nhí mà Ngộ bao nuôi dạo này bắt đầu không biết điều.
Cô ta lén lút mò đến biệt thự nhà cũ, muốn ông cụ trong nhà công nhận thân phận của mình.
Ông nội nổi trận lôi đình.
Tôi phối hợp với Trầm Ngộ diễn một kịch, mới đưa được cô rời khỏi đó toàn.
bé ấy mắt đỏ hoe, lẽo đẽo đi theo chúng tôi. bước ra cánh cổng lớn chạm trổ biệt thự, cô ta lập tức lấy tay áo Trầm Ngộ:
“Anh à, em đến với anh không phải tiền!”
Cô ngẩng nhìn Trầm Ngộ, nước mắt lã chã rơi xuống.
Nhìn mà xót thật, bảo sao Trầm Ngộ mê mệt như
Hiển thái độ của cụ ba mẹ Ngộ khiến cô ta nhận ra khoảng cách giữa mình và nhà họ Trầm lớn đến mức nào, nên vừa bước ra ngoài là vội vàng giải thích.
Trầm Ngộ khẽ nhíu cuối cùng cũng không nỡ mắng.
Anh ta đưa tay xoa nhẹ đầu cô ta, giọng vừa đắc dĩ dịu dàng:
nào, đừng nữa. Anh biết
Nói xong, anh quay sang nhìn tôi đang đứng bên cạnh, vẻ mặt chút khó
“Chắc vừa rồi ấy dọa sợ, để anh đưa cô về trước. Em…”
Tôi đi cùng xe với anh ta đến đây. Giờ anh ta muốn đưa người nhỏ về thì dĩ nhiên tôi không thể đi cùng.
Nhưng nếu để tài xế của nhà đưa tôi về thì thể nào nội cũng biết
Tôi mỉm cười, động nói tiếp: “Tôi gọi taxi là được.”
sự hiểu chuyện Trầm rõ ràng rất hài lòng.
Anh ta gật đầu, ôm gái không thèm ngoái lại mà rời đi.
Anh ta hoàn toàn quên mất rằng, xung quanh thự cũ vài cây số đất đai đắt đỏ, toàn là khu của giới siêu giàu — làm có taxi bắt.
02
Chiều hôm sau Trầm Ngộ mới về nhà.
Trên cổ anh ta vẫn còn vài dấu hôn đã chuyển màu rõ ràng cố tình để ở chỗ cổ áo không thể che được, như thể đang tuyên bố chủ quyền.
Những trò trẻ con này, chỉ có cô gái non nớt mới làm ra được.
Tôi cụp mắt, vờ như không thấy, mỉm cười nhận chiếc áo khoác anh ta vừa cởi, thể hiện trọn vẹn hình người vợ hiền thục.
Thậm chí tôi rộng lượng hỏi thăm tình trạng cô nhân tình:
“Cô ấy sao rồi?”
Anh ta kéo áo vài cái, giọng nhẹ tênh:
“Làm chút dỗ vài câu
Xem ra là ngon dỗ ngọt xong
do dự một lúc, cuối cùng vẫn quyết định nói ra điều tôi đã suy nghĩ rất lâu:
“Anh đã từng nghĩ đến việc... cho cô ấy một danh phận chưa?”
Cơ thể lớn của Trầm Ngộ khựng lại.
Vài giây anh mới phản ứng lại, ngạc nhiên hỏi:
“Em nói vậy là sao?”
“Tức là, Ngộ, ly hôn đi.”
Làm người vợ hiền bao lâu nay, tôi mệt rồi, không muốn tiếp tục nữa.
03
Hiển nhiên, Ngộ chưa từng nghĩ rằng tôi sẽ người chủ động nói chuyện ly
Anh ta đưa tay bóp cái, trên gương mặt khiến tôi mê mẩn suốt nhiều năm là sự bực bội che
“Vân Vi, em ràng biết, đối với ta không đơn giản như vậy
Nghe được, anh ta đang cố gắng kiềm chế để giọng nói nghe có vẻ bình tĩnh.
Trước giờ mỗi lần anh ta như vậy là có ý muốn tiếp tục chủ đề tôi cũng nên biết điều mà dừng lại.
Nhưng lần này đã quyết rồi — tôi ly hôn.
Tôi và Trầm Ngộ là liên hôn mại.
Ly hôn không chỉ là chuyện của hai người chúng tôi, mà còn quan đến cả tộc. Muốn ly hôn thực sự không đơn giản.
cắn tiếp nói:
“Đúng là sẽ rắc rối một chút, nhưng mà…”
“Đủ rồi!”
Anh ta thô lỗ ngắt lời tôi, dang tay kéo tôi vào
“Thời gian này đúng anh đã lạnh với em, này anh sẽ thay đổi. Mấy lời ly hôn đó, đừng nói nữa.”
