01
Khi bố chồng cùng nhau khẳng định đứa trẻ là con ruột của Phó Diêu, tôi hoàn toàn không nhiên.
Bởi vì, cũng biết, đứa bé đúng con ruột của Phó Diêu.
nên, mới lập tức đưa ta đi hỏa táng, thậm chí còn thuê người đến nhà cửa sót sợi tóc.
Nhưng con ruột thì chứ? Tôi vẫn có cách khiến đứa trẻ ấy không thể thừa kế tài sản.
“Tôi nói không phải là không phải, lỡ có gì bất ngờ thì sao?” Tôi cố gắng mở to đôi mắt đã sưng vì gì cũng phải có bằng chứng, đâu thể cô ta nói gì được.”
Trên đầu Tưởng Kiều vẫn còn quấn băng, trông rất đáng “Vậy thì có thể làm giám định quan hệ cha con.”
Mẹ chồng tôi nghe vậy liền nổi giận đứng bật dậy: “Chính vì cô là con mái không biết đẻ, tụi tôi còn chưa về đến nơi thì cô đã đem người ta đi hỏa táng, bây làm sao mà nghiệm?”
Tôi vừa khóc vừa lắc “Nhưng cũng không thể nói được, tôi nhận.”
Mẹ chồng còn định mắng tiếp, nhưng bị bố chồng ngăn lại: “Thôi đi, người mất rồi, nó cũng đau Nhưng cháu trai tôi không thể để trôi nổi bên ngoài. Tôi có xét đứa bé, dù Phó Diêu là con một, nghiệm với tôi cũng có thể dùng làm chứng. Đợi có kết quả, Vân con có chịu chấp nhận không?”
Tôi gật đầu: “Tuy con không hiểu rõ, nhưng nếu trung tâm xét nghiệm nói được thì là được, con tuyệt không ý Đáng chia thế nào thì chia thế ấy, dù sao thì nó cũng chỉ là con riêng.”
Mẹ chồng lại giận: “Cô là hả? Đó là truyền nhân đời thứ của nhà chúng tôi! không sinh được thì thôi, còn dám bôi nhọ danh đứa nhỏ.”
Tôi thầm trong đúng là vô lý—rõ là con riêng, lại chê từ "con riêng" nghe khó chịu?
nhìn người đang đứng trước mặt mình.
Bố chồng giả cao thượng, mẹ thì cay nghiệt, còn “tiểu tam” Tưởng Kiều thì hại xong còn giả đáng thương.
Không biết sau này nếu chuyện ĩ lên thì thành thế nào.
Tôi rất mong chờ một màn kịch
Tôi nhìn thấy bố gọi điện cho trung tâm xét nghiệm, suýt nữa bật cười thành tiếng. Đợi đến lúc có kết quả, chính là lúc tôi xem kịch hay.
Bởi vì tôi biết, kết quả xét nghiệm chắc sẽ là: không có quan thống.
Lúc đó, mới thời tôi thực phản công. Cả ba người bọn họ, đừng hòng yên ổn.
02
Tôi nhìn mẹ chồng đang ân cần hỏi han Tưởng Kiều, trong lòng đầy khinh bỉ, chỉ là mí mắt húp che mất nên không thấy được.
“Cô về chút gà đây, cho quá nhiều mỡ.”
mẹ chồng nói vậy, tôi gật đầu rồi đứng dậy đi ra
Lúc sắp rời khỏi phòng bệnh, tôi nghe Tưởng Kiều nói: “Mẹ, cảm mẹ. Sau này con hết lòng chăm sóc cả Tiểu Đạt cũng sẽ hiếu thảo với và ba.”
buồn cười chết mất.
Nếu chính là người đã hại chết trai họ, không biết còn thể đối xử tốt với cô vậy nữa không?
Tôi camera hành trình trong xe về nhà rồi, những gì ghi lại được bên thì… cực kỳ thú vị đấy!
03
đến nhà, tôi lập tức đặt đồ ăn ngoài, cố tình chọn quán bị đánh giá thấp
Canh gà nấu tại nhà thì tất nhiên là tôi rồi, dù gì tôi cũng từng bị sảy thai, cũng cần bồi bổ một chút.
Thế tôi ăn canh tôi nấu, cô ta thì mua
tôi ăn xong, tôi sẽ đồ “canh đó cho cô ta.
Thật nực cười, tôi vậy mà cũng phải sống cảnh hạ “tiểu tam”.
Tôi phát hiện mình mang thai cách đây một năm, ba sau khi biết Phó Diêu và Tưởng Kiều đứa con ruột.
Sau khi phá thai, đã thuê điều tra kỹ lưỡng.
khi kết với tôi, hai người họ đã dây dưa không dứt, sau khi cưới càng tệ hơn.
Tôi và anh ta kết hôn bốn năm, đứa kia bốn tuổi, nói cách khác, đó chính là “quà tặng mật” của hai người họ.
là, nó lại xuất đúng vào kỳ trăng mật của tôi—một con của họ.
