Tâm tư gửi gió
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Anh ta như người sắp chết tuyệt vọng muốn bám lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
Nhưng tôi đã phá vỡ ảo cuối cùng của anh ta.
“Tôi đã cả đến xưởng sức và thiêu hết rồi.”
"Chu Tự Ngôn, anh có thể xuống cống tìm lại gọi tình đó."
Tôi không thêm, quay tiếp tục bước
Nhưng Chu Tự Ngôn nhanh chóng đuổi
"Em muốn ở bên Trần Kính Diêu phải không?"
"Nhưng đàn trên này đều như Bích Hà. Anh ta chỉ vì chưa có được
"Một khi có rồi, anh ta cũng sẽ phạm sai lầm như anh trước đây..."
"Vậy thì sao."
Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh nhạt:
"Đã trải qua một người tệ hại như còn gì mà tôi dám mặt?"
sẽ lấy anh ta sao?"
“Chuyện kết hôn tôi sẽ cân nhắc cẩn thận, tôi vẫn còn Sự nghiệp tôi thích và người đàn ông tôi thích, hoàn toàn có thể hành.”
thích ta?"
Tôi nhìn anh ta mỉm
liên quan gì đến anh?"
19
Đứng chờ đèn đỏ bên đường, nhìn thấy chiếc xe đỗ sát lề.
Trong tiết trời đầu xuân, Trần Kính Diêu khoác chiếc áo gió vào xe. Những cành khô đã bắt đầu nhú lên những non màu vàng nhạt.
vẫn còn mang theo hơi lạnh.
Anh lặng lẽ đứng đó, thỉnh thoảng lại nhìn về hướng đang đi Cho đến khoảnh khắc anh nhìn thấy tôi.
Anh lập tức đứng thẳng ánh trời xuyên qua mây mù, dịu dàng chiếu xuống, ánh sáng nhạt lấp trong đôi mắt anh.
"Lâm Hà."
Anh sải bước về phía tôi.
Khi đèn tín hiệu chuyển sang màu xanh.
Khi dòng người đông cứng bắt đầu chảy như suối. Trở thành những nốt nhạc nhảy múa trên vạch sang
Còn tôi vẫn yên tại chỗ.
Chỉ mỉm nghiêng đầu nhìn anh.
Nhìn anh những bước dài tôi, như thước phim đẹp nhất một bộ phim điện ảnh ấn tượng.
"Lâm Bích Hà."
Cuối cùng anh đứng trước mặt tôi, cúi đầu
như chút căng thẳng, hơi thở rối loạn.
Có lẽ gió quá khiến đôi tai anh cũng ửng đỏ.
Tôi ngẩng mặt nhìn anh, chợt nhớ về chàng trai ngông cuồng của nhiều năm trước.
Thì ra những lần tình cờ gặp nhau đường đi học về học năm đó, không chỉ là tình
Thì ra lần qua nhau, mắt tình chạm nhau, cũng phải chỉ là ngẫu nhiên.
Tôi thể tưởng tượng, khi một lòng một dạ yêu Chu Tự Ngôn.
Trần Kính Diêu, với tư cách người đứng đã có tâm trạng thế nào.
Khi tôi chối quyết định bên Chu Tự Ngôn.
Ánh mắt cuối anh nhìn tôi, nụ cười cuối cùng ấy, đã nén nhiêu đau khổ.
Nhưng tình vốn có lý lẽ.
Trần Kính Diêu và Chu Tự Ngôn năm đó là hai kiểu người hoàn toàn khác biệt.
Mà đó, tôi đa đa cảm, lại thích kiểu người biết cách làm con gái vui như Chu Tự Ngôn.
Cứ như đó là một hiển nhiên vậy.
Những chuyện đã qua tôi không hối hận.
Chỉ là tôi quyết định nhìn về phía
“Đợi lâu lắm rồi nhỉ?” Tôi hỏi anh.
"Không lâu, vừa đủ thôi."
Bàn anh buông bên hông, khẽ nâng lên một chút.
Dường muốn nắm tay nhưng lại ngừng.
Kính Diêu."
Tôi gọi tên anh, dậm chân.
"Gió xuân Bắc lạnh
"Em lạnh lắm
"Ừ, lạnh quá, tay em tê cứng rồi."
đưa tay cho đầu ngón tay lạnh đến ửng đỏ.
không nói gì, chỉ nhẹ nhàng lấy tôi.
Anh xoa dịu những ngón tay buốt của tôi, cho đến khi chúng áp lại.
Rồi tự tay tôi, đặt vào túi áo khoác của anh.
Đèn hiệu lại chuyển sang màu xanh.
