Sợi dây đỏ
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

còn tra cả lịch sử giao dịch — không chỉ chuyển tiền cho phụ khác, mà có ảnh chụp hóa đơn đặt phòng sạn. cộng sơ sơ cũng hơn 300 ngàn tệ!
Dạ dày tôi cuộn lên, khiến tôi miệng lao vào nhà vệ sinh mà nôn thốc tháo!
Không ngờ Ngô Thập Bình, người luôn giả vờ thanh cao, sau lại chơi bời đủ kiểu!
Đúng lúc đó, một người phụ nữ gửi tin nhắn WeChat đến cho anh
【Anh yêu ơi, em nhớ anh lắm, sao nãy anh trả lời em vậy?】
thật sự muốn đến gặp anh, mà lại sợ nếu gặp sẽ không kiềm được mà muốn Em biết không nên có ý nghĩ như thế, cảm có với chồng con, nhưng em thật sự nhớ anh thì biết làm sao?】
【Làm ơn, trả em đi, em sắp chịu không nổi rồi... (hình ảnh khóc lớn).】
04
Tôi ngây người nhìn chằm chằm vào mấy dòng tin nhắn toàn thân như bị rút cạn máu, lạnh đến tận tủy, như rơi vào hầm băng.
Tuy lúc nãy tôi đã quyết tâm ly hôn, thậm còn mong anh ta đừng sống lại nhưng khi tận mắt thấy những thứ này, tôi vẫn không kìm được cảm giác đau đớn.
Đây là người mà tin tưởng nhất kia Tại sao lại bội tôi? Tại sao lại bẩn thỉu đến mức Tôi thật sự thể
Những đoạn video của anh ta tôi nào xem cứ nhìn lần là muốn một lần. Bảo sao trên đầu anh ta cả đống dây đỏ!
ra, cái “dây đỏ” đúng là có căn cứ.
Bất chợt, tôi nhớ lại những sợi dây đỏ trên đầu cha mẹ chồng và em chồng — ra cũng đều là thật!
động tôi không phải là ít — bởi vì thường bọn họ đều rất “đàng hoàng”, tôi không ngờ các em dâu rể trong nhà lại loạn luân đến mức này!
Mà điều khiến tôi sống lưng hơn — là em chồng sao? Tại dây đỏ của cô lại với cả Ngô Quốc và Ngô Thập Bình?
Chẳng lẽ… không phải con ruột?
Vậy thì Trần Thục Huyên có không?
Một loạt vấn chồng trong đầu tôi núi.
Nhưng chỉ chớp mắt, tôi lại nghĩ đến: mình hoàn toàn có thể những này để phản công!
Nếu bọn không chịu để tôi ly hôn và lấy thì tôi sẽ phơi bày toàn bộ bí mật này — lúc xem họ còn xoay sở thế nào!
Tôi lập tức cầm lấy điện thoại của mình, quay video lưu lại bằng chứng, rồi cất kỹ điện thoại của Ngô Thập Bình — đề phòng bất trắc.
Dù dân mạng vẫn nói, một khi dính đến ly hôn, nhà chồng sẽ “đoàn kết nhất trí”, mục tiêu khiến vợ không lấy được tài sản lẫn quyền nuôi con.
Nghĩ đến đám chú vừa nãy có không khỏi lắng.
Nếu tôi không có chứng cứ tay, thì dù Thập Bình có chết, tôi chắc lấy được hết tài sản. Thậm chí còn bị bọn họ “vắt chanh bỏ vỏ”.
Bỗng bên ngoài phòng bệnh vang lên tiếng chân, tôi nằm xuống giả ngất.
Trần Thục Huyên vang lên ngoài cửa:
“Sao vẫn chưa tỉnh? Lão ông tát bé mạnh quá đấy!”
“Nó mà không tỉnh lại, sau này ai chăm con trai tôi đây?”
Ngô Quốc Đống vội vàng thanh minh:
“Tôi có gì đâu, chỉ tát thôi, đâu có dùng hết
Em chồng Ngô Nhuyệt lên tiếng giảng hòa:
“Thôi nào mẹ, đừng nhau nữa. Quan là xem chị dâu khi nào tỉnh đi.”
“Dù sao thằng Diệu còn nhỏ, không thể người chăm sóc. Sau này hai con ra khỏi cũng thiếu chị ấy được. Ba xử tốt với chị ấy một chút, đừng để ấy đi. Không thì ai có thời gian chăm cho hai cha con họ chứ?”
nghe xong mà hãi!
Tôi cố tình trì lâu như vậy — vậy mà Ngô Bình vẫn chưa
05
Thấy tôi vẫn chưa có động tĩnh gì, Ngô Nhuyệt tiến đến, thô bạo kéo mạnh tôi cái.
