Tình Yêu Muộn Màng
sợ hai người đánh nhau, vội lắc đầu với cậu ta.
tôi vẫn là vợ hợp pháp Trầm mà với địa vị của anh việc xử một người mẫu nhỏ bé là chuyện dễ
Tôi không muốn liên lụy vô tội.
15
Ra khỏi hội sở, Trầm Ngộ gọi một xe, kéo tôi ném vào sau, rồi cũng ngồi vào.
Suốt dọc đường không ai nói
Về đến nhà, anh lập tức trái cửa rút điện thoại gọi đâu đó:
“Gọi thêm vài phá nát cái chỗ là Linh Giản cho tôi.”
đó còn có một tên là…”
Anh ta quay sang nhìn tôi, tôi vội lắc đầu.
Không phải tôi không nói, mà là tôi thật sự không biết tên cậu
Tôi đến đây chỉ để giải khuây, ai quan tâm ta tên gì?
“Đi tìm Giám đốc Trần, ông ta biết. Phá xong thì thằng nhóc đó, phế tay nó.”
16
Tôi biết tính Trầm Ngộ không tốt, cái tôi rõ.
Nhưng anh ta có năng kiềm chế rất cao, nên rất hiếm khi tôi thấy ta nổi đình như
Tôi cũng không ngờ anh ta thể độc ác đến mức này.
“Cậu ấy vô tội, Trầm Ngộ, không thể làm
Anh ta tiến lại gần, đè tôi xuống, trong đôi mắt đẹp phủ đầy tia đỏ
“Hắn dám mơ tưởng đến thì không tội nữa.”
“Vân Vi, ngoan một chút, đừng để anh nghe thêm một lời nào cầu vì hắn nữa.”
“Nếu không... có thể sẽ không chỉ đi đôi tay hắn đâu.”
mà tôi đoán trước Trầm Ngộ sẽ làm điên rồ, nên trên đường về đã lén gọi Trần Huyên Huyên, bảo cô ấy hội sở trước để cậu rời đi.
16
Tôi không muốn vì mình mà một người vô tội bị liên lụy, tôi sẽ day dứt đến chết mất.
Tôi dùng hai tay anh ta nhưng ta chặt cổ tay tôi, ép lên đỉnh đầu.
có vào không?” – anh ta ghé tai
Tôi đổi sang dùng anh cũng bị ta kẹp chặt lại.
Bị ghì chặt đến không động đậy được, tôi nghiến răng, tức tối đáp:
ta không cung cấp vụ đó!”
hôn sờ nhưng không đi bước cuối cùng — kiểu đúng là khiến người ta phát điên.
Anh ta biết rất điều đó, bật cười thành gương mặt cũng dịu đi nhiều:
“Em tức khói như vậy trông cũng dễ thương đấy.”
ta giữ chặt tay tôi bằng một tay còn lại thì véo nhẹ má tôi:
“Mấy chuyện hoang đường hôm nay, coi như em nghịch ngợm đi. Mình đừng lại nữa, sau này sống tốt với nhau có được không?”
Xem ra dỗ người yêu nhỏ nhiều thành quen, giọng điệu dỗ dành nói ra cần
“Được thôi, anh cắt đứt với cô viên kia, sẽ sống tử tế với anh.”
Trầm Ngộ im lặng vài giây, đó buông tôi ra, ngồi thẳng dậy.
Anh ta đầu, bội:
“Em biết mà, cô ta thể uy hiếp vị trí Trầm nhân của em.”
“Nếu em không thích, anh không để cô ta xuất hiện trước mặt em là được.”
Nói trắng ra, là không chịu chia tay.
Tôi gật đầu tỏ đã hiểu. ứng này, tôi đoán trước được rồi.
May mà...
mà tôi không còn yêu anh ta không giờ này tim tôi chắc đã nát vụn
17
và Ngộ liên hôn thương mại, cũng là thanh mai trúc mã.
Tôi từng thầm yêu anh ta suốt nhiều năm.
khi cưới, cũng có hơn một năm đầu sống vợ mật ngọt.
Cho đến một lần, anh ta say xỉn cùng một nữ minh ra vào sạn paparazzi chụp được.
Tôi khóc òa rồi chạy về nhà đẻ.
Mẹ tôi ngồi im bên cạnh, đợi tôi khóc xong rồi đưa cho tôi một xấp khăn
à, tình cảm vợ chồng trong những gia đình như ta, vốn dĩ là một thứ xa xỉ.”
“Mẹ tất nhiên cũng hai con tình sâu nghĩa nhưng mọi chuyện đến nước này rồi, con nên sớm nhìn thoáng ra thì hơn.”
Nhìn thoáng à...
Hai chữ đơn giản đó, tôi mất hơn một năm mới làm được.
