Tận cùng là bắt đầu
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Nghĩ đến tương lai, lòng nhẹ bẫng, tôi cười, từng chữ rõ ràng nói Phó Lễ: “Nhưng mà... thưa anh Phó, ngay cả lau cho người tôi yêu, anh không xứng. Anh chỉ xứng dính líu với những rác rưởi như Thanh Thanh thôi.”
Tôi cúp máy, đứng bên sổ ngắm màn đêm, thở phào hơi thật dài.
Mọi ân oán, đến đây kết thúc.
Phần đời còn tôi có Lục Triển.
Một sau, có hai chuyện trọng đại xảy ra.
gái tôi đúng vào lúc Lục Triển mãn hạn tù.
con bé chào đời, Phó Lễ đã biết tin.
Sau khi biệt thự nhà tôi bị bán đấu giá, tôi mua lại toàn bộ, và sửa sang lại theo phong thiết kế mà tôi từng hiện.
Giờ đây, đó là ấm của tôi con tôi.
Tôi bế con trở về nhà, vừa bước xuống xe thì thấy xe của Phó Lễ đang đậu trước cửa.
Nhà họ Phó bị tổn thất nặng, Lễ như phải làm lại đầu, chẳng còn chút hào quang nào, trông tiều tụy hơn trước nhiều.
Nhưng dù anh ta vẫn có năng lực, nhà họ Phó hiện tại cũng đang dần phục.
Em gái tôi sau sinh con, vẫn không thể trở bà như mong ba ngày hai bữa đòi cưới, nhưng Lễ quyết đồng
Cô ta bị mức chẳng còn chút dịu dàng nào, nào cũng cãi nhau với Phó Lễ không ngớt, cãi đến mức đứa trẻ khóc thét lên.
Ban ngày Phó Lễ phải gồng vãn việc kinh doanh nhà họ Phó, ban đêm lại khẩu với em tôi.
Gặp lại lần anh ta gầy hốc hác nhiều.
Nhìn đứa trẻ trong tôi, ánh mắt anh ta tối lại, gượng gạo nặn ra một nụ cười khổ: “Ngay cả khi ngồi tù, em vẫn sinh cho hắn.”
Anh ta cúi đầu, giọng “Bây anh tin rồi, em yêu hắn.”
Tôi vội bế con vào nhà, chỉ tiện miệng đáp: “À, đúng vậy.”
Phó Lễ bật cười chua chát.
cười ấy — có phần bất lực, có phần mệt
chuẩn bị đóng cửa, anh ta đột cất tiếng, như hỏi tôi, như đang tự hỏi mình: “Nếu như năm đó, anh không bị cuốn hút cảm giác mới lạ ấy... thì bây giờ, đứa này có phải là của và em không?”
Tôi lắc đầu: “Phó Lễ, trên đời không có ‘nếu như’... chỉ có ‘không thể quay lại’.”
Tôi nghĩ chút rồi nói thêm: “Nhưng tôi phải cảm ơn anh đã chọn Thanh Thanh. Nếu không nhờ sao tôi có thể gặp được người tôi yêu?”
Người ông ấy như một tia sáng, chiếu rọi vào khoảng tối tăm nhất trong cuộc tôi.
thứ đã ngã ngũ, vẫn thấy lòng mình đầy biết ơn số phận.
Tôi biết phận vì đã đưa đến tôi một người sự cho mình.
Lễ khẽ đảo một chút, sắc mặt trắng bệch thêm vài phần.
lúc sau, anh ta cười.
Nhưng là nụ cười gượng “Vậy thì tốt rồi... Về sau, anh sẽ không làm em nữa. Chúc hạnh phúc suốt quãng đời còn lại.”
Anh ta quay người bước đi, bóng lưng cô đơn trong ánh chiều tà: “Tạm biệt.”
Tôi nhìn theo bóng lưng đó, bất chợt đến khi nhỏ.
Cậu bé Phó Lễ ngày ấy giơ thốt với cô bé Tiếu Tiếu là đời này, Phó Lễ anh đối xử tốt với Yên Tiếu Tiếu! Nếu không làm được, thì đời này mãi mãi độc!”
đó, chẳng ai biết, lời thề... thật ra cũng là một kiểu nói đùa.
Tôi thở dài, ôm con gái bước vào nhà.
Ba tôi bị tuyên án, mẹ kế cũng thế, em gái tôi và Phó Lễ nhìn nhau chán ghét, chẳng ai ai.
Tất chuyện cũ, đã hoàn toàn khép lại.
Tháng sau, Lục sẽ ra tù...
Một sau, tôi bế con gái đến đón Lục Triển.
Anh ôm lấy con bé vào lòng, nháy với như cười.
Nhưng ngay giây sau đó, anh bỗng khóc, nước mắt tuôn như mưa, lấy hai mẹ tôi.
cũng vòng tay ôm lại anh, nước mắt thấm ướt bờ vai anh.
Bây giờ, cuối cùng tôi đã có một mái ấm — thật sự.
