Sự Phản Kích Của Chân Thiên Kim
Nhưng Cố Manh giả ngây, như hiểu lời
"Tân Nhiên, gì chúng ta cũng là chị em, cần gì sáo với
Lời vừa dứt, những tiếng và thầm xung liền nổi không dứt:
"Cố Tân Nhiên con xấu ai đôi với cô chứ?"
"Vũ Manh tốt vậy mà cái đứa con riêng kia lại chẳng biết điều!"
"Xui xẻo quá!"
Trên mặt Cố Vũ hiện lên vẻ đắc ý.
Nhiên, bạn cùng phòng với Vũ Hàng – Trương Tường – vẫn chưa có bạn nhảy, hay cậu chọn ta nhé?"
Đừng nhìn vẻ bề ngoài bảnh bao của Trương Tường mà lầm, hắn nổi tiếng là kẻ háo sắc có tiếng trong trường. Nhờ có họ hàng làm trong sở giáo dục nên bị phàn nàn nhiều lần vẫn bình yên vô sự.
Cố Vũ Manh muốn để Trương Tường làm bạn nhảy của tôi? Đúng là dụng ý quá rõ ràng.
Tôi định rời đi bị cô chặn lại:
"Tân Nhiên, không thích thì cứ nói, đừng bỏ đi vậy."
Tôi liếc cô ta:
"Bạn của tôi tới rồi, tôi ra đón."
Vừa quay người đi, sau lưng đã vang lên giọng biếm của Vũ Manh:
có nhảy thì không nói dối thì thật xấu hổ."
Có người thì thào:
"Biết đâu Tân Nhiên thật sự có bạn nhảy sao?"
tìm được bạn nhảy nào chứ? Cho dù có thì cũng thể so được với Bùi Vũ Hàng đâu. Thật làm trò cười cho thiên hạ thì
Tôi cười
Bùi Vũ Hàng à? Cũng chỉ thế thôi.
08
Khi tôi dẫn bạn nhảy vào hội trường, buổi dạ tiệc đã bắt đầu – sớm hơn dự kiến tận phút.
Vũ Manh đúng là có bản lĩnh, ngay cả hội học sinh phải nịnh cô ta.
Cô ta và Bùi Vũ Hàng lúc này đã là tâm điểm cả trường, mắt tất cả đều dồn vào hai người họ.
"Bắt đầu chứ?"
giọng nói trầm ấm, dàng vang lên bên tai tôi. Tôi quay đầu nhìn sang chính là bạn mà tôi tối nay: Tống Ngôn.
khẽ gật đầu, nhẹ nhàng đặt tay lên tay đang chìa của Tống Ngôn, rồi chậm vào sàn nhảy.
Cố Vũ Manh mới học nhảy được vài tháng, dù vì màn mở đầu hôm nay mà cô luyện tập ngày đêm.
Nhưng kiểu tập luyện cấp tốc này làm sao so được với người học chuyên nghiệp từ nhỏ?
Chẳng bao lâu ánh mắt của cả mọi người đã đổ dồn về phía và Ngôn.
Xung những lời tán:
Tân Nhiên nhảy giỏi vậy sao? Trước giờ từng nói
"Bạn của cô ấy đẹp trai nhìn quen quen, lẽ là thực tập chưa ra mắt?"
"Là Tống Ngôn đó!"
"Trời ơi, thật là anh Tống sao?! Cố Tân Nhiên có bản lĩnh mà mời được anh ấy làm bạn nhảy?"
Một bản nhạc kết thúc, Cố Vũ Manh tức bị lu mờ toàn.
mắt cô ta đầy hằn nhìn rồi chuyển đánh Tống Ngôn.
"Tân Nhiên, cậu có bạn nhảy cũng cần phải thuê người đâu."
Nói xong, cô ta còn nhìn Ngôn và hỏi:
"Cậu làm ở nào? Giá nhiêu?"
Vừa dứt cả hội trường vào một
Ánh mắt mọi nhìn Cố Vũ nhìn người ngoài hành
chẳng cần làm gì, chỉ cần đứng yên nhìn Cố Vũ Manh tự "tát vào mặt mình" là đủ.
Cô ta chí còn không nhận ra có điều sai, đắc ý như thể vừa hạ
"Vũ Hàng, mắt kém đến mức chọn loại bạn nhảy thế này sao?"
Người lên tiếng là Tống Ngôn, đứng cạnh tôi. Giọng vừa sắc của Bùi Vũ lập tức trở cực kỳ khó coi.
"Anh... anh Tống, em..."
Chỉ một ánh nhìn của Tống Ngôn, Bùi Vũ Hàng đã im bặt, mặt bệch vì sợ.
Vũ Manh cuối cùng cũng nhận ra điều đó không ổn, cô ta nhẹ Vũ Hàng, giọng the thé:
"Vũ Hàng, anh ta là ai mà nói chuyện anh như vậy?!"
Bùi Vũ Hàng hốt gạt tay cô ta ra:
"Đừng nói bậy! là anh Tống Ngôn!"
