Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Tôi làm theo tất cả sắp đặt của anh ta.
Cho đến một trước ngày mổ, tôi bỗng ngỏ
"Em thèm một phần tôm cay thật cay."
Tuân lập tức sầm mặt lại.
"Em đừng có hồ đồ! mổ rồi, em vậy là vô nhiệm Hạo đấy!"
"Còn một tuần nữa mà, sao đâu." — tôi cố tình đáp, giọng thản nhiên.
"Anh bác sĩ hay em bác sĩ? Anh nói không được ăn là không được ăn! Nếu ăn làm chỉ số không phù hợp ca phẫu thuật thì sao? Tuyệt đối không được ăn!"
lại đổi giọng, ra vẻ ân cần khuyên "Con mình vẫn đang chờ em cứu. Em định trở thành người trách nhiệm sao?"
Tôi giả vờ hờn dỗi, giọng bướng bỉnh: "Anh nói em vô trách nhiệm à? Vậy em nữa!"
Nghe Phó Tuân cuống lên.
Anh ta túm lấy vai tôi, gào lên đầy kích "Sở Sở, sao em thế! Đó là con trai ta mà! Em không thể không nó!"
Tôi lùng từng chút một gỡ tay ta ra, mắt nhìn thẳng vào mắt anh ta, không né
"Dù là con tôi đi nữa, cũng đâu luật nào bắt buộc tôi phải
Phó Tuân mất kiểm soát, vung tay tôi cái như giáng.
Mãi đến tỉnh anh ta mới nhận thức được mình vừa làm gì. Nhưng vẫn bỏ lỗi sai, giữ lấy thể diện: "Anh không cố ý... chỉ là vì quá lo thôi! Sở em đừng bướng nữa. Hạo Hiên là con ruột em, em mang mười nó ra! Nếu không phải vì kích anh... anh đã không soát!"
"Sở Sở, là em quá đáng đấy!"
Tôi cảm nhận rõ ràng cơn rát trên mặt, liếm môi, nơi bị nứt ra.
Lẽ tôi còn cho anh một hội cuối cùng... nhưng giờ thì không cần nữa.
Tôi thẳng vào mắt anh rãi nói: "Là Em sẽ hiến. sao nó là con em, sao em nỡ lòng không cứu?"
Nghe thế, ánh mắt Phó Tuân chợt chùng xuống, không dám đối tôi.
Anh ta một câu: "Anh cần bình tĩnh lại." Rồi vội vã quay đầu bỏ đi.
Tôi nhìn lưng anh ta rời khỏi phòng, ánh mắt như băng.
Tôi biết — trước khi tiến hành ghép phải phá bộ tạo của người nhận.
Nếu đến phút cuối tôi đổi ý… Diệp Linh sẽ ngay trên bàn mổ.
Tôi sẽ để Phó Tuân tự tay tiễn Linh về nơi bao giờ trở lại.
Ngày phẫu thuật
Tôi bảo Phó Tuân: "Em ra mua cho Hạo Hiên chó nhồi bông thích Để khi tỉnh dậy, đầu nó nhìn thấy là món ấy."
Phó Tuân sa sầm mặt, nén cơn tức: "Giờ này còn mua nữa? Nó cần Thứ nó cần bây máu tủy của em!"
Tôi chỉ lặng nhìn anh
Phó Tuân hiểu tôi — một khi tôi đã nói ra, nghĩa là tôi nhất định sẽ làm. Dù anh ta đang như lửa đốt, chỉ có thể đồng ý.
Vì lúc Diệp Linh — người đã phá tạo máu — nằm chờ trên bàn mổ. Chờ tôi.
"Vậy em đi rồi về sớm. Con đang đợi em."
Tôi khẽ đầu.
Sau tôi bước khỏi cổng bệnh viện, bắt taxi thẳng tới ga tàu cao tốc, mua chuyến gần — trở về
Tôi nhớ rồi. Tôi phải về thăm một
Khi tôi vừa ngồi yên trên tàu cao tốc, điện chuông. Là Phó Tuân.
Tôi bật cười lùng, bắt máy.