Ngoại truyện: Lục
Tôi tên là Lục lớn lên từ đường phố.
ta đều nói tôi sợ.
họ không biết rằng, nếu tôi không tàn nhẫn, thì tôi đã chết từ năm chín tuổi — chết một cuộc co vì một đùi
vì tôi tàn nhẫn, tôi mới đứng ở đỉnh thức ăn đường xó chợ.
vì tôi nhẫn, trong những tháng làm lính đánh thuê sau khi trưởng thành, sống không biết bao nhiêu kề cái chết.
Vẫn là vì tôi tàn nhẫn, tôi một kẻ lính đánh thuê đơn độc, từng bước vươn lên trở thành nhân vật cấp cao trong một tổ chức lính đánh mới nổi Tây Á.
Năm mươi sáu tuổi, tôi chính thức đứng vững trên thế giới này.
Tôi nhìn bản trong nước, nhìn thấy cái tên đã hại chết ba tôi — giờ lại trở thành “Tổng giám đốc Yên” mọi người kính nể.
Tôi nghĩ, đã đến lúc tôi về — báo thù.
Về nước rồi, tôi lại một người bạn từng lang phố với tôi.
Anh ta không đầu lên nổi, vẫn làm mấy chuyện mờ ám không thể đưa ánh sáng.
Gần đây nhận một phi vụ: đóng giả kẻ bắt cóc cho một thư nhà giàu.
Nghe nói thư này quyến rũ anh rể, mang thai rồi, nhưng anh rể lại không chịu công khai.
Nghĩ tới nghĩ lui, cô ta nghĩ ra cách này — thuê người giả làm kẻ bắt cóc, để thử lòng anh rể.
Tôi liếc nhìn tên người thuê, khẽ nhướng mày.
Thú vị rồi đây.
Con của Yên Cương.
Tôi cầm theo một khẩu mô hình — chơi thôi.
Dù sao với đám từng ra chiến kia, súng giả cũng đủ để dọa.
Tôi lạnh nhìn hai cô gái manh yếu đuối của nhà họ và gã đàn ông lăng nhăng đứng giữa
cười.
Khi bọn họ còn đang chơi trò cảm vẩn ấy, chết từng phút nơi chiến trường máu.
Khoảng cách phận giữa tôi và cả do người cha vong ân phụ nghĩa kia họ tạo ra.
Tôi — không hề có chút thiện cảm nào với bọn họ.
Đặc biệt gã ông — đã hôn chị gái mà lại lên với em vì bảo đứa con chưa chào đời đó, mà đẩy vị hôn thê của mình ra trước súng.
Chỉ tiếc, người chị ấy lại hơi ngốc.
Đến nước này rồi, còn hỏi: “Con là của ai?”
Tôi suýt nữa bật cười, không nhịn được chen lời: “Tôi nhìn cũng là của ai rồi.”
ấy sững sờ đứng tại chỗ.
mắt đen ánh lên nước, hoang mang, đau đớn.
dáng gã đàn ôm lấy em gái cô mà rời đi, ánh đẽ ấy, khoảnh khắc như tắt lịm.
Lúc đó, mặt trời đang lặn dần, bầu trời lúc một tối hơn, ánh chiều tà hắt lên đôi mắt cô, toàn là màu ảm tuyệt vọng.
Chính vào khoảnh khắc đó, rõ ràng cảm nhận được — tim mình khẽ rung lên một nhịp.
Tôi nhớ đến ngày cha tôi mất, tôi cũng bỏ tôi mà đi, quay đầu lại.
Tôi cũng từng đứng dưới dương như thế, tuyệt vọng nhấn
Nhưng vẫn cắn chặt môi, cho run rẩy.
Tôi lại đến kết quả điều của mình.
Yên Cương — sau khi cướp mất bằng sáng chế của cha tôi không bao lâu, liền cặp kè tình nhân, sinh ra đứa con ngoài thú.
Đến khi phát đạt, đưa cả tình và con riêng nhà, khiến vợ cả tức chết.
Để lại một cô con chẳng đoái hoài.
Tôi nhìn cô gái trước mặt bị vọng chìm, nghe tiếng tim mình đập thình trong lồng ngực.
Tôi quyết định — cho cô ấy một cơ hội để lựa chọn.
có chọn cách tục chịu đựng, trở thành con cờ đáng thương bị nhà họ hy sinh.
Khi đó, tôi nương tay.
Nhưng nếu cô chọn quay lưng với nhà họ Yên, đòi lại công bằng cho thân và người mẹ đã khuất...
tôi — ngại dạy cô trở nên lạnh lùng, dũng cảm và cứng cỏi.
Tôi để cô ấy tự quyết định:
Muốn sống để báo thù.
Hay tiếp tục cắn răng chịu nhục.
Cô ấy suy nghĩ suốt cả một đêm.
Đêm đó, tôi hiếm hoi thấy trong lòng mình bất
Nói thật, tôi sợ… sợ cô sẽ chọn đứng ở phía đối lập
hôm sau, khi cô ấy tìm đến, tôi thậm chí không muốn nghe cô ấy ra trả lời.
Nhưng tạ trời — cô ấy đã chọn để những kẻ xấu kia chịu báo ứng.
