Tận cùng là bắt đầu
Tôi cứ nghĩ rất hiểu Phó Lễ, dù sao thì chúng tôi là thanh trúc từ nhỏ đã hứa hôn.
nằm mơ cũng không ngờ, có một ngày, anh lại nói em tôi, mới mười chín tuổi, đã mang thai.
Anh ta bảo tôi thay em gái đang mang của mình làm con tin.
Tôi nhìn ta, một kẻ ngốc, hỏi ra một câu ngớ ngẩn: “Đứa bé trong là của ai?”
Phó Lễ mím chặt môi, không chịu trả lời.
Bọn bắt cóc cười lên: “Tôi còn được của ai rồi.”
Hắn châm một điếu thuốc, chỉ vào Phó Lễ: “Rốt ai sẽ làm con tin?”
Phó Lễ đầu đi, không nhìn tôi nữa.
Tôi lập tức cảm thấy rơi vào hầm băng.
Tôi thật sự không Phó – người từ nhỏ vẫn luôn sẽ cưới tôi.
Người nâng niu tôi như bảo trong lòng bàn tay, cẩn thận che chở – lại là vậy.
Phó Lễ – người từng vì mà thèm liếc người con gái nào khác.
Giờ lại lo lắng nhìn em gái tôi, dặn dò nó cẩn đừng làm tổn thương đến đứa bé.
Rồi sang nhìn tôi: “Tiếu anh nhất định cứu em ra. Em chịu thiệt một chút nhé, bé là vô tội…”
Cuối cùng anh ta quay sang nói với bọn bắt “Cứ để cô ấy làm con sẽ đưa người còn rời đi. Nếu không thì tôi đưa một xu nào
Nước mắt tôi nhòe đi tất cả.
Góc mặt nghiêng đầy khí chất của từng là điều khiến tôi mê nhất.
Nhưng giờ nhìn đường nét cứng rắn nơi hàm anh sao mà lạnh lùng đến thế.
“Phó Lễ.” Tôi giọng nói: “Tôi có thể con tin.”
Thực ra, tôi không đi cũng không còn cách nào khác.
Ánh mắt Phó Lễ nhìn đã không còn chút rung động nào nữa.
Tất cả những rung động ấy, giờ dành cho em gái tôi – đứa em mới mười chín tuổi.
Tôi hít mũi một cái: “Nhưng… anh có thể nói cho tôi biết, anh và em gái tôi bắt đầu từ nào không?”
Tôi nhắm mắt lại, cố nhớ: “Có phải lần tôi bị cho anh, anh đang họp, nhưng lúc nói lại thở gấp gáp không?”
“Hay sinh nhật tôi, anh có vết anh là cắn, nhưng lại cho tôi
“Hay là…” nước tôi lặng lẽ rơi xuống: giỗ mẹ tôi, anh từng năm nào cũng đi cùng nhưng năm nay, đột nhiên mười hai tiếng không nghe
rõ ràng có nhiều lần như vậy, tôi lẽ ra nghi ngờ anh mới đúng…” Tôi giận dữ đập vào đầu mình.
Thế nhưng, tôi chưa từng một lần nghi ngờ anh
Tôi chưa từng nghi ngờ người thanh mai mã lớn lên cùng đàn ông tôi yêu đến tận xương tủy, lại có thể phản bội tôi.
Lại ngủ với em gái tôi.
Đứa em gái mà tôi – vừa mới nhận
Em gái tôi, là con riêng của ba tôi.
Mẹ tôi chính là vì sự tại cô ta tức chết.
Sau khi mẹ tôi qua cô ta mẹ ruột mình hoàng bước vào tôi, dọn vào ở.
Từ đó, tôi dường như không còn là ba của tôi nữa, mà là ba em tôi.
Ông đưa cho cô trang sức quý giá nhất, căn ở vị trí tốt nhất, và tình thương thành nhất của người cha.
