“Tại sao không được? Khi ông ta đánh ta phải biết sẽ trả giá.”
“Nhưng ông là bác cả anh! Em có hiểu bác cả nghĩa là gì không? có còn coi trọng người lớn nữa không?”
Tôi tát thẳng mặt anh ta: Viễn, anh là người nói tôi đánh đấy nhé.”
Tôi không dừng lại, liên tục tát thêm hơn chục cái nữa. Vương Xuân đứng bên cạnh, xót con đến phát điên.
“Được rồi, đánh rồi còn gì, giờ mau đến rút đơn đi, rút ngay!”
Tôi cười, tay: “Ai nói sẽ rút đơn? Ai bảo anh vậy?”
tức đến phát điên:
“Cô đánh rồi còn muốn gì nữa?”
“Tôi muốn gì à?”
Tôi trừng mắt nhìn Vương Xuân Lan: có thể lại con cho tôi không? Có thể khiến con tôi sống lại không?”
Thấy tôi nhất định không chịu rút đơn, Vương Xuân Lan gào lên:
“Cô cũng đánh con tôi đấy nhé! Tôi đi kiện cô! mà khiến anh tôi vào tù, tôi cũng khiến cô ngồi tù!”
Tôi cười
“Bà đi kiện kiện tôi đi! Tôi Trương Viễn là vợ chồng, cùng lắm là bạo lực gia đình, ai bắt được tôi?”
Bà ta tức điên, nhưng không làm được tôi.
Tội ác của Vương Quốc đã đầy bằng chứng. Cảnh sát thậm chí còn phục hồi lại được đoạn video giám sát lần trước—đoạn ông ta đánh tôi đến mức sảy thai.
Ông ta không trốn nổi nữa.
Xuân Lan và Trương Viễn chạy đôn chạy đáo tìm người giúp đỡ, mong cứu ông ta.
Nhưng cả đều ích—vô vọng.
10
Gia đình Vương Quốc Khánh đến
Đặc biệt là con trai út của ông ta đang chuẩn bị thi công chức. Giờ mà ông ta ngồi tù, mọi sức suốt bao năm sẽ mây khói.
Cả họ mang hoa quả đến lỗi, van xin tôi rộng lượng, qua cho ông ta.
Vẫn là điệp khúc cũ: “Bác cả là người thân, dù gì cũng là trưởng bối, mong cô tha cho ấy Cả nhà chúng tôi sẽ mãi mãi ghi cô.”
tôi biết ơn của họ?
Tôi nhất định kiện.
Xuân Lan gào khóc thảm đấm vào tay Trương
là do mày! Mày lấy con sao chổi này, phản đối mà mày vẫn cưới!”
“Giờ thì hay rồi! Nó đòi tống bác cả mày vào
“Nó còn muốn các em mày không công chức được! Nó muốn hại cả họ Vương chúng ta!”
11
“Trương Viễn, nó là vợ mày! đến vợ không dạy được đừng nói là con tao Tao đi còn hơn, để dưới xin lỗi bác cả mày!”
Cuối cùng Trương Viễn cũng tát tôi một cái, rồi chặt cổ muốn sao? Em rốt cuộc muốn gì? Đó là bác cả anh, em muốn nhà anh tan nát sao?”
“Nhà bác cả loạn rồi, chị dâu đòi hôn, anh không thi nổi công chức, vợ chưa cưới cũng bỏ đi.”
ông ấy em vài cái? Em thù dai thế Sao em không thể tốt bụng một chút?”
“Ông ấy đã bị giam nhiều rồi, trừng phạt cũng rồi. nhất định đẩy ông ấy vào tù thì mới vừa lòng sao? Em lợi từ chuyện đó?”
Anh bóp cổ tôi chặt, trong mắt lên sự hung ác mà tôi chưa bao giờ thấy. phút ấy, như biến thành kẻ thù không đội trời chung của ta.
Tôi không thể thở hai tay ra sức gỡ tay anh ta
Vương Xuân Lan ở bên cạnh hò hét cổ “Đánh đi, đánh chết con tiện nhân đó! Nó dám kiện bác cả mày đánh đi! Nó chết rồi thì xem còn kiện được ai!”
sao cũng là vợ chồng, đánh nó cũng chỉ là bạo lực gia đình thôi! Đánh
óc tôi thiếu oxy, không thể hít thở nổi.
