"Ngoài ra, tôi đã thực sự cắt đứt quan hệ với nhà họ Ôn. Ôn Như Hải một lời chín đỉnh muốn lừa các người hiến tủy cho ai thì tự làm rõ. Hậu quả của việc hiến tủy hoàn toàn liên quan đến tôi, Ôn Tư Nam!"
Nhóm trò chuyện lại một lần nữa bùng nổ. Những người tuổi có chút nhận thức đúng sai nhanh chóng tìm hiểu ngọn nguồn và lần lượt lên
"Chú ba, rốt cuộc là chuyện Người bệnh là Thư Ý, tại sao chú lại nói là Tư Nam?"
"Không phải chú ba vị chứ? Ban đầu tưởng Tư Nam bệnh nên cắt hệ, phát hiện là Ý lại quay ra lừa chúng tôi hiến tủy?"
"Không chứ ba, thiên vị như vậy Chú làm người như thế này ai dám hiến tủy nhà chú nữa?"
cả cuối cùng lên tiếng:
tam, làm thế này là Đều là người trong nhà cả, cần thiết phải lừa chúng tôi không? Không phải vì căn nhà đâu, nhưng cách hành xử của chú thật sự chẳng ai dám lên tiếng giúp đâu."
Thấy mọi chuyện sắp đổ bể, cùng Ý cũng không thể ngồi yên nữa.Chị ta gửi một đoạn tin nhắn rất dài, trong đó chi ta vừa khóc vừa khẩn các thành nhóm. Chị ta nói rằng nếu cần nhà, chị ta cũng có thể bỏ ra, tình cứu mạng chị ta định sẽ ghi tạc dạ. Nhưng ai cũng biết rằng chị ta làm thuận tài sản trước hôn nhân, chị ta hoàn toàn không có quyền hữu Hơn nữa, Ôn Như Hải đó chi tiền mua cho Ôn Hằng, nên cũng không còn dư dả gì.
này, người gửi vào nhóm một ảnh chụp màn hình. Trong chính là lời của Ôn Ý nói trước
"Sợ ro là chuyện thường tình. Mọi người không muốn hiến cũng chẳng có gì xấu hổ. Ai cũng có bố mẹ già, cái nhỏ. Thành thật mà nói, nếu tôi là người mắc bệnh, tôi đối sẽ không mở miệng nhờ người thân."
Cả im lặng. Câu nói cùng ấy cứ nằm đó, rành như một cái tát trời giáng lên Ôn Thư Ý.
dù họ hàng Ôn Như Hải đầy sự bất nhưng cuối vẫn người chủ động đến xét nghiệm. Bác hai, và một vài anh em họ. Nhưng kết quả cuối cùng, không một ai phù hợp.
Cuối cùng, mẹ tôi vẫn tìm đến tôi. Tôi lôi vào phòng bệnh Thư Ý. Căn phòng rộng lớn, sang trọng, đã được bị sẵn vài chiếc máy quay.
Mẹ tôi vừa gặp quỳ sụp trước mặt tôi.
"Nam Nam, xin con, cứu lấy chị con Chỉ có con chị con mới có kết quả ghép tủy phù hợp. Tại sao con lại không chịu cứu nó chứ?"
Tôi nhìn quanh một lượt, nhận ra vài gương mặt quen thuộc từ các kênh nổi tiếng.
Họ sóng trực tiếp.
nghiệp của tôi nghe tin vội tới, vẻ mặt nghiêm trọng đưa thoại tôi xem. Trong phòng livestream, đã có rất nhiều người gia.
"Con bé này đúng là lòng đá, đó là chị ruột của nó, sao không chịu cứu?"
"Đúng còn là bác sĩ nữa, người thân của mình còn không cứu, thì ai trông mong nó người khác?"
"Đây bác sĩ của bệnh viện nào vậy, để tôi tránh xa."
Lòng tôi hoàn toàn nguội lạnh.