Anh ta cuống quýt: "Vợ à, đâu rồi? Sao chưa quay lại? Sắp mổ rồi đấy!"
chết — tôi lạnh nói.
"Gì cơ?" — ta kịp hiểu.
"Tôi nói… đi đi."
"Cứ cô ta chết đi."
Giọng tôi lúc càng lạnh, cuối cùng Phó Tuân cũng hiểu
Anh ta gào lên: "Sở Sở, em có ý gì vậy!"
"Em định làm gì đấy!"
"Em rủa Hạo chết à? Em là mẹ nó mà, sao em ác vậy! Em đừng giỡn nữa, quay lại Hạo Hiên đang nằm chờ trên bàn Lúc này đừng đùa kiểu đó—"
"Phó Tuân!"
Tôi lên tiếng cắt ngang lời anh ta.
nói ai, anh hơn hết. Bảo cô ta đi chết đi."
Cuối cùng thì Phó cũng nhận ra — có lẽ tôi đã biết tất cả
Lần anh ta thực sự loạn, giọng trở nên mỏng, hạ mình:
"Em đi, anh sẽ giải thích rõ em, được không?"
"Anh giấu chỉ vì muốn phải day dứt. Nghĩ đi, dù gì là em gái em. không thể tuyệt như vậy được. Em không cứu, tức là em nhẫn tâm nhìn người ta chết."
"Sở Sở, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp. Dù người xa cũng nên cơ mà."
"Xem như anh cầu xin em… xin em hãy cứu ấy."
"Được thôi, tôi cứu cô ta cũng không khó." — Tôi lạnh nhạt mở miệng.
"Thật sao? Vậy em về đi!" — Phó Tuân vội vàng
"Trừ khi… mẹ tôi sống lại." — bình nói nốt câu sau.
"Phó Tuân, tôi không phải loại người lấy ơn báo oán. Tôi chính mắt anh nhìn thấy cô ta chết. Nhìn anh bất lực đến phát điên."
"Giấy ly hôn, tôi sẽ đặt lên quan cô ta."
"Sở Sở! Sở! Em nói Em cố ý đúng không? Em—"
tôi cố ý.
Tất cả thời gian cùng bọn "diễn kịch" chẳng qua chỉ để khiến họ buông lỏng giác.
Tôi tắt máy, rồi tắt luôn điện thoại.
Khi tôi leo lên núi, trước mộ mẹ, cũng gần sáu chiều.
Trên núi vắng vẻ, u ám, u.
Mộ mẹ cỏ dại um tùm, tôi quỳ xuống, từng nắm cỏ, dọn sạch sẽ.
Năm xưa, lúc Phó Tuân cầu hôn tôi, chính là tại nơi này — trước mộ mẹ.
Anh ta thề thốt: "Anh sẽ đối xử tốt với em cả đời, để em là người phụ nữ hạnh phúc nhất gian. mỗi tháng, anh sẽ cùng em thăm mẹ một lần."
Nhưng rồi anh ta ngày càng bận, gian bên tôi ít Tôi thì quay cuồng sóc Hạo Hiên, số lần về thăm cũng ít đi.
Tôi dập đầu ba cái thật mạnh trước mộ mẹ.
"Mẹ, con xin lỗi… lâu không về
"Mẹ, con… hối hận
"Mẹ, con sẽ không để bọn họ toại nguyện đâu. Từng người số họ… sẽ phải trả
Tôi ngồi đó, nói chuyện với mẹ suốt hai tiếng.
Trên xuống trời đầu mưa lất phất. Tôi lội từng bước nặng nề về căn nhỏ mẹ để lại.
Về nơi, tôi kiệt sức, lăn ngủ thiếp
Trưa hôm sau
Tôi mở thoại, hàng chục tin nhắn, cuộc gọi nhỡ ạt hiện lên.
Của Phó có, của bố tôi cũng có.
【Sở Sở, sao em ác thế, không sợ báo ứng sao? Em nghĩ đến tích đức cho Hiên à?】
【Mau quay về! Em có biết đang cố ý giết không?】
【Nếu mai em vẫn chưa đừng trách anh tuyệt
Bố tôi gào thét:
con lại không cứu em con? Con đúng là như mẹ con, lòng dạ độc ác.】