Khoảnh đề ly hôn, tôi phải thừa nhận sâu thẳm trong lòng tôi có chút mong
lẽ là Niên.
ấy trẻ trung, sôi giống Trần Nhã thuở đại học cô gái từng chạy theo sau tôi, tặng tôi hoa, tôi quà.
Cô ấy chẳng biết theo đuổi đàn ông là thế đi dùng kiểu “con trai theo đuổi con gái” để cưa tôi.
Đó là lần đầu tôi nhận được hoa.
Cô ấy nói nhiều vô cùng, luôn vụng về tìm chuyện để chuyện với tôi. Nhưng thật ra, lúc đó tôi rất thích nghe cô ấy nói.
Thế nhưng sau khi kết hôn, cô ấy dần nói ít lại, đổi nhiều, đến tôi không còn nhà nhìn thấy gương mặt tĩnh lặng đó nữa.
Chỉ đến khi thấy ấy bùng nổ trước cổng bệnh viện, tôi mới biết — ra trong suốt cuộc hôn này, cô ấy đã chịu đựng nhiều đến thế.
Tôi bắt đầu nhận ra mình yêu cô sâu sắc từ lúc nào?
lẽ là từ ngày ấy rời đi, không còn ai tôi về nhà, không còn ai bữa cơm tươm tất nữa.
Dù không muốn thừa nhận, nhưng sống cùng Niên rồi, mới thật sự tỉnh ra — tôi là mù! dưa hấu, nhặt vỏ mè!
Chỉ Nhã — người con gái từng yêu tôi điều kiện — mới là đối xử tốt nhất với tôi.
Ngay cả mẹ và tôi, lúc nào cũng chỉ biết đến bản thân. không bắt nạt Trần Nhã, tôi cô chắc chắn không đi đến bước này!
vợ cũng không còn, nhà cũng mất, nỗi hận trong tôi ngày sâu. Tôi không nhịn nổi, lại đi cô ấy, nhưng cô một câu không muốn nói với tôi
mùa đông lạnh căm, bụng thì đói
Đồ ăn ngoài… sự rất khó nuốt.
Tôi vừa nhai, nước mắt vừa rơi xuống.
Chính đã hủy hoại người phụ nữ từng yêu tôi nhất.
Chính tay tôi đã đánh mất mái hạnh phúc nhất đời mình.
Tôi sống có ý nghĩa gì nữa?
Bức thư đó… là chút thật lòng cuối cùng tôi có gửi ấy.