Tôi cất điện đi, lạnh lùng nhìn mẹ.
"Con không hiến tủy, liền muốn hoại con đúng không?"
"Một người bệnh, lại hủy thêm một người nữa. Sao mẹ không sợ sẽ mất cả hai đứa con?"
Bà ấy cúi đầu đầy bối rối, khuôn mặt đỏ xấu hổ.
Nhưng khi ánh mắt qua Thư Ý đang nằm trên giường bệnh, bà ấy lập tức ánh lên vẻ cương quyết mạnh mẽ của một người mẹ.
Đó là thứ tôi chưa từng cảm nhận được từ sự vệ.
Mẹ tôi đột nhiên dập đầu mạnh xuống đất, từng một như muốn phá hủy chính
Nam, xin Xem như vì mẹ đã ra nuôi con con cứu lấy chị con đi. Chỉ là tủy chẳng có ro gì cả, tại sao con không chịu?"
"Mẹ biết ghen với chị con, cảm thấy cái gì cũng con. Nhưng chuyện sống chết lớn thế này, con thể hồ đồ được!"
"Mẹ cũng chỉ muốn tốt cho con. Nếu chị con thật sự xảy ra chuyện, cả đời này con sẽ sống trong hận."
Những lời xé lòng của bà ấy người livestream tăng vọt thêm hàng chục nghìn.
"Mẹ của cô ta đã quỳ xuống rồi, mà cô ta vẫn thờ sao?"
"Đúng thế, hiến tủy đâu có nguy hiểm gì, tại sao lại làm khó người thân như
"Những gì mẹ nói chắc chắn là Bà ấy con sẽ hối hận sau này, nên mới sẵn sàng xuống để cứu cả hai đứa con."
"Thật sự khiến người ta khóc ngất!"
Thấy tôi vẫn không phản ứng, tôi lập quỳ xuống tới, ôm chặt lấy chân tôi.
"Nam Nam, nếu con trách vì chăm sóc chị con nhiều hơn, mẹ lỗi con, lỗi của mẹ. Nhưng đừng trút giận lên chị con."
con chịu cứu chị, mẹ có chết cũng không sao, chỉ mong hai chị em hòa thuận, để cả đời con phải ân hận."
Ôn Thư Hằng, ban ngang đứng ở bên, nhìn thấy mẹ quỳ đến mức này, cuối cùng cũng phải cúi mình mà quỳ xuống.
ta quỳ rất
Tôi bật cười thành tiếng.
"Sao thế? Lúc ở thang máy không phải còn muốn đánh tôi làm gì vậy?"
Lồng của Ôn Thư Hằng phập phồng dội, đỏ bừng như gan heo.
Cậu ta trừng mắt nhìn tôi, hận không tôi thành từng mảnh.
Rồi đột ngột, cậu cúi đầu đập mạnh sàn nhà.
"cốp" vang lên rõ ràng, biết cú đập đầu đó không hề nhẹ.
Livestream lập tức bùng nổ lời mắng chửi.
"Cô bác này đúng là máu lạnh, ép mẹ mình chết rồi lại làm em trai phát điên sao?"
"Đã tìm ra thông tin, ta là ở bệnh XX. Chúng ta chặn cô ta lại!"
gần thì đến trước, chúng sau."
Đồng lo tay áo tôi, nhưng tôi chỉ nhìn cô ấy, ra hiệu rằng không cần hoảng.
có hơn mười nghìn livestream, vẫn chưa
đình họ Ôn cũng nhận ra điều đó, vì vậy cuối đến Ôn
vẻ cơn gout của ông ta tái phát, từng bước khập khiễng đi tới trước mặt tôi.
mặt già nua của ông đầy nước mắt, ánh mắt chứa chan tình phụ tử nhìn
Ánh nhìn ấy khiến tôi nổi cả da gà.
Đây là ánh mắt tôi từng thấy. Ngay cả khi ông ta tiễn tôi cũng không nhìn tôi với sự yêu thương thế.
