Rời khỏi phòng con trai, tôi còn bình tĩnh hơn mình tưởng. Dù sao thì đây cũng là lần thứ ba tôi thấy trái tim mình nguội lạnh.
Trong khi đó, con mở "Vương Giả Vinh Diệu", gương mặt nó hiện rõ vẻ say gần như cuồng loạn.
khép cửa phòng lại, cắt đứt tầm nhìn về trở về ngồi bàn trang điểm, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tái nhợt và sưng phù bản thân trong
Mười ba năm rồi, tôi đã nuôi nấng một đứa trẻ khi đỏ hỏn, chưa biết nói, trở thành một thiếu niên mạnh, tràn đầy sức Những vất vả tôi đã trải qua, chỉ tôi hiểu.
Nhưng tại sao... tại sao lại trở thành như thế này?
Tôi tự hỏi mình hết lần đến lần nhưng lần nào cũng không thấy sai. Vậy là ai sai?
Là do gia trưởng của cha nó, hay do sự nuông chiều toan tính của bà nội nó?
“Đàn ông mà việc nhà à? Đàn ông là để lo chuyện lớn.”
“Đàn ông ra ngoài kiếm tiền, phụ chỉ cần bảo mẫu nhà là được.”
lót vứt chung vào máy thì sao? Có chết ai
“Cô phiền quá, nhỏ xíu cũng làm quá
...Đó là những lời cha thường nói, cũng là cách anh ta dạy trai mình.
Còn tôi, suốt mười ba năm, không biết bao nhiêu sụp đổ. Mỗi lần như vậy là một trận vã ầm ĩ, tôi như một người đàn ngoa.
Trong mắt con tôi là một kẻ còn cha nó là một quý ông.
“Mẹ mày như chẳng ra gì cả!” – đó là cách anh ta về tôi. Còn con trai thì bám lấy tay cha nó, nhìn tôi ánh mắt đầy ghét bỏ.
Nó làm sao biết được, một gia đình, người hay lớn tiếng cãi thường là đau nhất.
Trong nỗi đau triền miên, tôi đã hoàn toàn uy tín trước mặt con trai. Nó chán tôi, xích tôi, thậm chí còn chửi rủa tôi.
Còn chồng thì nói là đến chăm sóc hai mẹ con, nhưng thực chất chỉ đến an hưởng tuổi già. Bà gần như vào việc gì, nhưng rất khôn khéo, luôn biết lấy lòng cháu trai.
Mỗi lần tôi mắng con, bà quay sang mắng tôi.
ép con uống sữa, bà lén lút mua về cho nó.
Con thầy cô phạt, bà đến tận trường gây sự với giáo viên.
Bà thật — vừa hỏng sự trưởng thành cháu, vừa khiến nó yêu quý
Còn tôi, sau mười ba năm sống trong đau khổ, cuối cùng đã trở thành một người bà chua ngoa, lắm lời.
Trong gương, nước mắt tôi đã ướt đẫm lúc nào không hay.
Từ phòng bên, con trai hét to:
“Mẹ mày, giữ trụ đi chứ!”
Nó chơi game cực kỳ vui vẻ, bởi vì tôi đã không quản nữa — tối nay là đêm cuối cùng của kỳ nghỉ đông, dù vở bài của nó còn bỏ trống chục trang.
Tôi hít một thật sâu, vỗ nhẹ lên má, cố gắng kìm tất cả cảm xúc.
khi đã nghĩ thông rồi thì chuyện gì cũng có thể qua.
Tôi đứng dậy, nhìn thân hình mập mạp trong — đó là dấu tích của mười ba năm khổ ải.
Mười ba trước, tôi từng là một nữ sinh đại học xinh đẹp, tốt nghiệp rồi được làm tổng quản lý một chuỗi thẩm mỹ viện nhờ năng lực xuất sắc. Bà chủ còn coi tôi như chị em thân thiết.
mà vì tình tôi từ bỏ tất tương lai tươi sáng ấy, hôn Lương Thụ, trở thành một bà nội trợ toàn thời gian, ở nhà chăm chồng, nuôi con.
Bao nhiêu lần suy sụp, bao lần gắng gượng, bao nhiêu lần bị con làm tổn thương nát lòng rồi lại bao tha thứ. Cho đến tối nay, tôi mới toàn buông bỏ, từ bỏ đứa con ruột thịt mình.
Bởi đây là lần thứ nó nói không muốn tôi mẹ nữa.
tháng trước, tôi đã cảnh cáo nó. Khi đó, chồng tôi, Lương Thụ, đã sớm thay lòng, nuôi bên ngoài. Vì tôi răng nhẫn nhịn.
Nhưng người đàn đó ngày càng lộ liễu, thậm chí còn mua đồ về tận nhà lấy lòng mẹ chồng tôi.
Người đó cũng đã thân thiết với con trai tôi, mà bé thì đặc biệt quý cô ta.
Có lần mắng nó, liền bật lại: “Không cần mẹ nữa, con muốn đổi
Tôi biết, nó muốn người bà kia làm mẹ nó. Còn Lương Thụ, sớm muộn gì cũng sẽ đá ra khỏi nhà.
Tôi không quan tâm đến Thụ, nhưng tôi quan tâm đến con trai.
Vì tôi đã nói với con: “Mẹ biết con cô kia, nhưng mẹ mới là ruột của con. Nếu nói không cần nữa, mẹ sẽ nhịn hai lần. Nhưng đến thứ ba, mẹ sẽ không cần con nữa.”