“Vân Vi, hình đã lâu chúng ta không làm chuyện đó.”
Nói rồi, ta cúi đôi môi hơi mím lại gần về phía tôi.
vội đưa tay bịt miệng ta lại, bịa đại một do: “Tôi đang đến tháng! Không tiện!”
Mẹ kiếp! Ai mà thèm cái ‘dưa chuột thối’ của anh chứ!
Thật là buồn nôn!
04
Chuyện ly hôn bị phá hỏng, tôi lập tức thu dọn đồ đạc dọn ra khỏi nhà.
Trầm Ngộ tưởng tôi đang ghen tuông làm mình làm mẩy, liên tục gọi điện cho không bắt máy thì nhắn tin như vũ bão.
Thực tôi chỉ sợ anh ta lại phát tình thôi.
Còn về chuyện ghen...
Tôi thừa nhận, hồi mới cưới, cần anh có chút scandal với là tôi đau lòng đến mức mất ăn mất ngủ.
Nhưng sau này xảy ra nhiều lần quá, tôi dần cũng quen.
Tình yêu dạt dào của tôi với anh ta, cũng theo từng lần “quen” đó mà kiệt dần.
Dù vậy, tôi cũng ngại để anh hiểu lầm.
Vừa hay có thể nhân hội này quẹt thẻ của anh ta thật nhiều, coi như bồi thường cho sự phản bội của ta với cuộc hôn nhân này.
05
Một tuần sau khi bỏ nhà ra đi.
Tôi bạn thân Trần Huyên bước vào câu lạc cao nhất trong thành phố.
Tất nhiên, tất cả chi phí đều tính vào thẻ của Trầm Ngộ.
Vừa vào cửa, tôi gặp cô “tình nhân” kia đang đồng phục phục tay bưng khay cây.
thôi, mãi tôi cũng không nhớ nổi tên thật của cô ta.
Tôi khẽ ho một tiếng, hỏi: “Cô làm gì ở đây vậy?”
Cô gái nhỏ mím môi, đôi mắt to xinh đẹp nhìn chằm chằm vào tôi, trông giận vô cùng.
Trần Huyên Huyên khoác tay quan sát cô từ đầu đến chân: “Đây chính là món đồ chơi mà nhà cậu, Trầm Ngộ, bên ngoài hả?”
“Sao vậy, Trầm Ngộ không cho tiền à? Để cô ta phải ra đây thêm?”
Cô gái tay run run, khay trái cây suýt rơi — y như con mèo bị chọc giận: “Tôi và Trầm Ngộ ở nhau là vì yêu nhau thật lòng, không vì tiền!”
Cô ta chuyển mũi nhọn tôi, tiếp tục tấn công: “Trầm Ngộ nói, người ấy yêu tôi, với chỉ vì lợi ích gia tộc!”
Tôi phẩy tay: “Biết rồi rồi, vậy thì hai người hạnh phúc.”
06
Không buồn đôi co nữa, tôi kéo Huyên vào phòng
Huyên Huyên cười đến mức không thở nổi:
“Trầm ra báu vật thế không biết? Cô ta nghĩ mình có nói chuyện tình yêu với một người ông vợ thuộc tầng lớp thượng lưu như Ngộ à?”
“Cô nghĩ mình có thể leo lên vị trí chính thất chắc? Chi thủ còn trẻ thì kiếm bao nhiêu cứ kiếm đi.”
Tôi nhếch môi cười: “Bảo sao gọi là còn
Nhà chúng thuộc dạng gia tộc lâu đời, so với chuyện tiền bạc thì càng xem trọng chuyện kế thừa, nên việc hôn cực kỳ cẩn trọng.
Đối tượng kết hôn hoặc phải có điều kiện kỳ ưu tú, địa vị hội cao ngất, hoặc là để liên minh hai nhà.
Trầm Ngộ không ngu mức vì cô ta từ bỏ cả những gì đang có, nếu không thì cũng đã đối khi tôi nghị ly hôn.
Trần Huyên Huyên tiếp lời:
“Nghe nói dạo này con bé đó đang loạn Trầm Ngộ đấy.”
như là vì cậu bỏ nhà đi, khiến Trầm phải chia phần lớn tinh lực cậu, con kia không vui.”
vòng xã hội này nhỏ lắm, có hiểu thì chuyện gì không được.
liếc cô ấy cái: “Cậu cũng hóng hớt nhỉ.”
07
Phải nói thật, dùng tiền của gã ngoại tình để nuôi trai đẹp đúng là cảm giác phê không tả nổi.
Nhất là khi đẹp vừa đẹp trai, vừa dẻo miệng, lại còn ngon.
Giá mà không bị tại trận càng tuyệt vời.