Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Sở, dì sai rồi, con thứ cho dì cứu em con một lần!"
xin nó Càng xin nó càng lên Ông lớn tiếng. "Tao nói cho mày biết, Sở Sở, nếu cứu Linh Linh, thì đừng hòng lấy lại cái vòng đó!"
Rồi ông ta rút chiếc cẩm thạch ra, giơ lên vẻ đắc thắng.
Tôi cười lạnh lòng — bố đúng là bao giờ biết suy nghĩ.
"Diệp Thiên có biết mẹ tôi đã nói gì trước khi
Nhắc tới mẹ tôi, mặt ông ta thoáng chột dạ.
tôi dặn tôi: Đừng bao giờ sống như bà ấy."
"Cho nên cái vòng đó… ông cứ giữ Dù sao, khi các người chết rồi, nó cũng sẽ trở tay tôi."
Sắc mặt tôi bệch, tức đến đỏ gay.
"Mày… mày…"
Mẹ kế cũng không giữ được vẻ mặt nữa, cơn tức giận bùng lên:
mày về làm gì!"
Tôi mỉm — đến phần hay rồi đây.
Tôi lấy trong túi ra một tờ xét nghiệm ghép đưa ra mặt họ:
"Tôi là cái
mặt tái mét của kế và ánh mắt dạ của bố, tôi biết đã đoán đúng.
kết quả này, tôi tìm được trong phòng Phó Tuân là kết quả phù hợp giữa tôi và Diệp Linh.
Thì ngay từ đầu, không chỉ mình tôi phù hợp để hiến tủy.
Nhưng bố tôi thân, không muốn động đến một sợi lông của mình, nên mới bảo Phó Tuân giấu nhẹm đi, cùng mẹ con họ diễn một vở kịch lừa tôi hiến tủy.
Giờ tôi ông ta sẵn sàng Diệp Linh đến đâu?
Kết quả không nằm ngoài dự đoán — ông ta mãi chỉ là rưởi.
Giống như năm xưa ông ta ruồng bỏ con tôi, giờ ta không ngần ngại vứt bỏ Diệp Linh mẹ cô ta.
Một đoạn video bệnh viện bị người qua đường quay lại, lan truyền mạng xã
sau lần trước, cái tên Diệp Thiên — bố tôi — cũng trở nên tai
Trong video, ông ta hung hất tay mẹ Diệp Linh ra, vẻ mặt đầy ghê tởm…
"Ly hôn đi! nói bà biết, tôi sẽ không cứu nó đâu! Cứu nó rồi tôi sống sao được? Bác sĩ nói rồi đấy, tủy là người, tôi lớn tuổi thế còn muốn sống vài năm nữa!"
Nói xong, ông ta quay người bỏ đi, chỉ mẹ kế gục ngã dưới đất, vẻ mặt vọng đến tột
tới cuối cũng xem như đã có kết thúc.
Một tháng sau, cảnh bất gọi điện cho tôi — Tử Hiên gặp chuyện rồi.
Khi đến nơi, tôi mới biết — thằng bé bị tàn phế.
Lý do là: Tuân đã phát điên đến mức muốn lấy tủy của chính con trai mình để cứu Diệp Linh.
Lại quay về căn quen thuộc — nhưng lần này, thật.
Phó Tử Hiên mặt trắng bệch, môi khô nứt nẻ, thấy tôi, ánh cậu bé sáng lên, tràn đầy
"Mẹ… mẹ…"
Nó vừa mới thoát khỏi tình trạng nguy hiểm, cố gắng vươn tay về phía tôi.
tôi không bước chỉ đứng yên, lạnh nhạt nhìn nó.
Thấy vẻ thờ ơ của tôi, mặt nó hoảng loạn tột
Cảnh đưa đi xem xong, tôi quay người rời đi mà không hề luyến tiếc.
Tại tôi biết được toàn sự thật.
Thì ra, mẹ Diệp Linh không cam tâm, đã hứa đưa Phó Tuân 5 triệu, yêu cầu anh ta mọi phải cứu Diệp
Phó Tuân mất danh tiếng, sự nghiệp nhưng vẫn cố chấp nghĩ rằng nếu cứu được Diệp Linh thì mọi thứ sẽ đúng lại.
