Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Họ triệu tập Kỳ Tú Chi để vấn, đồng thời liên hệ con trai ruột của Lý Sơn là Lý Vị.
Khi cảnh sát hỏi vì sao Lý Sơn Đông tích bà không báo cảnh sát, bà ông vốn tin Phật, đã để lại thư nói không muốn ly hôn, nhưng sẽ lên tu hành, tài sản chia cho con trai một nửa, phần để tự xử lý.
Cảnh sát hỏi, lúc đó công ty của Lý Sơn Đông đang phát mạnh, sao lại bỏ hết đi tu?
Kỳ Tú Chi quả quyết: ấy đã muốn đi tu lâu rồi.”
sát yêu cầu xem bức thư mà mẹ tôi, Kỳ Tú Chi, nói là Lý Sơn Đông để lại. Bà nói thư đã nhưng nội dung thì đúng như lời bà
Cảnh sát không tin, liền chuyển sang hỏi Lý Vị – con của Lý Sơn Đông.
Vị thẳng thắn nói rằng ngoài chuyện tiền, không muốn biết gì về cha mình. Anh kể rằng nhỏ cha đã rất bà nội. Sau khi họ mất cấp hai, ở nội trú, rồi mẹ cũng mất khi anh vào đại học. Thế nên khi bà nói cha đi và muốn đưa anh một khoản tiền lớn, anh đồng ý ngay không nghi
Tóm sự biến mất của Lý Sơn Đông không ai quan tâm. Bà Kỳ báo cảnh sát, Lý không báo.
Cảnh lục nhà cũ của tôi không tìm được bất kỳ chứng nào ngoài những gì liên đến tôi, và cũng không thể lấy thêm gì từ khai bà Kỳ hay Lý
Vì vậy, vụ án kết luận là đủ bằng chứng buộc tội thêm Tôi – vẫn người duy nhất bị kết là hung thủ giết Lý Đông.
13
lúc cảnh sát kiểm tra lại của 15 nạn nhân khác dựa trên hồ sơ cáo mà tôi đã nộp.
Điều họ cảm thấy kỳ lạ là: tuy 15 người này chết theo cách khác nhau, nhưng không đình nào nghi về cái chết của người thân mình.
Nói cách khác, không ai trong số họ cho rằng người thân mình là bị giết
Sau khi đi thực địa trở viên cảnh sát già thở dài một hơi thật dài rồi nhìn tôi.
Dương Dương, cô nghĩ mình đang thay hành đạo
"Tôi chẳng đang làm như vậy à?" tôi ngược lại.
"Người đầu tiên, tên Mã Công, là một con súc vật như Lý Sơn Đông. Hắn nhổ móng tay con gái riêng để mua vui, mùa đông thì nhét lạnh vào bé. Thế không đáng
"Người thứ tên là Tôn Hữu Bân, hắn bạo hành chính con ruột của để ép vợ – người đã đến mức sợ hãi – dám hôn. Hắn đáng chết chứ?"
"Người thứ ba, Trương Thành Long, là hiệu trưởng trường tiểu trong mười năm xâm một chục trẻ em."
"Người thứ tư, là Hoàng Tuấn Hoa, ép con chồng cưới con trai út bị thiểu năng. Khi ấy không đồng ý, hắn còn cưỡng hiếp cô."
Tôi lần lượt nhớ lại từng kẻ khốn đó, trong lòng không thể nào nguôi giận.
"Vậy sao cô có thể tự mình giết được từng người một, những người đàn ông to hơn cô?" – viên cảnh sát già nheo nhìn tôi dò xét.
Tôi mỉm cười nhẹ: "Chỉ cần họ đáng chết, trời sẽ giúp
"Người đầu tiên uống rượu đêm, đi trên cầu vượt, dễ đẩy xuống lắm."
"Người thứ hai dị ứng đậu phộng, cần đảm bảo lúc hắn phát bệnh không có bên cạnh lấy đi thuốc đặc trị là xong."
"Người thứ ba thích câu cá, tôi cho hắn uống ngủ rồi Trên tin tức nói đuối."
"Người thứ tư tham tiền, mê gái, tôi tán gẫu với hắn online hai tháng rồi lừa bán sang Myanmar làm ‘bao máu’."
ra, tôi đã viết rõ hết việc đó trong bản báo cáo gửi cảnh sát. nghe tôi nói trực tiếp là chuyện khác, các cảnh sát phòng thẩm vấn ai đều vẻ sợ hãi sốc.
"Tôi không nói bảo họ Họ chết rồi thì người nhà mới có thể sống yên ổn. Không ai báo cảnh sát cũng như mẹ Tú Chi – vậy."
"Anh nhắc tôi mới nhớ, không chỉ Chi không báo cảnh sát, mà ngay cả con trai ruột Sơn Đông – Lý Vị cũng không báo. Tại nhỉ?"
Viên cảnh sát già nhìn thẳng vào mắt tôi: "Cô và Vị có quen biết từ trước không? Quan hệ hai người thế nào?"
