Thục Huyên cũng vội lao tới định ngăn cản, nhưng bị ánh mắt trừng một cái làm bà ta sợ hãi lùi bước!
Ngô Quốc Đống dùng con trai ký vào bản nước mắt giàn giụa dỗ
“Con trai à… chuyện này thật sự con buông tha cho Chu Đồng đi…”
12
Ngô Thập nhìn cha mình, trong mắt không chỉ có kinh ngạc mà còn đầy tiếc nuối.
“Bố… bố biết không, nếu tên rồi thì nhà mình chẳng còn tiền nữa… sau này con không thể đi làm… thì ăn uống bằng gì đây?”
Anh ta lo lắng đến nói chuyện cũng chẳng còn cà lăm nữa.
Ngô Quốc trừng mắt nhìn tôi, hận nói:
sao, chẳng phải vẫn còn tám trăm mấy chục ngàn à? Còn hơn là bị đánh chết!”
Ngô Thập Bình hỏi lại:
“Bố gì? Bị đánh chết là sao?”
Ngô Quốc không lời, thu lại bản thỏa tức giận cho
“Cầm lấy! Từ nay bao giờ xuất hiện trước mặt chúng tôi
Tôi nhận lấy bản ly hôn, trong lòng cười lạnh.
Sợ tôi tiết lộ bí mật kia chứ gì. Giờ thì sợ đến muốn nhìn mặt tôi nữa rồi — thật nực cười!
“Tất nhiên là tôi sẽ không xuất hiện nữa rồi. nhà các cứ từ mà sống ‘hạnh phúc’ nhé!”
Lời tôi còn dứt thì giọng nói của Ngô vang lên từ cửa bệnh:
“Gì không xuất hiện nữa? Có gì vậy?”
Thím ba vội vàng chạy nhanh chóng báo cáo:
“Nhuyệt Nhuyệt, chị dâu cháu không dùng tà thuật gì, mà khiến cha mẹ cháu ký tên đồng ý cho chị ly hôn với Thập Bình rồi đó!”
Ngô nhìn tôi một cái, rồi quay sang hỏi Ngô Quốc Đống và Trần Thục Huyên:
mẹ, lời thím nói là thật sao?”
Trần Huyên nước mắt gật đầu.
Không ngờ câu của Ngô Nhuyệt cả phòng chết lặng:
“Vậy cũng được mà, ly hôn tốt! con sẽ cưới anh trai!”
“Dù con là con nuôi, trước giờ bố mẹ luôn phản đối, nhưng giờ anh ấy đã ly hôn rồi, con có thể cưới anh ấy chứ?”
sao… bọn con cũng đã ở bên rồi mà…”
“Không được!”
Nhuyệt, im miệng ngay!”
Câu nói còn dứt, bị Ngô Quốc Đống và Ngô Thập Bình hét lớn cắt ngang!
Tôi nhìn đám người này mà suýt nữa bật cười thành
Quả nhiên — đúng là hai người nối với sợi dây đỏ trên đầu của Nhuyệt!
Đến nước này rồi mà Ngô Quốc Đống còn chưa buông tay! Trần Thục Huyên khi biết sự thật thì chịu đựng thế nào đây?
Khi cả phòng còn đang ngơ ngác chưa kịp ứng, thì một giọng nói khác vang lên từ cửa phòng:
hỏi đây có phải phòng bệnh của Ngô Bình không?”
“Chúng tôi là cảnh sát khu phố. Ngô Thập Bình nghi ngờ lái xe khi say rượu ra cái người ngồi cùng. Xin mời phối hợp với chúng tôi đến đồn cảnh sát để điều tra.”
13
Tất cả chúng tôi đều quay đầu lại, nhìn thấy ba cảnh sát đứng nghị cửa phòng bệnh, ánh mắt nghiêm túc nhìn phía chúng
Ngô Quốc Đống và Trần Thục Huyên sợ đến mức mặt mày tái mét.
Đám họ cũng không dám lên tiếng, chỉ biết im lặng nhìn cảnh sát tiến lại giường của Ngô Thập Bình.
