Tai Họa Vì Cho Mượn Xe
5
Ngày cưới hai người, trùng hợp chính là đúng một năm sau khi tôi và Lạc Văn chia tay.
suốt một năm sự nghiệp thương mại điện tử tôi và Tạ Doanh đã vào guồng ổn
Những đầu tư tôi vốn cũng dần cho thấy lợi nhuận.
Sự giàu có mà tôi có được, thể hiện rõ nhất ở việc tôi đưa khu cư trung cấp kỹ, chuyển sang căn hộ cao cấp rộng rãi giữa trung tâm thành phố.
Chiếc xe tôi lái giờ cũng là cao cấp, khác xa trước
dư trong tài khoản ngân hàng vẫn không ngừng tăng đều, mọi thứ đang phát triển đúng như những dự tính.
Bao gồm bệnh tình của Lạc Hi Dung.
Thật ra, về chuyện này… trong lòng vô cùng mâu thuẫn.
Ban đầu, tôi chỉ muốn lợi dụng Lạc Dung hiện kế hoạch thù Bác Văn và An Nhã, nên mới cố ý tiếp cận, kết thân với cô ấy.
một năm qua đi, vì tâm chân thành tôi cho cô ấy, Lạc Hi Dung thực sự coi tôi là bạn.
Vì vậy, dù biết bệnh của cô ấy có cứu chữa, tôi vẫn luôn nhắc ấy đi tái khám đúng hẹn, trong lòng thầm cầu mong điều kỳ diệu xảy ra.
Tiếc trời vẫn không rủ lòng
Vào một buổi trưa đông nọ, ngờ nhận được của Lạc Hi Dung.
Cô ấy nức nở qua điện thoại.
“Nhuyễn Nhuyễn... mình... mình tái rồi...”
6
Lúc nhận cuộc đó, tôi Tạ Doanh đang đi ở khác.
Biết Lạc Hi Dung nặng, tôi lập tức lái xe quay thành phố B.
Vừa gặp được cô ấy, tôi liền ôm chầm lấy an
Lúc này nước mắt cô ấy đã cạn, chỉ nắm lấy tay tôi, buồn bã nói:
ra phẫu thuật xong một năm trước, bác sĩ đã nói khả năng phát vẫn có. cũng đã tưởng tượng nhiều lần về ngày này rồi. Nếu ông trời đã muốn trêu đùa mình thì... thôi, mình đành chấp nhận số phận. điều duy nhất mình không yên lòng... là Đông bé biết phải sao đây...”
Tôi nắm chặt tay cô ấy, nói:
“Làm sao nữa? Tiếp tục điều trị chứ sao. Mình còn tiền dư, có thể cậu dùng trước.”
Nghe vậy, ánh mắt Lạc Hi càng thêm ảm đạm.
mình đã chạy khắp mấy bệnh viện chuyên khoa bác sĩ đều khuyên nên từ bỏ điều Mình cũng rồi. Chỉ là... không yên tâm chuyện Đông Đông và bố Trước đây trị bệnh đã tiêu tiền trong nhà, sau này con đi học, bố mẹ về già cũng chẳng còn gì để dựa vào. Mình lắng đến mất ngủ mấy đêm liền.”
Tôi thở dài, giả vờ vô tình tiếp lời:
“Thì đúng nuôi con ăn học, sau này nhà, toàn là những khoản cực lớn. Mà cậu lại là con một, sau này cậu đi rồi thì bà cũng còn ai trông
“Mình một người bạn, bị ung thư. khi phát hiện ra đã giai cuối, không thể chữa được nữa. Người đó cũng rất cứng rắn. Biết mình không sống được bao lâu, tháng trước liền mượn xe của một người bạn giàu cố gây nạn, tự chết mình.”
“Kết quả là bố mẹ anh ta kiện đòi được 900 nghìn tệ bồi thường. Nhờ đó mà tiền nuôi con. chuyện nghe mà thấy xót…”
Nghe xong, Lạc Dung lộ vẻ băn khoăn:
“Thật sự có đòi được nhiều tiền như vậy sao?”
Nhìn ánh sáng trong mắt cô ấy, biết — Hi Dung đã đầu
“Trước kia lúc ra tòa, tôi cũng có lắng một chút. Nghe nói chủ xe bạn mượn xe, trong đa số sẽ không phải chịu trách nhiệm. Nhưng vấn đề là, biết rõ mình có vấn đề sức khỏe mà vẫn đưa xe, làm tròn trách nhiệm giám sát, thì vẫn có bị phán bồi thường — đó xử phải trả tới 1,2 triệu tệ cơ.”
“Vậy sao…”
Lạc Hi Dung trả lời lẽ trầm ngâm nghĩ.
Tôi cũng ngồi bên cạnh, không lên tiếng, để cô ấy ngẫm.
Khi thấy thời cơ đã chín muồi, tôi lấy túi ra một tiền mặt, đưa cho cô ấy.