Tôi xoa xoa cánh tay, thấy ghê quay mặt đi.
"Muốn quỳ thì nhanh Những lời buồn miễn nói."
Hải nghẹn lời, miệng há ra nhưng cuối cùng chẳng thốt nên lời nào. Cuối cùng, ông ta quỳ mạnh xuống đất.
Quả livestream lập nổ tung.
"Trời cú quỳ này nhìn mà đau lòng quá!"
"Người cha này làm tôi khóc rồi. Mẹ nó, đừng để tôi gặp cô bác sĩ này, gặp tôi tát cho cô ta một bạt tai."
Huy động người tát con bác máu lạnh vô nhân tính này."
Cơn phẫn nộ đông bị đẩy lên đến đỉnh
Lúc này, Ôn Thư Ý khóc vừa bước từ giường bệnh xuống.
Chị ta loạng choạng lao đến bên mẹ tôi.
"Mẹ, đừng xin nữa. Mẹ, dù con có chết cũng không muốn nhìn mẹ phải hạ như thế này."
Chị ta khóc đến ruột
"Mẹ, con mẹ, con xin mẹ đứng lên. Mẹ, con đau con thật sự đau lòng mẹ!"
Chị ta kéo không nổi mẹ, lại chạy đến Ôn Như Hải Ôn Thư Hằng.
không nhúc nhích, thế là cả nhà họ Ôn quỳ ngối sàn, lấy nhau mà khóc rống
"Hiến tủy thì có gì ghê gớm? Lấy máu của tôi
"Hiến ở đâu? kiểm tra tôi
"Đội tát đầu tiên đã bệnh viện!!!"
"Mẹ kiếp, nay phải làm cho cô bác này đẹp mặt!"
Số người xem livestream đạt mức kỷ lục.
Cửa phòng cũng đông nghẹt người, ngay cả lãnh đạo bệnh cũng phải mặt.
tôi dần dừng khóc, kéo tay tôi, ánh mắt tràn đầy sự tự tin thắng.
"Nam Nam, người nhà nào mà không có lúc bất đồng. Con lời mẹ đi, mẹ đã nói chuyện với lãnh đạo bệnh rồi, họ sẽ không làm khó con đâu."
"Con cứ yên tâm hiến tủy. Mẹ đã bảo bố con rồi, mấy lời đoạn ông ấy sẽ rút lại."
Bà vừa nói tôi sâu.
"Đều là mủ của mẹ, mẹ thương đứa nào chẳng như nhau. Nam sau khi con hiến xong, mẹ sẽ nấu cho con nhiều ngon để bổ."
Tôi cũng lẽ quan sát mẹ mình thật kỹ.
Với mắt, đôi mày giống hệt tôi, lòng bàn tay mềm mại và ánh mắt đầy "tình thương". Đã từng lúc, đó là những điều mà tôi khát khao cả trong giấc mơ. Nhưng đây, tôi chỉ cảm thấy ghê tởm. Tôi lạnh lùng tay mẹ ra, rồi ra về phía cửa. Vị trí trước cửa lập tức được nhường lại, thầy hướng dẫn và lãnh đạo bệnh viện bước phòng bệnh.
"Lãnh đạo rồi, lãnh đạo rồi! Mau sa thải máu lạnh này đi!"
"Sa thải! thải! Sa thải!"
Phòng livestream ngập những lời kêu gọi sa thải. Mẹ tôi giả bộ khúm cúi đầu trước lãnh
"Lãnh đạo, tôi xin ông, đừng sa thải con gái tôi. Nó hiến, tôi đã khuyên nó đồng ý hiến!"
Đồng nghiệp của tôi bật cười vì không thể tin nổi hành động của bà ta. cả trên gương mặt nghiêm nghị hướng dẫn cũng thoáng hiện ngàng. Tôi nhún vai với thầy một cái, sau đó cầm điện thoại lên.
"Ai nói tôi sẽ