"Từng gặp một lần, chưa từng nói chuyện." – rất bình tĩnh.
Cảnh không tin, điều tra hành tung của Lý Vị ngày cha ta bị giết.
quả là không có dấu nào của Lý Vị ở nhà tôi. Nhưng đúng là đã quay thành vào ngày đó, từ nơi anh ta học đại học. Tuy nhiên, anh ta đến để chơi game suốt đêm tại tiệm net với nhóm đã hẹn trước cả tháng.
Không còn cách nào khác, cảnh sát phải anh ta.
Việc "con gái của giáo ưu tú quốc lại là sát thủ hàng loạt" đã làm chấn động cả mạng hội.
Phóng viên tìm Kỳ Tú Chi để phỏng vấn, hỏi bà tại sao thành công trong giáo dục học sinh nhưng lại thất bại hại việc dạy con, để con trở thành sát nhân.
Kỳ Tú Chi khóc nức nở trước ống kính: "Kỳì Dương là một con quái vật bẩm sinh, từ nhỏ đã không giống những đứa trẻ khác. Khi mấy đứa khác chạy nhảy sân, nó chỉ ngồi nhà học thơ."
"Bắt đầu lúc đó tôi đã thấy rất lập dị. Nó còn luôn muốn thắng thằng anh họ mỗi lần gặp, thua là về nhà tuyệt thực..."
"Sau này khi tôi em trai nó, nó lại bắt ghen ghét em."
"Tôi nghi ngờ, năm xưa chính là kẻ đã giết đứa con trai mới của tôi..."
Thật không ngờ đến giờ phút Kỳ vẫn nghĩ mới là con quái vật.
hơn, việc trở thành sát thủ hàng loạt đã khiến bố ruột vốn chưa từng xuất hiện của tôi cũng lên tiếng.
ta kể trên mạng xã hội về cách Kỳ Tú đối xử với tôi xưa, còn lặp lại nguyên văn câu “mày sao không chết đi” hay nói.
"Kỳ Tú Chi, mỗi lần mở miệng là bảo con gái mình đi chết!"
"Bà ta không xứng mẹ! Biến thái không phải là Dương Dương, mà là Kỳ Tú Chi!"
Ông thân yêu của tôi chắc đang tưởng mình đang bênh vực công lý cho
Thậm chí ông còn đến đối trực tiếp với Kỳ Tú Chi ống kính thông.
đoạn video, hai người đang cãi nhau lại quay sang nói về cái của Tiểu Xuân – đứa em tôi.
Ba tôi bảo: "Cái của Tiểu Xuân không liên đến Dương Dương, rõ là tại không trông con cẩn thận!"
"Lúc đó bà đang không con chạy đường, cái chết của nó là lỗi bà!"
"Một người mẹ mà trông nổi con nên chết đi cho rồi!"
Kỳ Tú Chi gào lên: ngủ là vì đêm trước thằng bé sốt, tôi đưa nó đi bệnh viện đến hơn 3 giờ sáng mới về! Còn ông, đang làm cái gì? Đang ngủ ở nhà!"
"Chính ông mới là người hại chết Tiểu Xuân, mà có ông khác thì đã không rồi!"
Ba tôi hét lớn: còn phải đi làm! con không phải là nhiệm của bà sao? Mấy bà mẹ khác làm được, sao bà thì không?"
Chính câu nói đó đã mẹ tôi hoàn toàn phát điên.
Bà ta rút từ trong túi ra một con dao nhọn, vừa hét vừa vào cha tôi liên tục.
Máy quay truyền hình lập tức bị cắt cảnh.
toàn quốc đều đã kịp chứng kiến cảnh mẹ tôi đâm cha tôi nhiều
16
ngày sau, lính trại giam báo tin cho tôi biết tình hình của cha mẹ tôi.
Cha tôi bị đâm cộng hai mươi mất máu quá nhiều chỗ.
Còn mẹ tôi được định là mắc bệnh tâm và bị đưa vào viện thần.
cô giáo tú toàn quốc – Kỳ Tú Chi – cuối cùng chính xác là... điên.
Tôi thở phào nhẹ nhõm. chuyện của tôi, cuối cùng cũng gần kết thúc.
Cả tôi biến mất khỏi thế gian, có khi lại khiến thế giới yên ổn hơn một chút.
Vì chứng quá rõ ràng, nên tôi nhanh chóng bị án.
Giết 16 người, dĩ nhiên là tử hình.
Trong những ngày chờ hành có viên phỏng vấn tôi, hỏi rằng: giết nhiều người vậy, hối hận không?
Tôi bị hỏi đó chọc cười.
Nếu có để hận, thì tôi chỉ hận vì không thêm vài con súc vật
Phóng viên nhìn tôi bằng mắt vô cùng phức tạp, cuối cùng khó khăn nói: có một người bạn tên Tiểu Khang tôi chuyển lời cho cô.