Tình yêu của La Tịnh Ngôn
1
Lúc tỉnh dậy tôi đang ở bệnh viện, trên bàn có để sẵn một đĩa táo đã gọt vỏ.
Trước đây mỗi lần tôi ốm, Tống Niên còn chẳng buồn đến, chỉ sai trợ lý mang cả đống thuốc bổ tới.
Thấy vẻ mặt tôi lãnh đạm, ta chọn miếng táo tới sát môi tôi.
"Thấy tôi chưa quá phải không?"
Tôi quay mặt liếc thấy trên cổ anh lờ vết hôn, giọng nói thản:
"Tống Niên, chúng ta ly hôn đi."
Tay anh ta khựng lại một chút, rồi nhét luôn miếng táo vào miệng, rôm rốp, ánh mắt nửa cười giễu cợt.
trước mặt tôi, anh ta lại gọi điện thoại.
nhanh sau đó, trợ lý dẫn Tiểu Bảo tới.
Tiểu Bảo – mấy tháng không gặp – đã cao thêm một chút.
Chỉ là... thằng bé vẫn chẳng thân thiết gì tôi.
Sau khi tôi sinh Tiểu Bảo, qua thời kỳ cho bú thì bị ông cụ Tống đưa đi. Chỉ vào những lễ tết, tôi mới gặp con ở biệt thự tổ.
biết rõ dụng ý của Tống Kỳ Niên khi đưa Tiểu Bảo tới lúc này.
Trước đây, lần anh ta chơi quá trớn bên ngoài, tôi giận dỗi không thèm để ý, anh ta lại sai con trai đến tôi.
chẳng nhớ nổi cái cũ rích này đã lặp lại bao nhiêu lần.
Nhưng giờ đây, quân bài cuối cùng này... không còn là yếu của tôi nữa.
Tiểu Bảo tròn trịa hẳn ra, tôi không hề nở một nụ cười.
Thằng bé cau mày tỏ vẻ không vui, gương mặt y đúc phiên bản thu nhỏ Kỳ Ngay cả cách tên tôi mang theo kiểu nhấn nhá anh ta:
"La Tịnh Ngôn, bà vẫn cổ hủ và nhàm chán xưa. Ba không muốn ở đây, con muốn về chơi với mẹ Lâm..."
Mẹ
trách thằng bé chưa bao giờ gọi tôi là mẹ — thì ra từ nó đã nhận người làm rồi.
Ánh mắt Tống Niên lập tức trở nên sắc lạnh.
Tiểu Bảo ngoan im bặt, vào lòng tôi nịu: "Ba mắng con!"
Trước đây, tôi luôn đứng về phía Tiểu Bảo. Nhưng lần này, tôi đẩy nó ra.
"Đi mà méc mẹ Lâm của con ấy."
Hai gương mặt giống nhau như kia loạt sững
Tôi lạnh nhạt
"Tống Kỳ Niên, ly hôn, nghiêm túc đấy. đùa."
Trong mắt anh ta ánh lên cơn giận, nhưng rồi nhanh chóng hóa thành nụ cười chế giễu nơi khóe môi.
"La Tịnh Ngôn, chơi trò ‘lùi một bước tiến hai bước’ mà quá thì khó lui lắm sự chọc giận tôi, sau này đừng hòng gặp lại con trai."
Khó trách lúc nói ly hôn mà anh ta chẳng có phản ứng gì — thì ra cứ tưởng tôi đang giở chiêu trò cũ.
lại nhớ đến năm ngoái — lúc anh ta chơi bời với tiểu minh tinh đến cô ta bị tổn thương nghiêm trọng vùng kín, phải nhập viện, còn lên cả hot search.
Khi đó làm ầm lên đòi ly hôn.
ta liền nhốt tôi trong phòng, nửa năm trời cho gặp Tiểu Bảo.
Từ đó tôi mới cách biết điều.
Cũng từ lúc đó... tôi nhận ra mình đã không còn yêu anh ta nữa.
"Tống Niên, sau xuất viện, tôi sẽ rời khỏi nhà họ Tống."
Tôi một lần nữa nghiêm túc mở lời, nhìn thẳng mắt anh ta.
Khi nhận ra tôi không phải đang dỗi sắc anh ta chợt nghiêm lại.
ly cũng phải xem cô có bản lĩnh không đã."
Anh ta nắm tay Tiểu Bảo rời đi. Lúc tôi mới cầm điện thoại, gửi tin nhắn cho một dãy lạ:
"Tôi đã suy nghĩ kỹ. Sau khi thi múa tuần kết thúc, tôi sẽ rời
Sau khi xuất viện, tôi quay về biệt thự nhà họ Tống, thu dọn sơ qua vài thứ rồi lập tức đến trung múa.
Một khi đã quyết rồi, tôi không muốn dính líu thêm gì tới Tống Kỳ Niên nữa.
2
tôi hiện, mọi ánh mắt đều mang hàm ý khó hiểu.
