Tái Sinh Đoạt Lại Cuộc Đời
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Khuôn mặt Thẩm Chước đang giận dữ bỗng chuyển ngượng ngùng: "Nhụy Nhụy, em… em thật quá tốt bụng, quả nhiên em là Nhụy Nhụy mà anh biết."
Tôi không thèm liếc nhìn Thẩm Chước, giả vờ thắc mắc: "Giang Diên, cậu không có số của bố tôi sao? Hơn chuyện này cậu đã nói với bố tôi rồi, ông ấy cũng đã nhắc tôi, tại sao còn hỏi tôi thêm nữa?"
Sắc mặt của Giang Diên thoáng cứng lại!
Đúng là cô ta đã nói với Giang nhưng dám trực tiếp được ở nhà Giang. Giang đã bảo rằng con gái ông ghen tị, định bụng sẽ nói chuyện với tôi vào ngày mai. Không tôi lại biết này từ trước!
vẻ mặt bối rối của Giang Diên, tôi hiểu ngay cô ta đang gì.
Kiếp này, đương nhiên tôi sẽ tận dụng triệt để thế thông tin này!
Ánh mắt của Thẩm trở nghi hoặc, còn Giang Diên thì túng biết làm gì, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, cuối lắp bắp một "Tôi… tôi mất thôi!"
Thẩm Chước nhíu mày, vẻ mặt nghiêm trọng: sao có quên chuyện như vậy? Diên, hôm nay suýt nữa khiến người ta nghĩ Nhụy Nhụy là người xấu."
Từ khi tôi không còn quan tâm Thẩm Chước, bắt đầu lo lắng, thường xuyên tìm cách liên lại, không hiểu vì sao tôi đột ngột cắt liên hệ với anh
Sự im lặng tôi khiến anh bứt rứt, không ngừng bận và càng ngày càng chú ý đến tôi hơn. Giang ra, Thẩm Chước giờ đây hoàn toàn tập trung vào tôi.
Haha, đúng là một tên đàn ông hèn hạ!
Lời nói của Thẩm Chước khiến sắc mặt Giang Diên càng thêm tái nhợt!
Tôi ngắt lời thích của Giang Diên, kéo tay ta: "Không sao đâu, không sao, quên là chuyện bình thường thôi, tôi biết Giang Diên không ý."
mỉm cười độc ác Giang Diên, giống như mà kiếp trước cô ta đã dành cho tôi.
Giang Vũ đích thân đưa Diên về nhà cũng khiến tôi bất ngờ, thấy không có phản ứng gì, ông ấy mới yên tâm.
Sau đó, Giang Vũ bảo Giang Diên ở lại phòng của tôi và yêu cầu người giúp việc chuẩn bị bàn chải cùng đồ sinh cá cho cô ta.
Giang còn khen tôi càng ngày càng hiểu
Tôi nhìn thấy Giang Diên sử dụng chiếc bàn chải đó, lập tức một chiếc khác, còn chiếc bàn chải tôi đã cẩn cho vào túi kín, mang đi xét nghiệm DNA, đồng kiểm cả chải của Giang Vũ.
Giang Diên chỉ hơn tôi vài tháng, nếu cô ta thật sự của bố, thì chẳng phải ông ấy đã tình ngay khi đang mang thai tôi?
Tập đoàn Giang Thị vốn là Tập đoàn Quản Lương do ông thành lập. Mẹ tôi là gái duy nhất, sau khi bà mất, ông ngoại mới giao công ty cho Giang quản lý.
Không lâu sau khi ngoại qua đời, Giang Vũ đã đổi Tập đoàn Quản Lương thành Tập đoàn Thị.
Trong và ngoài công đều tôn sùng Giang Vũ, vì vậy ai phản đối.
Ông ngoại để di chúc, sẽ giao pháp cổ phần của ông cho luật sư, công khai khi đủ tuổi.
Nếu Giang Vũ có con riêng, hoặc khi tôi đủ 18 tuổi mà không nhận lại cổ sẽ phải từ chức tịch.
Điều tiên quyết là ông không được làm điều gì nhục gia đình.
Kiếp trước, dù biết quyền thừa kế, tôi rất bố, nên chưa bao giờ đến lấy cổ phần.
Hồi đó, tôi ăn lẫy, được cưng nhưng mới 17 tuổi làm sao hiểu được câu “Ngọc có tội vì quý?”
lại, thái độ của bố sau sự cố ảnh khỏa đã thay đổi một cách kỳ
Tôi hít một hơi lạnh buốt, tất đã rõ khiến tôi không khỏi rẩy!
Nhưng kết quả ngoài dự đoán của tôi, thấy Giang Diên không phải là con của Giang Vũ!
Giống như kiếp trước, Diên lại lấy do bị cha dượng bạo hành để cầu xin giúp đỡ của Giang Vũ.
Lần này, tôi cũng phản đối, để cho Giang Diên lại nhà, thụ cuộc sống tiêu chuẩn của một tiểu thư nhà họ Giang.
Cô ta ăn ngon mặc đẹp, tận hưởng cuộc sống đầy sang Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của cô ta khi ăn uống và cao cấp, biết cô ta đang ảo tưởng mình thực sự trở thành tiểu thư nhà họ Giang.
Giang Diên ngồi ăn bánh ngọt tế, ngẩng đầu kiêu ngạo, bỏ ngoài lời ngăn cản của người giúp việc, tự ý lấy những bộ đồ cao cấp của từ hãng về phòng mình.
Người giúp việc đã đến lại với tôi, miệng tôi nhếch nụ cười lạnh: "Muốn diệt kẻ trước để họ cuồng loạn."
Tôi âm thầm cho tin với người giúp việc rằng tôi sẽ lấy lại cổ phần của tập đoàn Giang Thị khi tôi tròn 18 tuổi. Quả đến ngày hôm sau, Diên liền đề nghị đưa tôi đi chơi.
Không chỉ vậy, cô ta còn tôi không chịu nên cố ý gọi cả Thẩm Chước đi cùng.
Giống như kiếp trước, Giang Diên đưa chúng tôi đến một quán bar tồi tàn ở khu ổ chuột phía đông thành phố.
Khu vực này đang trình quy hoạch, người phần là dân lao và người tứ xứ, an ninh hỏng hóc nhiều ngày, tường phủ đầy graffiti bẩn thỉu và dấu ố.
Đây là đầu tiên Thẩm Chước đến như trông anh ta có không thoải mái.
Giang Diên sợ tôi bỏ chạy, bèn giả bộ khinh thường: "Đừng lo, tôi không có tiền, chỉ dẫn mọi người đến chỗ này thôi."
"Không sao Diên, nơi mà, ăn ngon nữa." Thẩm Chước đáp, cố gắng an cô ta.
Mặc dù nghe thấy giọng Thẩm Chước ở bên tai, nhưng ánh mắt của tôi lại nhìn chăm chăm đám thanh tóc nhuộm đủ màu bàn bên cạnh.
chặt chiếc tay tôi hơi run. Kiếp trước, chính đám người này đã kéo tôi con hẻm tối…
Sau khi ăn xong, Giang Diên nói muốn dẫn chúng tôi đi dạo quanh khu chợ gần rồi đưa cho một chai nước.
Nhìn vào chất lỏng trong suốt chai thủy tinh, không cần nghĩ cũng biết nó đã bị bỏ thuốc.
Giang Diên kiếm cớ để Thẩm Chước đi, sau đó nhìn với ánh mắt đầy chờ: "Giang Nhụy, cậu đi, uống cùng chúng tôi một nào!"