Tôi không hiểu, nếu đã không cưới ngay từ đầu? Cần gì phải kéo tôi vào tôi chẳng lẽ để trò đùa cho họ trí?
Về phần bố chồng, họ biết đứa bé từ lâu, thậm chí thường tới chăm sóc cho Tưởng Kiều và đứa
Nhưng lý thì tôi muốn biết nữa, dù sao Phó giờ cũng chỉ là một nắm tro.
Hôm chồng dẫn đứa bé đi xét nghiệm ADN, tôi không đi cùng. Tôi “Ba, con tin ba. Con chỉ cần xem kết thôi. thật sự là con Phó Diêu, phần nào thuộc nó, con sẽ chia. Ba cứ yên
Bố chồng đầu: “Làm thì phải rộng lượng vậy mới được. Tiểu Đạt cũng xem như là con của con, sau này con cũng nên đối con ruột.”
“???”
Sau này sản, tôi sẽ cao chạy xa bay.
ý lẽ chồng là phải sống như nhà họ khi sống, chết đi cũng ma họ?
còn phải lại hầu hạ tam” và đứa hoang của cô ta
Nhìn bóng đầy đắc ý của bố chồng, tôi thấy ghê
Con ông ta chết rồi mà không thấy buồn bã chỉ chăm chăm nhận
Nhưng, đến khi có kết quả nghiệm, chắc sẽ rất đau lòng đấy?
cháu trai mà ông ta nâng niu như truyền nhân đời chín, coi như tan thành bọt nước.
04
Ngày có kết quả xét tôi vừa ăn tối quay về.
Từ khi chồng mất, tôi không nấu ăn ở Mọi việc đều do mẹ chồng làm, phải chăm lo cho Tưởng Kiều và Tiểu Đạt.
Tôi viện cớ phải đi bận rộn không có thời gian, thế là bà ta tự tay vào bếp.
Trước đó bà còn thử không nấu cơm, ép tôi
Tôi chẳng chiều theo, cứ ăn ở ngoài rồi mới về nhà, hoặc ăn xong thì đi dạo tâm thương mại rồi mới về.
Hôm tôi vừa bước cửa thì bố chồng nói quả xét nghiệm có, bảo tôi ngày mai cùng đi xem.
Tôi đồng ý ngay và xin nghỉ phép công ty.
Chuyện hóng tận mắt này, tôi sao có thể bỏ lỡ?
05
Sáng sớm hôm sau, bắt taxi tới
Lúc bố chồng báo cáo lên, mặt ông ấy vẫn còn rạng rỡ, nhưng khi nhìn thấy kết quả…
Mặt ông lập tức tái mét như nhìn thấy bảng cổ phiếu tụt dốc không phanh.
Tôi thò kết là: hoàn toàn không có quan hệ huyết thống.
Tôi kinh ngạc bịt miệng: “Trời ơi, đúng thật là đi lừa đảo à?”
Tưởng Kiều nghe nói vậy, không tin được liền giật lấy báo cáo.
“Chuyện gì thế lại không trùng khớp? Rõ ràng là, rõ ràng là con của Phó Diêu mà…”
nhìn bộ dạng hoảng loạn của cô ta, cười nhẹ: “Cô Tưởng, hay là cô nghĩ kỹ lại dạo đó cô còn quan với ai nữa không? Có khi nhận nhầm rồi đứa có là của người khác!”
Cô ta giận giơ tay định tát tôi, nhưng tôi tránh
“Xấu hổ quá giận à? Cô đừng giở trò tay đây. Cô tới lừa gia đình tôi, định tranh giành tài sản của chồng thôi đi, bóc mẽ còn giả giả nữa? Ba, chúng ta đừng mắc bẫy cô ta.”
Tưởng Kiều giận đỏ cả run rẩy chỉ tay vào tôi.
“Là cô làm đúng không? Tiểu Đạt chính là con của Phó Diêu!”
Tôi cạn Tôi có năng lớn tới mức có thể giả chưa từng xảy ra chắc?
Lúc ấy, bố chồng bước “Tất cả những thứ đó chưa từng động vào, không có cách nào làm giả được. cô, bao nhiêu năm nay lừa tôi rằng Tiểu Đạt là tôi, tôi đã bỏ ra bao nhiêu tiền mẹ con cô? Phó Diêu cũng dốc biết bao nhiêu Cô giỏi đấy—xài tiền rồi còn cắm sừng lên đầu con tôi!”
“Ba, không con thật sự không có! Đứa bé thật là con của Phó Diêu, tin con đi…”
Bố chồng tôi hừ một tiếng, quay sang tôi nói: “Phó Diêu còn xe, mua cho cô ta. Con đi kiện cô đi, đòi lại hết.”
đến run người, cố gắng bịt miệng mình lại.