“Đây là vạn tệ, Hi Dung, cầm lấy. Không biết giúp được gì không, nhưng dù sao cũng muốn cậu biết, bất kể có chuyện gì, tớ luôn ở bên cậu — một người bạn thật sự.”
Hi Dung vàng xua tay từ chối.
“Thế sao được, Nhuyễn Nhuyễn. Suốt một nay cậu vẫn luôn hiểu cho tớ, biết tớ khó khăn nên thi thoảng vay tiền. Mấy khoản trước tớ chưa trả xong, sao có thể nhận thêm được?”
“Có gì đâu mà ngại. Bạn bè với nhau, nghĩa còn hơn bạc.”
Nói xong, tôi mạnh tay nhét lại tiền vào tay cô ấy.
Lạc Hi Dung cảm động đến mức rưng rưng:
“Nhuyễn Nhuyễn, cậu thật tốt. Không đôi vợ chồng kia nhà họ Trước đây, tớ – Cao – thân với từ nhỏ, vậy mà nhờ họ giúp lo một giường viện, hai người cứ thoái mãi không chịu giúp. Nghĩ mà thấy tủi. Trong trước kia, An Nhã còn ở nước ngoài, suốt ngày than nhớ đồ quê nhà. Cao Diên vừa nghe gửi cả thùng sang cho cô ta, đồ và phí gửi tự trả, chẳng lấy của cô ta xu.”
Haiz, cái người phụ nữ ngốc nghếch
Thật sự tưởng người ta chỉ bè thanh mai trúc mã sao?
Cao Diên từng theo An chỉ là không mà thôi.
An Nhã thành “ánh trăng trắng” trong lòng anh
Ngày Nhã về nước, thật anh ta định sân bay đón.
Chỉ lúc đó Lạc Hi đang bệnh nặng, anh ta phải chăm vợ vừa phải lo cho con, bận tối mắt tối mũi, đành bỏ qua.
sau khi An Nhã qua đời, lễ anh ta nhất đến mộ cô ta thắp hương.
Ngược lại, với người vợ bị ung thư rồi mất — Hi — anh ta chưa bao giờ độ cung thế.
Chứng kiến mà lòng người tanh.
Thế là tôi âm thầm thêm chút dầu vào lửa.
“Hi Dung phải tớ muốn chia rẽ vợ chồng cậu, nhưng với người như An Nhã, cậu vẫn đề phòng chút thì hơn. Hồi còn quen Lạc Bác Văn, cô ta thường xuyên gọi điện nửa đêm anh ta. khi biết rõ ở cạnh, mà cố ý cười nói thân mật. Tớ hỏi Bác Văn chỉ lấy cớ anh em thân thiết để lấp liếm. Bây giờ tuy An Nhã đã cưới, nhưng cẩn thận vẫn hơn.”
Nghe vậy, Lạc Dung không tâm lắm.
“Mình cũng không ưa An nhưng chắc chẳng thèm để ý đến Cao đâu. Lạc Bác Văn chẳng ra nhưng đúng là đẹp trai. An Nhã chắc cũng không đến mức qua anh mà chọn Cao Diên.”
“Tớ cũng
Tôi phụ họa theo lời cô ấy:
Bác Văn năng lực thì bình thế cũng chẳng hơn ai, nhưng khuôn mặt đó thì là nổi bật, trách An Nhã mẩn. Hơn nữa, tớ nói quê anh ta sắp tỏa rồi, mỗi hộ được bù mấy tệ cơ. Đến lúc đó, điều kiện của Lạc Bác Văn cũng thay đổi hoàn toàn. Nghĩ mà thấy không công bằng — sao chuyện tốt như vậy lại không rơi vào nhà cậu anh Cao chứ. Nếu có được khoản đền như vậy, sống sau này cũng coi như có chỗ rồi.”
Lạc Hi Dung tròn ngạc nhiên:
“Thật à? Sao mình chưa từng nghe Cao Diên nhắc tới chuyện đó? Anh ấy thân đôi vợ chồng kia lắm mà.”
“Tớ cũng chỉ tình cờ nghe An Nhã khoe khoang với người khác mới biết thôi. Có họ sợ cậu biết rồi vay tiền, kín như đấy. Haizz, đúng là chẳng chút nghĩa gì.”
Giờ đây, Hi Dung vì chuyện tiền mà phiền lòng, nay lại ngờ nghe tin này, trong lòng hẳn là không tránh rối bời, khó chịu.
Không thể trách cô ấy nhỏ
Thật sự là vợ chồng Lạc Bác Văn quá vô tình.
Cao Diên trước kia đối với họ tốt như vậy, họ chút giúp cũng không muốn ra — thật chẳng biết điều.
thì hôm nay, những “miếng mồi” tôi tung ra đều đã đặt trước mặt cô ấy. Còn ấy cắn câu hay không, là chuyện của ấy.