Tống Ngôn lớn hơn chúng tôi một khóa, đã nghiệp và đang học đại học.
Nếu không anh ấy đã ra trường, Vũ Hàng còn mới làm "nam thần" của trường.
Lần trước Bùi Vũ Hàng mang đồ tới cho tôi, là do Tống Ngôn sai đi.
Bùi Vũ Hàng chỉ là một tên vặt bên cạnh Tống Ngôn mà thôi.
Cố Vũ là học sinh chuyển trường khi mẹ cô tái hôn tôi, do đó hoàn toàn không biết gì Tống Ngôn, nên mới khiến mình xấu mặt như vậy.
Sau khi nghe từ miệng người khác về thân phận của Tống Ngôn, mặt Cố Vũ Manh tái nhợt, mở xin lỗi.
Nhưng Tống Ngôn chí không thèm nhìn cô ta lấy một cái, chỉ nắm tay tôi rời khỏi đó trước sự chứng kiến của mọi người.
09
Cố Vũ Manh cuống giải thích với người xung quanh rằng mình chỉ là học sinh mới đến, không biết gì về Tống
Cô ta còn ra vẻ ngờ lại quen biết với Tống Ngôn, nên mới dẫn đến hiểu lầm lúc nãy.
Lạ thay, đám người đó lại tin dối trá cô ta, hết lên tôi.
cho tôi đã dùng thủ đoạn để lừa Tống Ngôn, cố giành lấy hào quang, Cố Vũ Manh mất mặt.
Thấy tôi ngồi một mình, người nịnh bợ Cố Manh không quên tranh thủ đạp tôi:
"Vũ Manh à, nghe nói tối nay có rất tổng giám tập đoàn dự. Bố cũng có mặt, bọn tớ đi gặp thử nhé!"
"Nhờ học với Vũ Manh mà bọn tớ mới có cơ này đấy!"
"Không giống như đứa riêng nào đó, mà ói!"
Trước sự tâng bốc đám người, Cố Vũ Manh đắc ý ra mặt:
"Tôi thấy bố tôi rồi, nếu các cậu gặp thì đi với nhé."
Tống Ngôn cũng nhìn thấy bố tôi, anh ta nhướng nhìn tôi:
"Không qua đó một à?"
Nhà họ Tống và nhà họ Cố là bạn thân từ lâu, tôi và Tống Ngôn từ nhỏ.
luôn khiêm tốn, nếu không thì học ở đây bao lâu, đã biết tôi là thiên kim nhà Cố
Còn Cố Vũ Manh thì lại quá khoa
Ban đầu tôi không định qua nhưng bên tai lại vang mấy khó nghe:
đây mới là sự khác biệt giữa người thừa thật và đồ giả. Có người còn chẳng có xuất hiện trước mặt đốc Cố nữa cơ."
Đã có người thích tự rước nhục, thì tôi không ngại làm họ mất mặt.
Tôi đứng dậy đi về phía bố, Ngôn cũng theo bên cạnh.
Cố Manh thấy tôi lại gần, ánh mắt lên vẻ bối vàng kéo tay bố:
"Bố, đi với con gặp hiệu trưởng nhé."
Bố tôi vừa định người, thì Tống Ngôn lên tiếng:
"Chú Cố!"
Nghe thấy giọng Tống bố lập tức dừng lại, ánh mắt rực:
"Tiểu Ngôn à, nói cháu hôm nay cũng đến, ông ấy đâu rồi?"
Vừa xong, Tống cũng đến, cười hiền hậu
"Lâu không gặp, Tân Nhiên ngày xinh đẹp, không còn là cô nhóc cứ bám theo Tiểu Ngôn ngày nào nữa rồi."
mắt mọi nhìn lập tức thay đổi. Không ai ngờ tôi và Tống Ngôn lại là mai trúc mã.
Tống Ngôn cần tôi mở lời, liền hỏi thẳng bố tôi:
"Chú Cố, vị này là...?" — ánh mắt anh ta nhìn sang Cố Vũ Manh.
Cố Vũ Manh lo thấy rõ, đứng ngồi yên.
Tôi thầm cười hay rồi đây!
10
Cố Vũ Manh muốn ngăn lại, nhưng bố tôi không để cô ta có cơ hội, liền thiệu với Tống Ngôn và ba anh ấy:
"Đây là con gái mới của cũng họ Cố."
"Vũ Manh, chào chú Tống và Tiểu Ngôn đi."
Chỉ một câu "con gái khiến Vũ bật khóc ngay tại chỗ.
mắt hận thù của cô ta tôi khoét trên người tôi.
Người xung quanh không phải ngốc, ai nghe ra ý của bố
bao sau, tin Cố Manh mới chính là con riêng trong nhà họ đã lan khắp group lớp.
Những xưa nay vốn không ưa cô nhưng phải nhịn vì danh nghĩa thiên kim giờ tha mỉa mai:
"Có người giỏi thật rõ ràng là riêng mà ngày vờ là chính chủ."
"Thật ghen tị với lớp da mặt của cô ta – lắm!"