đồng nghiệp kéo tôi vào góc, thì thầm:
"Tịnh cậu đã đắc tội gì với 'bà Tống' à? Cô ta không chỉ cướp suất thi của cậu mà còn khiến lãnh đạo đuổi việc cậu đấy."
Bà
Tôi đưa mắt theo ánh cô ấy — về phía dáng nổi bật trên sân khấu.
Lâm Mục Dao, khoác vàng mang đúng là có phần giống “chim hoàng yến” thật.
Tôi suýt quên, ở trung tâm múa này, cô ta luôn tự xưng là “phu nhân nhà họ Tống”.
Lúc này, cô ta ngẩng đầu đón nhận ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người. Đến khi chợt tôi đứng trong bóng thần sắc cô ta khựng
Ngôn, em thật xin lỗi... Có kỹ năng múa của em phù để dự thi hơn nên mới giao thi nhất đó cho em."
Trước đây cô ta muốn làm trò gì tôi mặc kệ. Nhưng này thì — cuộc thi với tôi vô cùng quan tôi tuyệt đối không thể nhường.
Tôi giọng:
"Lâm Mục Dao, xin hỏi trình độ múa của cô là nào? Múa cho đàn ông xem à? nữa, cô dám cho mọi người biết thân của mình không?"
ta vốn chỉ là tiếng nhờ nhan sắc, bám lấy Tống Kỳ mới chen chân được vào trung tâm múa cao cấp này.
Ngày trước, trước mặt tôi còn ngoan ngoãn co vòi. Giờ lại dám trèo đầu tôi — thật là nhịn không nữa rồi.
Mặt Lâm Dao đỏ bừng, không nói nổi một câu, trong mắt ánh lên vẻ uất ức khóc.
Lúc đó, có một tay vòng ra từ phía sau, ôm eo cô ta...
Tống Kỳ tôi, ánh mắt đầy lực.
"Vậy cô, cô ai?"
Tôi mấp máy môi, họng dâng lên một vị đắng nghét.
Mẹ anh ta chết... vì tôi.
tôi đã kết hôn chín năm, dù tôi sinh con trai cho anh ta, vẫn không đủ để bù đắp món nợ cứu mạng đó.
Có lần anh ta say, bóp cổ tôi rồi gằn giọng:
"La Tịnh Ngôn, cô gả vào họ Tống là chuộc tội, không phải để phúc. Đừng quên thân phận của
Thấy tôi thất thần, Tống Kỳ áp sát lại, đe dọa:
"La Tịnh Ngôn, nếu cô còn muốn công này, thì ngoãn dọn nhà họ Tống."
Lúc ấy tôi mới hiểu — thì ra anh chính là lãnh đạo mà Lâm Mục nhắc đến.
Chính anh đã cướp suất đấu của tôi trao cho Lâm Mục Dao, còn ép ban giám đốc đuổi việc tôi.
Anh ta đang dồn vào tường, muốn tôi tự tự rút lại lời đòi ly hôn.
Nhưng khi thấy tôi không hề động, khóe môi Tống Niên lên một nụ cười lạnh lùng.
"Bây giờ cô cứng rồi, khỏi tay tôi? thì để tôi bẻ gãy đôi cánh ấy, xem cô bay được đâu?"
Anh gọi một điện thoại.
Ngay sau đó, bạn thân tôi nhắn tin đến:
"Tịnh Ngôn, hình như tớ đắc tội với rồi… Tháng trước tớ mới được thăng vậy mà vừa nãy sếp gọi vào văn phòng, nói muốn sa thải tớ..."
Tôi mím chặt môi, quay về dọn đồ.
Lúc chuẩn rời khỏi, nghe thấy tiếng Lâm Mục Dao cười
"Chị Tịnh Ngôn, chị cũng đâu khác gì tôi, cuối vẫn phải dựa vào đàn thôi. Còn ra vẻ cỏi làm gì?"
Tay tôi đang vali khựng lại, không yếu thế:
"Hay là cô quên rồi? Tôi với anh ta vẫn hôn — anh ta vẫn là chồng tôi."
Bất ngờ, Tống Kỳ Niên siết tôi.
"Lâm Tịnh Ngôn, ai cô gan dám bắt nạt Dao ngay mặt tôi? Còn nữa — tôi cảnh cáo bao nhiêu rồi, cô quên hết rồi à?"
Tim tôi bỗng nhói lên như bị kim châm.
Từ kết hôn đến nay, Tống Niên chưa bao giờ công khai thân phận của tôi với bên ngoài.
Người ngoài biết anh đã kết hôn, nhưng bên cạnh lúc nào cũng có vô số nhân vây quanh.
Đã không thể tham gia cuộc thi thì tôi cũng chẳng cần đợi thêm tuần nữa mới đi.
Nghĩ vậy, tôi mới nhẹ được đôi
Trước khi quay về thự nhà họ Tống, tôi qua văn phòng luật sư, in sẵn một bản thỏa thuận ly hôn.
Sau đó, tôi gửi tin nhắn cho kia:
“Không đợi đến một tuần nữa. ngày nữa tôi sẽ đi.”