01
người không nỡ lòng.
“Bạch Tri Vi chẳng phải đã mắc chứng trầm cảm nặng rồi sao? Nếu bị kích động thêm lần nữa, liệu có chết không?”
Tạ Nguy im lặng một lúc, chậm rãi nhả một vòng khói thuốc.
“Trầm cảm chứ, đó chỉ là tấm màn che cô ta trốn tránh hiện thực thôi. Cô ta không dám chết đâu, ba năm trước cũng không chết được. Huống chi tôi sẽ trông chừng cô ta. Đợi tôi cưới Thi xong, tôi sẽ nuôi cô ta ở bên ngoài. Chỉ cần cô ta không trở Thi Thi, tôi sẽ dốc hết sức sủng ái bù đắp.”
“Cô gái như vậy, cậu cứu cô ta làm gì? Tạ Nguy, tôi cảnh cáo cậu, đừng ta mang thai con cậu, Thi sẽ đau lòng đấy.”
đó nghe giống như của Chu Hạ An anh trai cùng huyết thống của tôi.
“Cô ta sẽ không có con đâu. Mười gã cậu tìm lúc đó ra quá tử cung của cô ta đã tổn trọng. Bác sĩ nói cả đời này không còn khả năng mang thai nữa. lỡ mang thai thật, tôi có cách khiến cô ta không giữ được đứa bé. Con của tôi có do Thi Thi sinh.”
Tiếng nói phòng tàn nhẫn mức còn lẽo hơn quỷ dữ nơi địa ngục, khiến tôi trong khoảnh khắc như bị kéo ngục ba năm trước – nơi hàng chục bàn độc ác xé toạc áo tôi.
Ba năm qua tôi không biết đã nhiêu lần gào thét hỏi ông trời: tại sao lại là Bao nhiêu lần tôi cố giải mình không phải là loại đàn bà trắc nết, tôi bị người ta hại. duy tin tôi… chỉ có Tạ Nguy.
Thì ra, mọi đau khổ tôi trải đều do ta mang lại. Nực là tôi lại xem ta là cứu rỗi duy nhất của đời mình.
Bảo sao ngày đó tôi cảnh chỉ cần xem camera có thể chứng tôi bị chuốc thuốc, biết được ai đã tôi vào căn phòng đó.
Hạ An đã ngăn cản tôi.
“Làm chuyện nhớp rồi không dám nhận Em định nói là anh và ba mẹ dắt em đến trước mặt mấy sao? là lại định đổ hết mọi lỗi lên đầu Thi Thi? lúc bước chân rõ ràng đã nhiều lần âm hãm hại Thi Thi.”
Chu Thi Thi khóc vừa tôi.
“Chị à, đến nước này rồi, chị nhận có được không? Đừng để ba mẹ nữa.”
Nguy giật lấy điện thoại trong tay tôi.
“Tri Vi, này chỉ là tai nạn thôi, anh chắc là em uống say, nhầm phòng khách Mình đừng xem lại camera nữa, anh sợ sẽ bị tổn thương thêm lần nữa.”
Gương mặt cha mẹ nhà Chu đầy khó xử, ra lệnh cho vệ sĩ giam lỏng tôi, rồi trong buổi tiệc nhận thân chuẩn bị cho tôi, công khai tuyên Chu Thi – đứa con gái giả mạo – là con gái ruột duy họ Chu.
Sau đó biết vì do ảnh và video tôi bị làm nhục tràn xã hội, ngập tràn những lời chửi rủa bẩn thỉu. Ba mẹ nuôi tôi không chịu nổi bạo lực mạng mà bệnh nặng.
Mọi chuyện xảy ra nhanh đến mức tôi không ứng. tôi cố tìm hiểu lại, tất cả chứng cứ đã bị xoá sạch không dấu vết.
Sau khi chôn cất cha mẹ tôi tuyệt vọng đến mức treo cổ tự tử. Chính Tạ Nguy đã cứu tôi kịp thời, bỏ ra 50 triệu để xoá sạch ảnh và video toàn mạng xã hội.
Ba năm qua, ta luôn kè ngày đêm, đưa tôi đi khám, ép tôi uống Khi tôi trầm cảm đến cơ thể cũng xuất hiện triệu chứng, anh van xin tôi anh mà sống
Nhưng rồi, khi tôi phát hiện mình mang thai, bắt đầu thắp lại niềm tin vào cuộc nghe được tất cả những lời này.