18
Ngộ tưởng đã được tôi, định đưa tay xoa đầu tôi — tôi tránh.
ta nhíu mày, mặt lại bắt đầu khó
“Vân Vi, đừng làm mình làm mẩy nữa. Em xưa nay vẫn luôn chuyện mà.”
Hiểu chuyện... ban đầu là vì yêu, sau này là vì đã hết quan tâm.
Coi ta như cái máy kiếm tôi ngoan làm một phu nhân nhà giàu kiểu sống đó cũng không không chấp nhận được. Nhưng lâu dần, sẽ chán.
Tính tôi vốn không hiền dịu như vậy.
Nhưng nhà Tống cần một tiểu thư đoan trang, có học thức, cư xử nhặn. Nhà họ một hiền thục, làm mọi việc đâu ra đó.
Giả suốt hơn hai mươi năm — mệt lắm rồi.
Tôi đầu nhìn anh, định mở miệng đề cập ly hôn thêm một lần nữa, thì thoại Trầm vang lên.
Có lẽ muốn cảnh cáo anh ta bật loa ngoài khi nghe máy:
“Cậu Tống, Linh Giản bị phá rồi.”
“Còn cái người anh tay, sợ là hơi phiền.”
“Nghe là người nhà vừa mới tìm lại chính ông chủ đứng sau Linh Giản.”
19
Cháu trai vừa được Bạch nhận lại? Hình tên là Bạch Lệnh Thì đó.
Bảo sao trước lại anh ta ở gần thự nhà cũ.
Lần trước sau khi Trầm Ngộ đưa cô bồ nhỏ đi, tôi liền nhắn tin cho Trần Huyên Huyên, bảo cô đến biệt thự cũ đón tôi.
Đang đứng bên chờ ấy, thì có một chiếc Volkswagen bình dừng lại bên cạnh.
Cửa hạ xuống, lộ ra gương mặt rất điển
“Cô định đi đâu? Tôi đưa cô đi khu khó bắt taxi lắm.”
Tôi tay chối: sắp đến rồi.”
Lúc tôi thắc mắc sao lại có người chạy chiếc Lavida chưa đến 200 triệu ở khu này.
Không phải xe dở gì, mà là... khu thự cũ là khu nhà giàu bậc nhất Kim xe cộ vào toàn chục trở lên.
Sau này khi gặp lại anh ấy Linh Giản, cũng đinh ninh là trai bao của một nhân nào
Nghĩ lại, đó có khi anh ta vừa từ nhà họ Bạch đi ra.
Tôi thở phào một hơi.
Thân phận của anh ta không đơn giản, vậy thì Trầm Ngộ không dễ gì động vào được.
Ban đầu định đưa cho anh ta một lớn, rồi đưa anh ra nước ngoài. Nhưng giờ có vẻ cần nữa rồi.
20
Trầm Ngộ nghĩ phá một cái Linh Giản thì cùng lắm chỉ là chuyện tiền.
ta có, còn có rất nhiều.
Thân cũng có — người thừa kế một tộc lâu đời, chẳng ai dám không nể ba phần.
Nhưng oái oăm thay, ông chủ đứng sau Linh Giản lại là người vừa thù với anh ta, cũng người thừa kế tương lai của một gia tộc lâu đời khác.
Chỉ vài tức Tổng giám đốc Tập đoàn Thịnh Thế vì ghen mà đập phá hội sở cao cấp đã leo lên hot search.
Tin còn đính kèm giám sát ghi lại Lý Thanh mặc đồng phục viên, nhào vào lòng Trầm Ngộ gọi
Lệnh Thì thân chia sẻ lại bài viết:
[Trước đó chúng tôi hoàn không biết cô Lý là bạn gái của Tổng đốc Trầm, và cũng chưa từng có bất kỳ hành vi thiếu tôn trọng với cô ấy. việc cho phá cơ kinh doanh, mong Tổng đốc một lời giải thích hợp lý.]
Việc Trầm Ngộ đã có vốn không phải bí mật.
Mà Lý Thanh Mạch đã dám đến tận trước mặt ông nội đòi danh thì rõ ràng chẳng phải kiểu người sống đáo.
Rất nhanh, danh tính thật và tài khoản mạng hội cô bị đào
Những lần thể hiện tình yêu trước đây, đều biến thành vũ khí tấn công lại cô ta.
Dù hot search bị gỡ xuống rất nhưng đã có nhiều thấy cuối cùng vẫn nổ ra một trận ĩ.
Chúng tôi lại một lần nữa bị gọi về biệt thự cũ.
Ông nội chống gậy ngồi trên ghế, tức đến toàn thân rẩy.
của Trầm Ngộ bên cạnh, liên tục vỗ lưng ông để giúp ông dịu lại.
Vừa thấy Trầm Ngộ, ông lập tức sa sầm mặt:
“Đồ hiếu! Còn không quỳ xuống!”