Ông nói với tôi: “Tiếu Tiếu, con đừng giận, Thanh từ đã không có ba, còn có đầy đủ cha mẹ, ba chỉ muốn bù đắp những lỗi lầm trước
Ông như đã quên rằng, em gái là con riêng, không có cha mới là lẽ
Tôi nhìn ông quyên góp cho trường đại học, sắp xếp cho em gái vào học.
Nhìn ông chuyển nhượng cổ phần ty cho cô ta.
Nhìn ông đem hết tình cha dành cho người em gái này.
Nhìn em gái dẫn mẹ của mình, cùng nhau vào nhà tôi.
Mẹ cô ta nằm trên chiếc giường của mẹ đeo trang sức mẹ tôi để lại, rồi cùng bạn của mẹ tôi đi uống trà.
Tôi mới thía hiểu ra, thế là "người đi trà nguội".
Đến cả người giúp cũng đổi thái độ với tôi.
Tôi từng ít Phó Lễ sẽ đổi.
Phó sẽ ôm tôi vào lòng: “Đừng sợ, chờ anh cưới em về nhà họ tất cả những người này phải nịnh bợ cả mẹ kế và em gái em.”
Lúc đó, tôi thật sự tin rằng tôi và Phó Lễ có thể bên mãi mãi.
Nhưng rồi em gái hết lần này đến lần khác, Phó Lễ, vì cơ yếu ớt ngất xỉu, trán đỏ vẫn cắn răng không hé nửa lời kêu đau.
Hết lần này đến lần khác, như con trắng nhỏ sợ sệt, chỉ vào mấy món đồ hàng hiệu trên người tôi, hỏi Phó đó nhãn gì vậy, vì từ nhỏ kiện kém nên chưa từng thấy
Hết lần này lần khác, gái lộ những vết cào xước cánh tay, rồi lại vã che đi, giả vờ như vô tình mà khóe đỏ hoe, cuối cùng dưới truy hỏi Phó Lễ, òa trong ta.
Vừa khóc, cô ta nhỏ không có ba nên bị bắt nạt, mắc chứng cảm, tự làm đau mình thì khó chịu.
Còn bàn tay của Lễ, từ cứng đờ biết để đâu, dần mềm lại, cuối cùng đặt lên lưng em gái tôi, dịu dàng vỗ về.
như lúc này.
họ ôm nhau, không buồn đầu lại, biến mất tôi.
thể đã xác định, tôi sẽ không quay lại nữa.
Tôi nhìn bóng lưng Phó Lễ đi xa, ngực đau nhói: “Phó Lễ, là lựa chọn cuối cùng của anh, đúng không?”
Phó không nói lời nào.
ôm lấy em tôi, bước nhanh hơn, cùng biến mất khỏi tầm tôi.
Tôi hoàn toàn tuyệt vọng, quay sang nhìn tên bắt cóc với vẻ ngang tàng: giờ, anh định đưa tôi đi đâu?”
cười, châm một điếu thuốc: “Con tin thì không có quyền hỏi.”
Khoảnh khắc đó, sao trời lóe một chút, soi sáng đôi mắt dưới vành mũ bóng của hắn.
Trong đôi mắt dài và toàn là lạnh lùng.
Tôi tưởng mình sẽ chết.
Nhưng không ngờ, tôi lại sống suốt hơn năm trong tay bắt cóc.
Cho đến khi tìm chỗ tôi, xông vào cứu tôi.
Tên bắt cóc cười khi cùng nhìn tôi một cái.
khắc đó, trong đôi mắt dài hẹp của toàn là cười.
Còn tôi, trở về nhà.
Người đón tôi là em gái tôi đang mang thai bụng vượt mặt, mẹ kế, ba ruột tôi, và cả Phó với ánh mắt tối khó lường.
Vừa thấy tôi, Phó lên một bước, nhìn chằm chằm không rời: “Tiếu Tiếu!”
Em gái tôi lau nước “Mọi người lo chị lắm, ăn không ngủ không yên, ai cũng sụt mấy cân.”
Ồ, thế à.
Tôi cũng không thấy ai gầy đi
Ngoài Phó anh ta thì đúng là tụy thật.
