Tôi hai người đánh nhau, vội vàng lắc đầu với ta.
Dù sao vẫn là vợ hợp pháp của Trầm Ngộ, mà với địa vị xã hội anh ta, việc xử lý một người mẫu bé là chuyện quá dễ dàng.
Tôi không muốn lụy người vô tội.
15
Ra khỏi hội sở, Trầm gọi một chiếc xe, kéo tôi ném vào sau, rồi cũng ngồi vào.
Suốt đường không ai nói gì.
Về đến nhà, lập tức khóa trái cửa phòng, rút điện đi đâu
“Gọi thêm vài người, phá nát cái chỗ tên là Linh Giản cho tôi.”
“Trong đó còn có một tên gọi
Anh ta quay nhìn tôi, tôi vội lắc đầu.
Không phải tôi không chịu nói, mà là tôi thật sự không biết tên ấy.
Tôi đến đây chỉ để giải khuây, ai quan tâm người ta tên gì?
tìm Giám đốc Trần, ông ta biết. Phá xong thì tìm đó, phế luôn tay nó.”
16
Tôi biết tính Trầm Ngộ không đó tôi
anh ta luôn có khả năng tự kiềm chế rất cao, nên hiếm khi tôi thấy anh ta nổi trận lôi đình như vậy.
Tôi không ngờ anh ta có thể độc ác đến mức này.
“Cậu ấy tội, Trầm Ngộ, anh không thể làm vậy!”
Anh lại gần, đè tôi xuống, trong mắt đẹp phủ tia máu đỏ rực:
“Hắn dám mơ đến em, vô nữa.”
“Vân Vi, ngoan một chút, đừng để anh phải thêm một lời cầu xin vì hắn nữa.”
“Nếu không... có thể anh sẽ không chỉ lấy đi đôi của hắn đâu.”
May tôi đoán trước Trầm Ngộ sẽ làm điều rồ, trên đường về đã lén gọi cho Trần Huyên Huyên, bảo cô ấy đến hội sở để đưa cậu rời đi.
16
Tôi không vì mình mà một người vô tội bị liên lụy, nếu không tôi day dứt đến mất.
Tôi dùng hai tay anh ra, nhưng anh ta chặt cổ tôi, ép lên đỉnh đầu.
“Họ có đụng vào em không?” anh ta ghé sát hỏi nhỏ.
Tôi đổi sang dùng chân anh ta, cũng bị anh ta dùng chân chặt lại.
Bị ghì đến mức không động được, tôi nghiến răng, tức
“Không! Người ta cung cấp dịch vụ đó!”
hôn sờ mó, nhưng không được đi đến bước cuối cùng — kiểu này đúng khiến người ta phát điên.
rõ ràng biết rất rõ điều đó, bật cười thành tiếng, gương cũng đi nhiều:
tức xì khói như vậy trông cũng dễ thương đấy.”
Anh ta giữ chặt tay tôi bằng một bên, tay còn lại thì véo má tôi:
“Mấy chuyện hoang đường mấy hôm nay, coi như em nghịch ngợm đi. Mình nhắc lại nữa, sau này với được không?”
Xem ra người yêu nhỏ nhiều thành quen, giọng dỗ dành nói ra chẳng cần bị.
“Được thôi, anh cắt đứt với cô sinh viên kia, tôi sẽ sống tử tế với
Trầm Ngộ im vài giây, sau đó buông tôi ra, thẳng dậy.
Anh ta vò đầu, bội:
“Em biết mà, cô ta không thể uy hiếp được trí Trầm phu của em.”
“Nếu em không thích, anh không để cô ta xuất hiện mặt em là được.”
Nói trắng là chịu tay.
Tôi gật đầu tỏ ý hiểu. Phản ứng này, đoán trước được rồi.
May mà...
May mà tôi đã không còn yêu anh ta nữa, nếu không giờ này tim tôi chắc vụn rồi.
17
Tôi và Ngộ là liên là thanh trúc mã.
Tôi từng thầm yêu anh ta suốt nhiều năm.
khi cưới, cũng có hơn năm đầu sống như vợ chồng son mật ngọt.
Cho đến một lần, ảnh anh ta say xỉn một nữ minh tinh ra vào khách sạn bị paparazzi chụp
Tôi khóc òa về nhà mẹ đẻ.
Mẹ tôi ngồi im bên cạnh, đợi tôi khóc xong rồi cho tôi một xấp giấy:
“Vi Vi à, cảm vợ chồng trong những đình như chúng ta, vốn dĩ là một thứ xa xỉ.”
“Mẹ nhiên cũng mong hai con tình sâu nghĩa nặng, nhưng mọi chuyện đến nước này con sớm nhìn thoáng ra hơn.”
thoáng à...
Hai chữ đơn giản đó, tôi mất thêm hơn một năm mới làm được.
18
Trầm Ngộ tưởng đã dỗ được tôi, định tay xoa đầu tôi — né tránh.