“Chị dâu, dậy đi, có tin tốt nè! Anh em được rồi, vừa mới chuyển vào ICU. Bác sĩ nói chỉ cần anh tỉnh lại là qua giai đoạn nguy hiểm rồi đó!”
Tôi giả vờ ngơ ngác nhìn cô ta, rồi liếc lên đám dây đỏ trên đầu ta, cố nén cơn buồn nôn mà gượng cười đáp:
“Vậy à? Vậy thì tốt.”
Thấy tôi thản nhiên như vậy, Trần Thục không kiềm được định mắng tôi, nhưng bị Quốc Đống giữ lại.
“Chu Đồng, lúc nãy là ba nóng lỡ tay đánh con. Ba xin lỗi.”
“Giờ Thập Bình qua cơn nguy hiểm rồi, chúng ta cũng yên tâm. này bảo đối xử tốt với con hơn.”
“Mong đừng giận này cùng nhau chăm sóc cho gia đình mình lại hòa thuận như trước nhé.”
Trần Thục Huyên cũng ho nhẹ một tiếng, cố ra một nụ cười gượng gạo:
“Chu Đồng à, tuy ba con có tát con một cái, nhưng chuyện con không chịu ký hồi nãy chúng ta thật sự rất giận.”
“Hơn nữa, chuyện con nói Thập Bình tình chỉ là bịa đặt thôi. Không tin thì đợi nó tỉnh lại hỏi nó đi, mẹ dám đảm bảo nó hoàn trong sạch. Con trai mẹ, còn không sao? Đúng không?”
Tôi nhìn lên đỉnh bà ta, chục sợi dây đỏ muốn bắn thẳng lên nhà, không kìm được liền hỏi:
“Vậy bà thì sao? Bà có trong không? Bà dám đảm bảo cho anh ta, chính bà có từng ngoại tình chưa?”
Mặt bà ta lập tức trắng bệch, liếc nhanh Quốc Đống lập tức giận dữ quát lên:
“Chu Đồng, có ý gì? Tôi đang khuyên nhủ cô, cô lại chuyển hướng tấn công tôi là sao?”
“Cả đời tôi chỉ có mình ba cô, chuyện ngoại tình đó... trong điển của tôi chưa từng có! Cô đừng bôi tôi trước mặt ông ấy!”
Ngô Quốc Đống cũng tức giận chửi thẳng:
“Vừa tỉnh lại đã bôi nhọ tôi, cô định chia vợ chồng tôi à?”
“Tôi nói cho cô biết, tôi tin vợ mình! Chúng tôi là người có địa vị, sao có thể mấy hèn hạ đó chứ!”
Trần Thục cũng tiếp lời:
“Hơn nữa, con trai tôi thừa hưởng chúng cũng không bao giờ ngoại tình. Nói đi cũng phải nói lại, cho dù nó làm nữa, đó cũng chỉ là lỗi mà ông ai có thể phải. Cô bao dung chút, nhắm mắt mở mắt, thì cái nhà này không tan
Tôi nhìn bọn suýt nữa bật cười thành tiếng. Dám ra những lời như thế, sợ bị sét đánh à?
Không sao cả — tôi sẽ để lời này trở thành boomerang, quay lại đâm trúng tim họ!
Tôi không muốn đôi co nữa, lập tức bật dậy đi đến ICU. Phía sau còn vang lên tiếng cười Ngô Nhuyệt:
“Mọi người nhìn đi, chị ấy vẫn yêu anh trai đó chứ. Chạy nhanh thế chắc muốn gặp anh ấy lắm.”
Tôi chỉ cười lạnh trong lòng.
Tôi đến đó chẳng vì gì khác tôi chỉ hỏi bác sĩ, nếu Ngô Thập Bình tỉnh lại, hợp xấu nhất ra sao. Để tôi còn tranh thủ soạn sẵn ly hôn!
06
Nhìn Ngô Thập Bình trong toàn thân ống mắt tôi như muốn ra lửa.
Bác sĩ đứng bên tôi
“Bệnh nhân tuy đã qua cơn kịch, nhưng bị chấn thương não và xuất huyết nội tạng nghiêm Cho tỉnh thì cũng sẽ bị liệt tứ chi.”
Tôi phản xạ hỏi bác sĩ:
“Vậy… như thế này thì sau này anh ta không thể nuôi con được, đúng không?”
Bác sĩ quay sang nhìn tôi, mắt khó hiểu, nhưng vẫn trả lời:
“Dĩ nhiên rồi. Sau này anh ta còn phải có người chăm sóc, sao có thể chăm được con?”
Trong lòng tôi trỗi dậy niềm vui sướng.