Vậy nên, kế hoạch của tôi thay đổi.
Tôi không còn định tự mình nữa.
Tôi muốn chính con gái ruột của Yên đưa ông ta vào tù.
Tôi bắt đầu luyện cô gái ngoan hiền, đuối ấy.
Bắt từ chất.
Một khi thể chất đủ mạnh, tinh thần không còn yếu đuối.
Cô dường như đang dồn cả hơi liều mạng tôi luyện.
Chưa đến nửa năm, kỹ năng cận chiến và truy dấu của cô ấy đã đạt trình độ cao trong người thường.
Cô ấy có thể không chớp mắt mà đi săn, giết con mồi, máu bắn đầy vẫn không lay
Tôi luôn tin rằng, so với tình yêu, thì thù có sức mạnh thay đổi con người
Những lúc rảnh rỗi, tôi ngẩn người nhìn theo dáng cô ấy.
những khoảnh khắc, chợt không muốn quay về Tây Á nữa.
Dù đó là nơi tôi bắt mọi thứ.
Có mấy đêm liền, tôi liên tục mơ thấy khuôn mặt cô cười rạng mặc váy cưới trắng tinh.
Tỉnh dậy, trong đầu tôi lên ràng một giọng nói: “Lục Triển, xong mày sa vào rồi.”
Nhưng lại có một giọng khác mai: “Lục Triển, mày chỉ là một lính đánh thuê lớn từ phố, lấy gì mà mơ đến một con gái như cô ấy?”
Mỗi ngày, tôi bị hai luồng nghĩ đó giằng xé.
Lòng bứt rứt, bất an.
Tôi thậm bắt đầu… né tránh cô ấy.
Nhưng rồi tôi nhận ra — tôi không thể né tránh được
Chỉ cần nghe tiếng cô ấy khóc trong mơ, tôi lập tức bật dậy, lao đến, chặt lấy cô lòng, đau lòng không tả nổi.
Cô gái của tôi… rốt cuộc đã phải chịu đựng những gì?
Cô ấy tỉnh lại trong vòng tay tôi, mắt nhòe, nhìn tôi — ánh mắt tràn đầy tin và những động không thể nói lời.
Nhìn thẳng vào tim tôi.
rõ ai là người chủ động — chúng tôi đồng thời lên nhau.
Từ ngày hôm đó, tôi có một mái nhà.
người yêu
Tôi bắt nghĩ: Làm thế nào để có thể hoàng ở bên cạnh gái của mình?
Tôi kết thúc mọi công ở Á, về nước khoản tiền tiết kiệm khá lớn.
Sau đó — tôi tự đi tố cáo mình.
Tôi làm ai bị thương, tiền chuộc cũng đã hoàn trả Phó Lễ.
Tiếu kiên quyết nói rằng đó chỉ là một trò đùa giữa tôi cô ấy.
Luật sư tôi thuê rất
Cuối cùng, bản án dành cho tôi là một năm.
Một năm sau, tôi có thể đường hoàng dưới ánh trời, nắm tay cô ấy đi hết cả cuộc đời.
Còn đó, tôi để cô ấy quyền thực hiện cuộc trả thù của mình.
Tôi vẫn cử hai hạ thầm vệ cô trong bóng tối.
Nhưng điều tôi hào — là cô ấy cần đến họ.
Tự mình — hoàn tự mình — tất cả những kẻ từng hại cô phải trả giá.
Một năm trôi qua rất nhanh.
Ngày tôi Tiếu Tiếu đợi trước trại giam.
Cô mặc một chiếc váy màu xanh trời, mặt không trang điểm, dài xõa ngang vai.
Trong lòng cô ấy là một em bé bụ đôi mắt tròn long lanh nhìn chằm tôi.
Thấy bước ra, Tiếu đứa bé cho tôi: “Con gái anh
Tôi thật sự không biết phải diễn xúc khi đó thế nào.
Dù tôi mới hơn hai tuổi, nhưng lăn lộn trong máu lửa hơn chục năm, sống ngày nào là mạng ngày đó, chưa bao dám mơ đến chữ “gia đình”.
người thân đã khuất, tôi cũng không dám — sợ nước mắt che mờ mắt, sẽ nhìn rõ được làn mưa phía trước.
Nhưng hôm ấy — xanh mây trắng, vàng rực
Người gái tôi yêu, ôm con của chúng tôi, nụ cười dịu dàng với tôi như thể cuộc đời này chỉ toàn những ngày yên
Tựa như mọi khổ đau trước tất cả chỉ là một giấc mơ dài.
Mà khi mộng rồi, phần đời còn lại — chỉ còn lại an và ngọt
Tôi từng máu, nhưng chưa giờ rơi mắt.
mà khoảnh khắc ấy — nước mắt tôi rơi mặt nhỏ nhắn của con gái.
Một tay Tiếu Tiếu, tay ôm con, tôi về phía ánh mặt trời thuộc về chúng
Sau bao xoáy, bao gian nan.
Cuối cùng — số phận cũng cho tôi viên kẹo ngọt.
Phải không?