sững sờ, không hiểu gì xảy ra.
“Hôm nay mẹ tôi đã đi rồi, cô hài lòng chưa? Trước cưới, sao tôi không nhìn ra cô là loại người như vậy!”
có ngốc tôi cũng hiểu chồng lại chuyện sau lưng
Chu Hoài không cho tôi hội giải thích, xách va-li của mẹ rồi bỏ đi.
mở lại camera mới hiểu được đầu đuôi câu chuyện. Sau đó, tôi đưa đoạn video cho anh xem, nhìn sắc mặt từ trắng chuyển sang đỏ.
Anh lại còn ngang ngược, quay sang đổ lỗi tôi: “Quả nhiên cô có ý kiến với mẹ tôi! Cô lén lút camera, chẳng trách mẹ tôi cứ nói cô không
Người vờ ngủ, mãi mãi sẽ không thể đánh thức nổi.
Ba năm anh luôn muốn tôi cố gắng hòa thuận với mẹ anh, làm vừa lòng bà, như là mọi chuyện được xóa.
như khi mẹ anh gọi video, rõ ràng là muốn nói chuyện với con trai, vậy mà anh qua loa câu rồi ném điện thoại cho tôi.
Mặc cho tôi và bà ngượng ngập, gượng gạo nói mấy câu rồi kết thúc.
Tôi ngắt lời anh: “Chuyện này phải vì mẹ. Tần Niên và anh có quan hệ gì?”
Chu Hoài giật lại điện thoại từ tay mất kiên nhẫn “Em đừng diễn là đồng bình thôi. Lần sau đừng lục điện thoại của anh vô cớ!”
“Vợ chồng với nhau cũng cần có sự riêng tư.”
Tôi để ý thấy anh căng thẳng, vội vàng mở tin nhắn của cô ta ra xem.
“Tôi nói là tôi muốn ly hôn.” – tôi nhắc lại.
Anh bắt đầu cáu kỉnh: “Em đừng có gây chuyện nữa được không? Dạo này công ty lắm rồi, anh không rảnh dỗ em!”
Rồi anh theo thuốc đi ra ban công. Tôi anh vừa hút thuốc, vừa cúi đầu nhìn điện thoại, tay thì gõ tin nhắn.
Khóe môi anh khẽ cong lên, như tâm vui vẻ.
Một luồng khí từ lòng bàn chân thẳng lên đỉnh đầu, tôi không thể tự lừa dối bản thân được nữa.
Người chồng ba năm của tôi… động lòng với người khác.
Trong lúc anh hút thuốc, tôi đã xách túi, xỏ giày chuẩn bị rời đi. Tiếng mở cửa khiến anh quay đầu lại.
“Đêm hôm rồi, em đi đâu đấy?”
“Tôi đến khách ở. Khi nào anh không bận nữa, chúng ta bàn chuyện ly hôn.”
Anh dụi điếu thuốc, bước lại gần, giọng nói lạnh tanh.
hôm nay em định làm gì nữa. Chỉ là cấp dưới bị ốm, xin nghỉ phép với anh thôi. Em có thể đừng gây vô lý được không?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh: “Chu Hoài, khi anh yêu tôi, anh nói mình không giỏi nhắn tin, vậy có thể nói cho tôi biết vì một 'đồng bình thường', anh lại có thể gửi hết sticker đến sticker khác như thế không? ty không có phòng nhân sự à? Hay một nhân như cô ta mà cần tổng giám phê duyệt nghỉ phép?”
“Cô ấy là một cô gái trẻ. Còn chúng ta đã kết hôn mấy là chồng già rồi. Có nhất thiết nói mấy cái trẻ con như vậy không?” – anh khựng lại – “Ồ, chỉ vì chuyện mà em muốn ly hôn?”
“Đúng! Anh dám đảm bảo lòng anh hoàn toàn không có ý gì với cô ta không?”
Anh như bị tôi vạch trần suy nghĩ sâu kín nhất, nổi đóa lên: “Em là có vấn đề! Ly hôn đúng không, được thôi, lên thoại mà đặt lịch đi.”
Tôi tùy tiện tìm một khách sạn gần để nghỉ tạm. Có lẽ trong phòng mùi gì đó lạ, khiến tôi cảm thấy lờ mờ buồn nôn.
đầu thoáng hiện lên một suy nghĩ, tôi vô thức đặt tay lên bụng.
Hình như… thứ đáng ra phải đến, đã gần hai tháng chưa thấy đâu.
Tôi hoảng hốt xuống cần mua que thử thai để tra cho chắc.
là nghiệt duyên. Vừa thuốc, liền bắt gặp Chu Hoài. ta nhìn tôi, đầy mỉa mai:
“Cô theo dõi tôi à? gì phải nghi thần như Cô như vậy thật khiến thấy ngột ngạt!”
mắt nhìn hộp thuốc hạ sốt trong anh, bật cười “Đừng tô vàng lên mình nữa, anh rảnh rỗi như chắc? Đêm hôm còn ráng lấy lòng người trong
Chu Hoài khựng người, theo phản giấu hộp thuốc ra sau lưng.
“Bớt những suy nghĩ vớ vẩn đầu cô lại đi. Đừng biến tôi thành loại người bẩn thỉu như vậy!”
Tôi chẳng buồn đôi thêm với anh ta, quay đầu bước ra, đổi sang tiệm thuốc khác.
nhìn hai vạch hiện lên trên que thử, biết cảm gì. Đứa này… đến không đúng lúc.
Điện rung lên. Là nhắn từ Tần Niên.
Cô ta cho tôi một tấm ảnh lời
Ảnh Hoài và cô ta đang hôn
【Anh Chu nói, như vậy thì em mới có thể lây bệnh anh.】
Chưa phút sau, cô ta đã thu hồi tin nhắn.
Chiêu trò thường thấy của “trà xanh” chen chân gia đình người khác — nhưng tôi đã kịp quay màn
cổng quan đăng ký hôn, Chu Hoài còn cố “tốt bụng” cho tôi một cơ cuối cùng.
“Trần Nhã, chúng ta yêu nhau bốn năm, kết ba năm. Em thực sự muốn biến mọi thành ly sao? Hôm qua em tâm không tốt, anh thể hiểu. Nhưng không muốn lần lại vì mấy chuyện nhỏ nhặt làm loạn lên như thế!”