Không tìm được tôi, anh ta liền nảy ra định để Phó Tử Hiên hiến tủy.
Và bất thay Tử Hiên phù hợp.
là, Phó Tuân quyết định liều lĩnh: gây mê thằng bé, bí mật đưa vào phòng mổ để làm phẫu thuật cho Diệp Linh.
Nhưng mổ mới được một nửa đã bệnh hiện.
Do còn quá Phó Tử Hiên tổn thần kinh — cả đời này sẽ không thể đứng dậy nữa.
Linh, do không đủ lượng tủy ghép, chết ngay trên bàn mổ.
Phó Tuân bị bắt ngay sau đó.
Cảnh sát nói với tôi, ban đầu tôi yêu cầu ly hôn không nhận quyền nuôi con, nay tình hình đổi, mong tôi suy nghĩ lại, đón Tử Hiên về.
Tôi lịch sự từ chối, cảm ơn thiện ý của họ, vẫn giữ vững quyết
tôi họ ép nữa.
Họ chỉ nói: Phó Tử Hiên rất muốn gặp tôi lần cuối.
Vì tình mẫu tử xưa kia, tôi đồng ý.
Phó giờ đã ổn định, có thể chuyện.
Cậu rụt rè tôi:
"Mẹ Tử Hiên nhớ mẹ lắm…"
Tôi không trả lời.
Ánh mắt cậu bé lập tức tối sầm.
"Mẹ con biết con sai rồi…"
"Nên mẹ đi đi, sẽ không làm mẹ nữa…"
Nghe lòng trào lên cảm tả.
Không ngờ sau mọi chuyện, nó lại hiểu chuyện như vậy.
Nhìn ánh mắt nó mang theo khẩn cầu, tôi chậm rãi nói:
"Tạm biệt. sẽ gửi tiền nuôi dưỡng đúng hạn con."
Ngoài ra — không nữa.
Khi tôi quay lưng rời đi, sau lưng vang lên tiếng khóc nức
Tôi không quay đầu, và sẽ không bao giờ quay đầu nữa.
Về sau, Phó Tuân xin được lần cuối.
Anh ta tuyên án bảy năm tù giam.
không đến. Tôi không gì để nói, cũng muốn gặp lại nữa.
Có lẽ biết tôi không thấy anh nhờ luật sư cho một bức thư.
Trong thư, Phó Tuân ý ly hôn với tôi. Anh ta bắt đầu sám hối, nói rằng khoảng tĩnh lặng vừa qua ta suy nghĩ rất nhiều.
Anh bảo — không hiểu vì sao trước lại xử với tôi như Cũng không sao lại chấp đến mức phải cứu cho bằng được Diệp Linh.
Bây giờ nghĩ lại, có lẽ chỉ là vì ta tự cho rằng, Diệp mới là “bến đỗ tốt hơn” của đời mình.
Cuối thư, Phó viết: như ngày đó không gặp Diệp Linh thì tốt biết Như vậy, ba người chúng ta vẫn là đình hạnh phúc.”
Đọc xong, tôi thấy chút dao động nào trong lòng. Chỉ khẽ bật khinh bỉ.
Nước mắt cá sấu, ngoài giả tạo thì vẫn chỉ là tạo.
Phó Tuân không phải vì nhận lầm mà hối cải. Chẳng qua anh ta biết hết đường xoay xở rồi.
Anh ta lỗi cho khác, gột rửa thành kẻ vô tội, như thể mình chỉ là nạn nhân.
Nhưng trong tất cả… ta mới là tởm lợm nhất.
Tôi châm lửa, thiêu lá thư ấy thành tro.
Tôi không còn cần bất kỳ xin lỗi nào nữa.
Tôi nghỉ việc, rời khỏi thành phố đã khiến đau lòng triền miên, trở về quê ngoại — nơi mẹ tôi đã sinh ra và lớn lên.
Tôi sẽ sống thật tốt, như cách mẹ tôi từng kỳ vọng.
người, những đã nát ấy… cứ để lại trong khứ.
[Toàn văn