Phó Lễ nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi, giọng khàn khàn: “Em chắc chịu khổ nhiều rồi không?”
không biểu lộ nghiêng vai tránh đi, lại một bước: “Anh đừng chạm vào
Ánh mắt Phó Lễ tối sầm lại: “Tiếu Tiếu, anh biết em đang giận nhưng sau khi trở về anh đã thuê thám tử, thuê lính đánh thuê, đi khắp nơi tìm em…”
Anh ta nghẹn “Anh em sẽ không sao, cần quay về lập tức chuyển tiền, lập tức người tìm thì em sẽ không sao… Anh không ngờ lại mất tích lâu như vậy…”
“Nửa năm qua ngày nào cũng sống trong vặt, Tiếu, anh hận mình.”
bật cười: “Anh hận chính mình? Vậy là anh hận việc mình ngủ với em gái vợ chưa cưới à, hay vì lúc không mang bao?”
Phó Lễ người.
Trước đây anh ta chưa từng thấy tôi sắc sảo như vậy.
Tôi được dạy phải luôn giữ dịu dàng như một con búp bê, đến mức hai chữ "bao cao tôi cũng xấu hổ chẳng dám nói
Phó Lễ siết chặt môi: “Anh biết, anh.”
Tôi lắc đầu, vòng qua ta bước vào nhà: “Anh nghĩ nhiều bảo anh tránh xa vì tôi đang mang thai. Anh đừng làm tổn thương con tôi.”
“Cái gì?” Phó Lễ lại.
giây sau, anh ta cố gắng nặn một nụ cười: Tiếu, đang giận anh đúng
“Em đi một mình thì làm sao mà thai—”
vừa dứt, ta lập tức bặt.
Có lẽ cuối cùng anh ta nhớ ra rồi.
Anh ta đã ném cho một người ông cực kỳ nguy suốt nửa năm trời.
Sắc mặt Phó Lễ sa sầm, bực bội đi vài bước: “Tiếu Tiếu, nói với anh là phải thật đi. Anh không thể việc em thai.”
Tôi ngồi trên ghế nhìn bộ đĩa sứ cổ của Anh mà mẹ tôi sưu tầm, từng sẽ để làm hồi tôi, giờ lại để đựng kẹo sữa mà em tôi ăn nhất.
Tôi bật cười: “Tại ngạc nhiên đến thế? Lúc anh quay đầu bỏ đi, chẳng lẽ trong lòng không đến hậu quả sao? không nhận mang thai? Vậy khi Thanh Thanh thai, anh nghĩ tôi cảm thế nào?”
Tôi giơ tay đổ hết trong vào thùng rác, rồi cầm đĩa lên lầu: “Đồ của tôi, tốt nhất là mấy người đừng đụng vào.”
Khi tôi vừa nhanh lên lầu, tôi mới ứng lại: “Con đứng lại! Nói rõ xem, sao lại mang thai!”
Mẹ kế tôi cũng phụ họa: “Đúng cái đĩa ấy không đáng gì, con cứ để xuống, nói rõ đứa bé trong nào.”
Tôi dừng chân, quay đầu lại nói rõ: “Là con của tôi với tên bắt đấy, chứ còn ai vào đây nữa.”
lại chỉ em gái tôi: cô ta thì không cần nói còn tôi thì phải rõ ràng à?”
Em tôi xoa bụng: “Chị à, em với anh Lễ khi đó không kiềm chế em cũng không muốn thế, giờ mang thai còn biết làm sao...”
Cô ta nhìn chằm chằm cái đĩa tay trong mắt là sự căm hận ẩn giấu, như thể chính tôi mới là người cướp đoạt mọi của cô ta: “Nhưng ít ra con bố đều là người đàng còn con chị thì...”
“Còn con tôi thì sao?” nhìn gái và cười: “Bố của tôi là người đàn tuyệt vời nhất trên đời.”
“Choang!”
Tiếng đồ vật bị rơi vỡ.