Tôi không đựng được dựa lưng vào tường từ từ ngồi thụp xuống, tay chặt miệng để không phát ra tiếng
Tay tôi nhẹ nhàng đặt lên bụng vẫn còn phẳng lì, run nhắn một tin điện thoại:
“Cầu xin anh, giúp tôi trốn.”
Không hiểu sao trong lại xảy ra tranh
“Sao lúc anh để cô ta chết cho rồi? vậy phải lo cô ta đe doạ đến Thi Thi. Ba năm nay anh còn dỗ dành cô ta mãi như thế, Tạ chẳng lẽ anh thực sự yêu ta rồi sao?”
Tạ Nguy trả lời thẳng, chỉ lặng lẽ một điếu thuốc khác, hít sâu một hơi, mắt sắc thẳng về phía người kia.
“Tôi rất ngạc nhiên, Bạch Tri Vi mới em gái ruột của cậu. Vì Thi Thi, cậu có thể tàn nhẫn với mình… Không cậu yêu Thi Thi
"Cái con mẹ nhà tôi với Thi Thi từ trước đến nay chỉ có tình anh em. Nếu phải do Bạch Vi ghen tỵ vì Thi Thi quý, thanh lịch hơn, thì ngay từ khi bước chân nhà họ Chu cô đã khiến mọi chuyện rối tung rối mù. sâu, lúc nào cũng tính kế, hãm Thi Thi, còn vọng tưởng giành tình thương và địa vị của ba mẹ dành Thi."
Nhưng cái ghế bị đá đổ như đang che giấu điều gì
"Còn anh thì sao? Hừ, đừng để bộ dạng thương cô ta mê hoặc. Đừng anh là vị hôn của ai, là ai đã cứu mạng anh khỏi tay bọn cướp."
"Tôi chưa bao giờ quên."
Tạ Nguy nghiêm giọng như đang tự nhắc nhở chính mình, sau đó cười khẩy:
"Anh nghĩ là người Tôi mà thèm để mắt đến một đàn bị người ta bời tả à? Chỉ là chơi đùa thôi, chết đi còn cho cô ta. Tôi dỗ ngọt ta, để chờ ngày ta biết được sự thật, đường rơi xuống vực thẳm, đầu rơi máu chảy – vậy khiến Thi Thi hả giận được."
Có người lập lên hòa giải:
"Chu thiếu anh hiểu nhầm Tạ thiếu gia rồi. Tạ thiếu gia chỉ xem cô ta như trò tiêu khiển thôi. Bạch Tri Vi sau chuyện đó có bóng tâm lý, không dám thân mật với đàn ông. Tạ thiếu gia lừa cô ta mình bị chuốc thuốc, rất khó chịu, lại không muốn đụng đến bất người phụ nữ nào ngoài cô ta. Cô ta lập tức tất cả, vừa để anh ta làm vừa khóc vừa nôn mửa."
lần đó tiểu thư Thi Thi chơi xe gặp tai nạn, Tạ thiếu gia vì cứu ấy mà bị Anh ta lại lừa Bạch Tri Vi bị nạn đi tìm bác sĩ giúp cô ta. Cô cảm động đến mức không ngủ không nghỉ chăm sóc bên giường suốt ngày đêm."
Tạ Nguy nghe xong bật cười khẽ:
"Ai cô ngu chứ. nói tin. Tôi chỉ nói một câu tin ta, yêu cô cô ta coi tôi như cọng cứu mạng mà bám riết không
Chu Hạ An lạnh:
"Vậy được, lần khỏi cần thuốc nữa. Chính tay anh đưa cô ta tay bọn họ đi."
Trong phòng vang những tiếng cười nói ác ý, tôi như rơi vào hầm băng lạnh giá, tình khó khăn lắm kiểm soát được lại phát tác, muốn hét lên điên loạn, muốn chết, muốn chết ngay dưới tay bọn cho xong.
Đột nhiên bụng động đậy, sinh linh nhỏ bên trong hình cũng đang buồn thay cho tôi.
Không được, tôi không thể chết, vì đứa tôi nhất định phải trốn khỏi này.
Tôi siết chặt tay, nhét vào cắn mạnh, vị máu tanh tràn vào cổ mới khiến tôi tỉnh táo lại đôi chút. Sau đó, tôi lặng lẽ khỏi cửa quay về phòng mình.
03
lời nói tất cả đều là vì muốn bênh vực Chu Thi nhưng thực tôi chưa muốn tranh giành gì với cô cả.
Trước khi mọi chuyện ra, ai tôi và Tạ Nguy là thanh mai trúc mã, thực ra chỉ là vì ba làm tài xế cho nhà họ Tạ, mẹ tôi làm người giúp việc, còn tôi thì trở thành cô bé giúp việc theo sau lưng Tạ Nguy.
