lên, không cam lòng: “Các người thật sự rơi tôi sao?! Sao người là con của các người!”
Cô ta vừa khóc, vừa lại dao mà đã ném đi, lần nữa lao về phía tôi.
Lần này, ngăn cô ta là anh trai.
ta giật lấy con dao, mặt không cảm xúc—rồi đâm vào ngực Chu Linh!
Trước đây, trong anh trai là sự cưng chiều vô điều kiện dành cô ta. Nhưng lúc này, ánh mắt anh ta chỉ còn hận thù và lạnh lẽo.
anh ta, lạnh lùng.
Thì ra, anh ta cũng đã trọng sinh.
“Anh ơi… Em là Linh Linh của anh mà…” Chu Nhã Linh mở to đôi mắt không thể tin nổi. Máu từ tuôn không ngừng. Cho đến chết, cô ta vẫn mở trừng chết lặng nhìn anh trai.
Anh trai rút dao ra khỏi ngực cô ta.
Anh ta cầm lấy con dao máu, quay đầu nhìn tôi, gắng nặn ra một nụ cười.
Nhưng giữa tôi và anh ta, đã một cái chết—chính tay anh ta giết tôi kiếp trước.
Vì thế, nụ cười ấy, đã chẳng còn dễ dàng nữa.
Anh ta vẫn gắng mỉm cười, méo mó đến còn khó coi hơn cả khóc: “Chu Tiểu đánh chết em là anh. Mạng sống mà anh hôm nay, anh trả.”
“Đừng mà——!” và mẹ như cùng lúc lên.
Nhưng—anh ta đã tự tay đâm con dao đầy máu tim mình.
Anh ta ngã xuống, cố nở một nụ cười về phía tôi.
Lần này, nụ cười càng méo mó, càng đau đớn.
Anh ta nói, như thể buông bỏ “Chu Tiếu, anh không nợ em gì nữa… ta là anh em… hẹn gặp lại ở kiếp sau…”
Tôi lặng lẽ lại trong lòng: Không cần… kiếp sau đừng gặp lại
(Hết)