Dòng lại một lần nữa sống
Trần Diêu nắm tay tôi, vào dòng người ấy.
Mùa đã đến, hơi thở mùa xuân ngày càng nồng
Đúng là thời điểm đẹp nhất để
20 (Chu Tự Ngôn)
Lâm Bích Hà cuối vẫn lấy Trần Diêu.
Đám cưới của họ, có rất nhiều bạn bạn thầy cô đến dự, chí còn đông hơn cả khi anh cô năm đó.
Hôn lễ không hoành tráng, phô trương như ngày xưa từng
Nhưng lại vô cùng áp và hạnh phúc.
bộ hôn lễ, Tự Ngôn chỉ nhìn thấy qua mạng xã của bè.
Người bên cạnh đều khuyên anh nên nghĩ thoáng, để tâm
Người ta vợ ân ái, mặn nồng như mật, hà phải tự làm khổ mình?
Tự Ngôn không thể soát bản thân.
Anh như kẻ trộm ẩn mình trong tối, lút quan
Không là muốn tìm ra một vết rạn nứt đó.
Hay chỉ là thêm muối vào vết thương của
Cả đêm đó anh không sao chợp
Lật lật lại từng bức ảnh, từng đoạn của họ.
Hà vẫn đẹp như xưa, thậm chí còn
Những năm tháng bôn ba, nắng dầm mưa làm việc vả, không hề làm phai nhạt dung nhan của cô.
Ngược lại, so với khi làm bà Chu trước đây, cô càng tươi tắn và khỏe mạnh hơn.
Nghe nói mấy năm nay, Trần Cảnh và cô thường xuyên cách, vài tháng hoặc nửa năm không gặp nhau là chuyện bình thường.
Chu Tự Ngôn từng âm nghĩ, Trần Kính Diêu cũng là đàn ông, mà anh hiểu rõ chất của đàn ông nhất.
Anh không tin anh ta sự có thể giữ mình trong sạch, thật sự không một lời oán thán.
Anh thậm chí âm sai theo Trần Kính Diêu, mong bắt được sai lầm của ta, mang đến trước Lâm Bích Hà.
Nhưng mấy năm trôi Trần vẫn như ban đầu, không hề bước bước.
Dù vậy, Trần Kính Diêu đã cầu hôn vài lần, Lâm Hà đều chối.
Khi biết chuyện này, Chu Tự Ngôn mừng rỡ.
Nhưng tiếc thay, niềm vui kéo dài.
Mặc dù Lâm Bích Hà không gật đầu ý nhưng mỗi lần về Bắc Kinh đều nhà Trần Kính Diêu.
Ban đầu, anh rất mong cô trở
Vì có thể từ xa nhìn thấy cô, giải tỏa nỗi nhớ nhung.
sau này, sợ chính là cô trở về.
Bởi vì trong mơ, anh thấy hình ảnh Lâm Bích Hà và Trần Kính Diêu bên nhau trên giường.
Chương Ngôn nghĩ, e rằng đến chết cũng không quên
Khi Lâm Bích Hà vừa chuyển đến Kính
Hai người suốt không khỏi cửa.
Ba ngày sau, họ cùng đi siêu
Trần Kính Diêu trông rạng rỡ biết bao.
Còn Lâm Hà, như nụ hoa đầu mùa đẫm sương.
Anh ngồi xe tự hành hạ mình mà dõi họ, khoảnh khắc đó, anh thậm chí chết đi.
Năm hai sau khi Lâm Bích Hà cưới Kính Diêu, cô mang thai.
trong năm đó, một lần Chu Tự uống rượu say về nhà, bị Đào ra tay trả thù.
Những năm qua anh sống người, ma không ra ma, anh trút hết giận lên Đào Nguyện.
Ban đầu, Đào Nguyện sợ hãi, cố gắng nhẫn nhịn.
Sau này, cảm xúc cô sụp đổ, quyết liều với anh.
Nhưng anh chết, chỉ sự trùng hợp kỳ
con trong bụng Lâm Bích ngày một lên.
Anh lại bị bác sĩ tuyên “tử hình”.
Nửa đời còn phải gắn với xe
toàn mất đi khả năng làm cha.
Chu Tự Ngôn nghĩ, tên Trần Kính Diêu quả thật nói đúng.
Anh phản vợ mà mình yêu thương nhất.
Tự tay đánh mất đứa con duy nhất đời.
Và bây giờ, anh vĩnh mất đi người mình yêu nhất.
không bao giờ có thể có nữa.
Quả nhiên là báo ứng.
Nửa đời lại vô vọng và dài đẵng này.
sống trong sự trừng phạt do chính mình gây ra.
Không thể thoát.