Anh ta nhíu mày, mặt bắt đầu khó
“Vân Vi, đừng làm mình làm mẩy Em nay vẫn luôn chuyện mà.”
Hiểu chuyện... đầu là vì yêu, này là vì hết quan tâm.
Coi anh ta cái máy kiếm tiền, tôi ngoan ngoãn làm một phu nhân nhà giàu — kiểu sống đó cũng không phải không nhận được. Nhưng lâu dần, sẽ chán.
Tính tôi hiền dịu như vậy.
Nhưng nhà họ một tiểu thư đoan trang, có học thức, cư xử nhã nhặn. Nhà họ Trầm cần một vợ hiền thục, làm mọi việc đâu đó.
Giả vờ suốt hơn hai mươi năm — mệt lắm rồi.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, định mở miệng cập hôn thêm một lần nữa, thì thoại Trầm Ngộ vang
Có lẽ cảnh tôi, anh ta bật loa ngoài khi nghe máy:
Linh Giản đã bị phá rồi.”
“Còn cái người anh phải phế tay, sợ hơi phiền.”
“Nghe nói hắn là người nhà họ Bạch vừa mới tìm được, chính ông chủ đứng sau Linh Giản.”
19
Cháu trai vừa được nhà họ Bạch nhận lại? như tên là Lệnh Thì gì đó.
Bảo sao lần trước tôi lại gặp ta ở thự nhà cũ.
trước Trầm Ngộ cô bồ nhỏ đi, tôi liền nhắn tin cho Trần Huyên Huyên, bảo cô ấy đến biệt thự cũ đón
Đang đứng bên đường chờ cô thì có một chiếc bình thường dừng lại bên cạnh.
Cửa kính hạ xuống, lộ ra một mặt rất điển trai:
“Cô định đi đâu? Tôi đưa cô đi nhé, khu này bắt taxi lắm.”
Tôi xua tay chối: “Bạn tôi sắp đến rồi.”
Lúc đó tôi còn thắc sao lại có người chạy chiếc Lavida chưa đến 200 triệu ở khu này.
Không phải xe dở gì, mà là... khu biệt thự là khu nhà giàu bậc Kim xe cộ ra vào từ chục tỷ trở lên.
Sau này khi gặp lại anh ấy ở Linh Giản, tôi cũng đinh là trai bao của một phu nhân nào đó.
Nghĩ hôm đó có khi anh vừa từ nhà họ Bạch đi ra.
Tôi thở phào một
Thân phận của anh không đơn giản, vậy thì Trầm Ngộ không dễ gì động vào được.
Ban đầu tôi định đưa anh ta một khoản lớn, tìm cách đưa anh ngoài. Nhưng giờ có vẻ chẳng cần nữa rồi.
20
Trầm Ngộ nghĩ rằng phá cái Linh Giản thì lắm chỉ là chuyện bồi thường tiền.
Tiền thì ta có, còn có rất rất nhiều.
Thân phận cũng có — người thừa kế của một lâu đời, chẳng ai dám không nể mặt ba phần.
Nhưng oái oăm thay, ông chủ đứng sau Linh lại là người vừa mới kết thù với anh ta, cũng người thừa kế tương của một gia tộc lâu đời khác.
vài tiếng sau, tin tức Tổng giám đốc Tập đoàn Thịnh Thế vì ghen đập phá hội sở cao cấp đã thẳng hot search.
Tin còn đính kèm video giám sát ghi lại cảnh Lý Thanh Mạch mặc đồng phục nhân viên, nhào lòng Ngộ “chồng ơi”.
Bạch Lệnh Thì đích thân sẻ lại bài viết:
[Trước đó chúng tôi hoàn không biết cô Lý là bạn gái của Tổng giám đốc Trầm, và cũng chưa từng có bất kỳ hành vi thiếu trọng nào cô ấy. Về việc cho người đập phá cơ sở kinh doanh, mong giám Trầm một lời giải thích hợp
Trầm Ngộ đã có vợ vốn không phải bí mật.
Mà Lý Thanh Mạch đã dám đến tận trước mặt ông đòi danh phận, thì rõ ràng chẳng phải sống kín đáo.
Rất nhanh, danh tính thật và tài khoản mạng xã của cô bị đào ra.
Những lần thể hiện tình trước đây, giờ đều thành vũ khí tấn công ngược lại cô
search gỡ rất nhanh, nhưng đã có quá nhiều người cuối cùng vẫn nổ ra một trận ầm ĩ.
tôi lại một lần bị gọi về biệt thự cũ.
21
Ông chống gậy ngồi ghế, tức đến mức toàn run
Ba Ngộ đứng bên cạnh, liên tục vỗ nhẹ vào lưng ông để giúp ông dịu lại.
Vừa thấy Trầm Ngộ, ông lập tức sa sầm mặt:
“Đồ bất Còn không quỳ xuống!”