Nhìn tình trạng của anh ta, cảnh sát đều khẽ mày, rồi bắt hỏi:
“Qua điều tra, chúng tôi xác định người phụ nữ ngồi ghế phụ trong xe anh có hệ tình cảm với anh đúng không? Hiện tại, chồng của đã báo án.”
“Chúng tôi đã tìm hiểu tình trạng sức khỏe của anh với bác sĩ. Sau anh viện, mời gia đình đưa anh đến đồn công an phối điều tra.”
Trần Thục Huyên hoảng hốt đến mức chân cũng nhũn, giọng lắp bắp:
sát… sát đồng chí, con trai tôi là nạn mà! anh nhìn xem, nằm một chỗ thế này, cả đời phế rồi… còn bắt nó nữa?”
Cảnh sát chỉ liếc bà một cái, bình tĩnh nói:
“Ngô Thập Bình uống rượu khi lái xe, chở theo cô Lưu Ân vượt đèn đỏ và gây tai nạn. Cô Lưu chết tại trách nhiệm phần lớn thuộc về anh
đình nạn nhân đã báo án và khởi kiện Thập Bình.”
Quốc lảo đảo suýt ngã, hoảng loạn hỏi:
sát đồng chí… như vậy thì trai tôi sẽ bị giam lâu?”
Một sát nhìn ông ta:
“Trước đây từng có trường hợp tương tự, bị kết án khoảng ba năm, đồng thời bồi thường cho đình nạn nhân triệu. Nhưng cụ thể còn phải chờ kết quả điều tra.”
“Nói đến đây thôi, sau khi xuất mời lập tức đến đồn công an.”
Nói xong, họ khỏi Ngô Quốc Đống cả nhà ông ngồi bệt xuống đất, khóc lóc thảm thiết.
Ngô Nhuyệt đứng cạnh lau nước mắt, chẳng dáng vẻ kiên quyết cưới anh trai như ban nãy nữa.
Ngô Bình nhìn trần nhà, ánh mắt vô hồn, nước mắt không nói đầy hận:
“Bố mẹ… có lỗi với bố mẹ… con xin lỗi…”
“Nhuyệt Nhuyệt, đừng cưới anh anh với em… hãy rút lại những lời đi…”
Tôi cứ tưởng Ngô Nhuyệt sẽ không ngờ cô ta lại nước thuyền:
“Vâng, anh ạ. Dù nào đi nữa, em mãi là em gái anh. Em sẽ chờ anh bên ngoài.”
Câu ấy khiến Thập Bình như bị họng, nước mắt càng tuôn nhiều hơn.
Nhưng chính ta đã nói điều đó, nên giờ chỉ có thể hận không tự tát mình cái cho hả giận.
Trần Thục chết lặng, bất ngờ đứng bật dậy, chất Ngô Nhuyệt:
“Con nói không cưới nữa? sao? Con chê anh trai con rồi à? Lúc chẳng phải con khăng đòi cưới cho bằng sao?!”
Ngô Nhuyệt lắp bắp nhìn
“Thì… lúc nãy con đâu biết anh ấy liên đến án mạng… còn vụng trộm với phụ nữ đã có chồng…”
“Con không muốn ở bên ấy nữa… dù sao con còn cả tương lai phía trước… con không muốn lãng phí vào chuyện này… con xin mẹ.”
14
Trần Thục Huyên gần như nghẹt thở, ngã xuống gào thảm thiết.
Ngô Quốc Đống thì sắc mặt vẫn buồn nhưng dường như đã nhẹ nhõm phần nào.
“Vậy cũng dù sao tôi cũng không đồng ý chuyện đó.”
Tôi chẳng buồn quan tâm họ có đồng ý hay không, cầm bản ly hôn chuẩn bị rời đi.
Không ngờ bước được hai bước, Trần Thục Huyên đã túm lấy tay tôi, không tôi đi!
“Chu Đồng, cô đi! Giờ Thập không chỉ bị giam mà còn phải thường hơn triệu Cô đưa thêm cho chúng tôi hai triệu nữa, bằng không đừng bước ra phòng bệnh này!”
Tôi đầu nhìn bà ta, ánh mắt như muốn phóng dao.
“Con bà bị giam, phải bồi thường, liên quái đến ta đã điểm rồi!”