Tôi vùng trong tuyệt vọng, càng giãy, Viễn càng mạnh.
Ngay lúc tôi mình chết dưới tay anh ta, anh tôi lao vào đá bay Viễn ra xa.
Mẹ tôi nhào ôm tôi đang thoi thóp, nước mắt giàn giụa. Bố tôi đấm thẳng vào Trương Viễn:
“Ai cho đánh con gái tao? Ai cho mày cái đó hả?!”
tôi xông tới đấm tiếp: “Hồi đó ai là người quỳ dưới xin cưới em ấy?
bao lâu? Trương Viễn, mày đúng là súc Nếu hôm nay bọn tao không đến mày định giết thật sao?!”
12
Viễn rạp vừa khóc vừa xin lỗi: ơi, lỗi, anh điên rồi, thật sự quá rối trí! Anh không cố đâu, thứ anh đi!”
“Không đời nào!”
Mẹ cho anh ta một cái tát: “Chúng tôi đã trên mạng, anh dám thế với con gái tôi? Ly hôn! Ngay lập tức!”
Nghe đến chữ “ly hôn”, Trương Viễn như bị sét đánh: “Không được! Con không đồng ý ly hôn! Con chưa bao nghĩ đến chuyện đó!”
Vương Xuân rỡ: “Tốt quá! Đi ngay, ly hôn ngay bây giờ! Nhưng trước khi ly hôn, phải trả sính lễ tôi đưa ra, cộng tiền ăn uống, sinh hoạt cả năm nay.”
“Còn ở nhà tôi cả năm trời phải trả tiền thuê nhà! Tính xong hết đi ký giấy!”
không nói nhiều, tát cho bà ta một nảy lửa:
“Nghe cho rõ! Lúc cưới nhà bà chỉ đưa một sính lễ, chúng con gái về nhà bà với hồi môn 6 8!”
“Con gái tôi đánh đến sảy thai, chưa đòi bà đồng nào bồi thường mà còn đòi tiền ăn ở, tiền nhà?!”
“Con mụ già ác độc! Chúng tôi không hôn, mà sẽ khiến con trai bà, cả cái nhà này thân bại danh liệt! Để nó ế đời, không ai dám lấy!”
Bố và anh tôi áp giải Trương Viễn đến dân chính. Anh ta gào khóc không ký.
Nhân viên làm việc cũng lưỡng lự, nhưng mẹ tôi đưa ra đoạn video tôi bị bạo hành:
chí, loại hôn nhân thế này còn không ly được Tôi dám con gái mình loại đàn ông này à? nay không ly, sau mấy người thấy thi thể con gái tôi
Nhân viên lập tức xử giấy tờ. Anh giữ tay Viễn ký và điểm
Lan điên tiết, định lao vào đánh tôi: “Dựa vào đâu mà ly hôn dễ dàng thế? Anh còn đang bị tạm giam kìa! Mau rút đơn đi, xong tôi mới để cô đi!”
cái đầu bà!”
Mẹ tôi hét còn to hơn: “Không những không rút, chúng tôi thuê luật sư giỏi nhất kiện cho đến cùng! Ai dám động đến con gái tôi, nhà tù chính là nơi hắn sống cả đời!”
Vương Lan gần như phát điên, cứ lặp lại: “Bác cả là người thân, là trưởng thế nào thể kiện bác cả! Sẽ bị trời phạt, bị sét đánh chết!”
“Phì!”
Mẹ tôi trừng mắt nhìn bà mà không biết điều, người đáng bị trời phạt là hắn! Để hắn ở trong tù đến già!”
13
thu dọn đồ chuẩn bị rời đi, anh tôi vẫn không nguôi giận:
“Em chịu nhiêu tủi nhục như không thể để họ dàng thoát tội!”
Anh trai tôi bộ video tôi bị bạo lên mạng—tất cả các nền tảng xã hội, các diễn đàn, tất cả các nhóm cộng đồng phương mà chúng tôi biết, ấy đều đăng lên.
Ở mỗi nơi, đều lại một dòng bình luận: người hãy nhìn cho rõ gia đình này, cho rõ đàn bạo lực này—hắn suýt nữa bóp vợ mình. Các cô gái làm ơn mở to mắt, đừng bao giờ gả vào nhà này!”