Sau trong một khám khỏe cho kỳ thi thông qua xét nhóm máu mới hiện ra tôi và Chu Thi bị trao nhầm ở viện. lúc không muốn quay về nữa.
mẹ ruột nhà họ Chu tuy có chút áy náy với nhưng cũng không vừa lòng. Tôi không thanh như Chu Thi Thi, không biết piano, múa ba lê, hoa hay thưởng trà.
Chính Chu Thi Thi người quỳ xuống cầu xin tôi quay về, còn đòi tổ chức một buổi thân thật trọng.
"Là em đã đánh cắp hai mươi năm cuộc đời của chị. chị không về, em cũng còn mũi ở lại nhà này nữa."
Mọi người khen cô hiền lành chuyện, ba mẹ nhà họ Chu cũng càng thêm thương cô ta.
Nhưng tôi không về nhà họ Chu mới là khởi đầu cho ác mộng. Chu Thi Thi cố ý ngã cầu thang, rồi nói xô cô ta; tự tát vào mặt rồi nói tôi đánh cô ta.
Sau đó cô ta lại khóc lóc nói tôi chỉ vì ghen tỵ cô ta mới như người đừng tôi.
Tôi nói không làm, là ta thì Chu Hạ An liền mắng tâm cơ thâm sâu, ba nhà Chu cũng chỉ lắc đầu thất vọng.
"Em nói Thi Chính Thi Thi là người mời em vào họ Chu. bằng cô không được người như ấy, thì lại tính kế để đổ lỗi cô ấy? không đứa em độc em!"
Sau đó, khi vụ bị làm nhục trong lễ đính hôn nổ ra, tức đuổi tôi khỏi nhà. Là Tạ Nguy đưa tôi về, cần em, nhưng cần. Họ tin em, tin.”
tưởng rằng chúng lên cùng nhau, anh hiểu tôi nên mới tin tôi hoá ra tất cả đều là kế hoạch của anh ta, chỉ để thay Thi Thi xả giận.
Tại sao không để tôi chết luôn đi? Tại sao lại cố cứu tôi được? Tôi có thể cảm nhận sự quan tâm và tình yêu suốt năm qua không giống giả dối cơ mà?
Tôi cắn môi bật máu, móng tay cắm sâu vào da thịt, bị xé giữa ngờ thù hận mức phát điên.
Tiếng rung liên tục của điện thoại tôi ra khỏi hố sâu. Màn hình hiện ra tin nhắn từ Chu Thi Thi – là ảnh chụp màn hình và video.
Ảnh là đoạn hội thoại trong nhóm của họ.
Tạ Nguy nói: "Truyền video để mọi người đầu thì hiệu quả mới cao."
Những người khác nhao nhao tâng bốc:
hiếu gia là tiêu năm chục triệu năm không uổng. Lần này chắn Tri Vi không bao giờ đầu dậy được, cũng không ai ngờ Thi nữa."
"Video lần trước tôi còn chưa xem xong bị chặn rồi, tiếc mãi.」
"Lần này muốn xem bao lâu cứ xem, không chỉ có đoạn trước, còn cả ngày mai nữa. Sau năm Tạ thiếu gia huấn luyện, Bạch Tri Vi chắn sẽ càng hấp dẫn rũ đấy."
Tiếp đó video lần tôi bị nhiều người làm nhục, lần này đã có thể phát sẻ.
"Chị tưởng anh Tạ Nguy thực sự muốn à? Là anh ta nói sống không đấu nổi người chết. Khi mọi hoàn toàn chán ghét chị, chết của mới có giá trị — chết vì nhục nhã tủi hổ. Chị chết em mới sự an toàn. Chị còn sống chẳng khác nào làm nền để em thêm cao quý thanh tao."
"Chị chắc còn chưa biết, chính ấy là người dạy em cách dụ chị quay về nhà họ Chu để tiện bề kế bẫy chị."
"Ba mẹ cho 15% cổ phần, còn bảo đến công ty làm Ngày mai sẽ tổ chức tiệc chuyển nhượng cổ phần chị nhất phải đến đấy nhé. Em gái có bất ngờ dành cho chị
04
giác quen thuộc từ sau ập đến, Tạ Nguy ôm lấy tôi, dịu dàng lau nước mắt trên tôi, nhưng ánh mắt lại liếc xuống tay tôi với vẻ nghi ngờ.
"Đang gì thế? Khóc thành ra thế
Tôi vội tắt màn hình ra sau lưng: "Không… có đâu, chỉ mệt."