Tôi chặt chiếc khoác, tay là túi bảo vệ
Hành lang kéo dài vô tận, ánh đèn rọi bức tranh sơn dầu, phản chiếu những tia sáng lánh rực rỡ, rồi lại lặng đổ xuống, phủ đầy mặt đất.
Phòng ở cuối lang, tiếng cười nói ào, từng trận từng trận càng lúc càng lớn.
Toàn bộ tầng đã bị Chu Tự bao trọn quanh năm, người không phép gần dù chỉ nửa thế nên họ thậm chí còn chẳng buồn cửa phòng.
Gót giày của tôi vướng vào lớp lông của tấm thảm, khiến tôi dừng lại. Đang cúi xuống chỉnh bước chân thì…
Sợi dây chuyền trên cổ bất chợt đứt từng viên ngọc trai lớn nhỏ lăn xuống sàn, tán loạn.
Ngực tôi bỗng dưng nhói lên một cái.
Đang định cúi xuống nhặt lại viên ngọc, tôi chợt nghe thấy giọng nói của Chu Tự Ngôn.
“Đừng vậy chứ, tôi không giống mấy lăng nhăng đâu.”
“Người yêu đầu tiên của tôi, ánh sáng trong lòng tôi, cả đời chỉ có vợ tôi mà thôi.”
Hắn có lẽ đã say, nói ngà hơi nhưng vẫn đầy hãnh và đắc ý.
môi tôi không kìm được khẽ cong lên, những viên ngọc lạnh lẽo tay như sưởi ấm, trái cũng vì câu nói đó như được vuốt ve, mềm mại đến lạ
“Chỉ tiếc là…”
Chu Tự Ngôn bỗng dưng thở dài: “Cưới về rồi mới phát hiện, cũng chỉ thế mà thôi.”
Bàn tay bất chợt siết chặt lại.
Những viên ngọc trai trong bàn cấn lớp mại, đau ỉ.
Nụ cười nơi khóe môi tôi lại, bị đông cứng giữa đông giá rét.
“Thế còn em thì sao, Tự Ngôn!”
Một giọng nói ngọt ngào vang lên, mềm mại nhưng ấm ức và oán trách:
“Anh nói cả đời này chỉ yêu mình vợ anh, vậy anh xem em là gì?”
“Rõ ràng đêm anh còn bảo người anh yêu nhất là em!”
ông
“Cô ngốc này, lời đàn nói trên giường cô cũng tin
“Huống chi, người ta yêu vợ là chuyện đương nhiên.”
“Cô kẻ thứ ba, tình yêu cái gì chứ?”
“Chu Tự Ngôn! Anh nghe họ nói kìa!” Giọng cô gái theo tiếng nức nở, nghe vừa uất ức vừa thương.
Nghe đến đây, thật sự khiến người ta không cảm thấy đáng thương.
“Được rồi, các cậu đừng làm khó cô ấy
“Cái mà tiểu tam với chẳng tiểu tam, đây là bạn gái chính thức tôi, nói chuyện ý một chút.”
Giọng Tự Ngôn trầm có chút không vui.
“Không phải chứ, anh Ngôn, nghiêm thật à?"
Chu Ngôn khẽ “ừ” một tiếng, giọng thản nhiên như có gì to tát: “Cô ấy theo tôi từ năm mười tám tuổi, có trách nhiệm chứ.”
“Đồ cầm vừa mới trưởng thành đã xuống tay.”
“Không sợ chị dâu làm lên à?”
Chu Tự Ngôn bật cười: “Cô ấy dựa vào để sống, lấy gì làm với tôi?”
“Nhưng mà, mấy tốt nhất giữ mồm giữ miệng, rất vợ mình, không muốn ấy phải buồn.”
“Anh rất vợ thế em thì sao?” Cô nhỏ lại làm nũng, giọng nói vừa giận ấm ức.
Tự đưa kéo cô lòng, ôm chặt và dỗ
“Chỉ chút chuyện cỏn con mà khóc sao?”
Cô gái nức giọng mềm mại như tan ra:
"Chu Ngôn, em muốn anh anh yêu em nhất... chỉ là nói dối, em cũng cam tâm tình nguyện.”
“Được bảo bối, cô nhạt như vậy, tất anh yêu em nhất rồi."
Tôi đứng trong bóng tối ngoài không kìm được cười.
Người ông từng thề thốt rằng yêu tôi cả đời.
Giờ đang dịu dàng dùng lời ngọt ngào để dỗ một gái trẻ hơn.
Nhưng tôi thậm chí không muốn bước vào chất vấn.
Một không chung thủy, mãi mãi cần.
Tôi người, bước đi trên hành dài như bất
Chu Tự năm mười bảy tuổi, từng lén khắc tên tôi trên mặt bàn học.
Hắn nói: Tự Ngôn Lâm Hà, yêu cả đời.”
Nhưng "cả đời" của hắn, hóa ra chỉ là một cái chớp mắt ngắn ngủi của mười năm.
3
đó, Tự Ngôn về, tôi đã dưới nhà ăn sáng.
bước vào, trên tay là một bó hoa lớn hộp quà, gương mặt đầy vẻ áy náy và hối lỗi:
“Xin em, vợ à, tối anh tiếp khách muộn quá nên không nhà.”
Khi chúng tôi từng hứa rằng dù bận đâu cũng sẽ không giờ ngủ qua đêm bên ngoài.
Nhưng năm trở lại gian anh về nhà ngày càng muộn.
Lần này, thậm chí cả đêm về.
Tôi đặt đũa xuống, ngẩng đầu nhìn
Bộ vest, áo sơ mi, và cả cà vạt người đã thay mới.
Trên anh thoang thoảng mùi hương sạch sẽ, thanh nhã.
là chu đáo, đến mức lại một kẽ hở nào.
Anh đặt bó hoa xuống, bước tới định người hôn tôi:
“Vợ à, anh thề, đây là lần đầu tiên và lần cuối cùng.”
giơ tay ngăn lại, từng chữ, chữ hỏi
“Tối qua ngủ ở công ty à?”
Chu Ngôn không chút chần chừ: “Đúng, em xem đi, quần thay đều là những thứ em bị ở công ty cho anh.”
anh đặt tay lên vai ánh mắt thận trọng như sợ tôi giận:
“Vợ à, em giận anh đúng không?”
“Hôm nay anh sẽ dành ngày bên em, làm nữa, được không?”
Tôi cũng nhìn anh, nhìn chính mình phản chiếu trong đôi mắt anh.
Ánh mắt anh thẳng thắn, không có lấy một tia lúng hay chột dạ.
Còn tôi, lại thể che giấu nỗi đau trong một cách hoàn hảo.
“Không.”
đẩy anh ra, bình thản nói: “Ăn sáng đi.”
Nhưng anh vừa ngồi thoại đã đổ
Tôi thấy anh cau mày, tắt máy.
Nhưng rất nhanh, chuông lại nữa.
Anh do dự vài giây, rồi tắt máy.
Ngay đó, một tin nhắn gửi đến.
Tự Ngôn qua, đôi lông mày nhíu
“Bích Hà, bên công ty có chút việc gấp…”
cứ đi