Con trai để tâm. Và tối nó đã buột miệng nói: “Con có mẹ mới rồi, không cần mẹ dạy! Cút đi!”
Tôi thở một hơi. hồ, 9 giờ tối.
Mẹ chồng đang nhảy ở quảng của khu sinh cộng đồng, còn Lương Thụ thì đang “tiếp khách” — tôi rõ đang ở trên giường với tình
Tôi WeChat, tìm đến một liên hệ có ghi chú là “Chị Mạn”.
Chị Mạn chính là bà chuỗi thẩm mỹ viện nơi từng làm. khi tôi nghỉ việc, ấy lần mời tôi quay lại, nhưng tôi đều từ
Đến giờ, chúng tôi chỉ còn giữ liên lạc vào dịp lễ Tết hay sinh nhật, hỏi han vài câu xã giao.
Lần gần nhất trò chuyện là vào sinh nhật Chị Mạn gửi cho tôi phong bao lì xì — đó cũng món quà sinh nhật duy tôi nhận vì trong một ai nhớ đến sinh nhật tôi.
Suy nghĩ hồi tôi nhắn hỏi chị Mạn: “Chị ngủ chưa?”
Chị gọi ngay.
Tôi do chút rồi mới dám nhận cuộc gọi.
“Ôi trời, Tiểu Điềm lại gọi cho nè… Ơ? Em…”
Khuôn mặt được chăm sóc lưỡng của chị bỗng khựng lại, lời nói cũng ngập ngừng.
Tôi biết, dáng vẻ hiện tại của khiến chị ấy sững sờ.
tăng ít nhất 25 khuôn mặt thì chẳng còn chút căng nào như trước nữa.
Không hiểu sao, khuôn mặt xinh đẹp nhưng sững sờ của chị mắt tôi ra suối.
“Tiểu Điềm? Là em đúng không? khóc mà.” giọng chị Mạn đầy lo lắng, vẫn quan tâm tôi như ngày xưa.
khóc không ngừng, trong lòng ngổn ngang trăm mối. nhiêu dồn nén bấy vỡ òa. Tôi chí còn cảm thấy hối – lẽ ngày đó không nên rời bỏ chị Mạn.
Một lúc sau, tôi cố nín khóc và xin lỗi chị.
Chị tôi đã ra chuyện gì.
Tôi không muốn nhưng lại rất muốn được giãi bày. cùng chỉ nói đơn giản sống không tốt, đình tồi tôi muốn kiếm chút để sau này có thể tự lập, rút lui trong êm đẹp.
Tôi thực sự cần tiền. Tôi biết sớm muộn gì Lương Thụ cũng sẽ đòi ly hôn, nên tôi phải chuẩn bị giờ.
“Chồng em đúng là không ra gì… mẹ chồng em cũng chẳng khá hơn, lúc trước em kể chị đã đoán được rồi… Thôi, chị không muốn trách em nữa.”
Chị Mạn có tiếc nuối, nhưng cũng rất nhanh xếp công việc cho tôi.
“Với dáng vẻ hiện tại của em thì không làm tổng quản lý đâu, dù gì tụi cũng làm thẩm mà, bây giờ quy mô mở chục lần.”
“Thế nhé, bên khu em mới khai trương một chi nhánh, em đến đó làm phó quản lý lương tháng nghìn. Đồng thời phải giảm cân, rèn luyện sức khỏe, phải lấy lại phong độ. Khi nào em lấy lại nhan sắc, chị sẽ để em tổng quản lý, lương tháng trên 100 nghìn!”
Tôi mừng rỡ không nói nên lời. Thực lòng, tôi thậm chí còn không mơ làm phó quản chi nhánh, chỉ mong được đi việc vặt, lương tháng tầm 4–5 tốt lắm Ai ngờ chị Mạn lại cho tôi cơ hội làm phó quản lý, hứa hẹn vị trí tổng quản
Tôi năng cũng vọng — cơ hội này, nhất định không bỏ lỡ.
“Chị Mạn, cho em một năm! nhất định sẽ công ty chị!”
“Ngốc à, lúc nào cũng được, cần gì đợi năm. tạo lực cho mình.” – chị Mạn hiểu ý tôi, biết tôi nói “một năm” là thời gian để thay đổi bản thân. Nhưng chị sợ tôi gấp gáp quá, vì một năm thật sự không dài.
Tắt cuộc gọi, cùng tôi được cười. Tôi lập tức nghiên cứu tài liệu thẩm mỹ mà Mạn gửi.
Mười ba năm trôi qua, ngành thẩm mỹ cũng đã đổi rất nhiều. Tôi không thể lơ là — muốn tốt vai phó quản lý, tôi phải nắm rõ mọi thứ.
Tôi học đến 10 giờ đêm, chép đầy kín năm vở, mẹ chồng về tới nhà.
Bà mở cửa mạnh, đóng cửa mạnh hơn, một tiếng muốn cả màng nhĩ
Ngày nào vậy, tôi nói bao nhiêu lần chẳng thay gì.
“Bà nội, xem con nè! 23 mạng, MVP luôn đó!” – con trai cầm điện thoại chạy ra khoe với bà.
Dù bà chẳng hiểu gì, nhưng vẫn liên ngợi: “Cháu bà giỏi quá trời, đói không? Muốn ăn khuya không? Bà mua gà nướng cho cháu nè!”
“Đói đói đói, bà nội đút con đi, để tiếp tục giết địch!” con trai ngồi phịch xuống ghế sofa, mẹ chồng liền xé gà ra, đút tận miệng nó.
Tôi ra rót nước uống, nhìn thấy cảnh đó lòng không hề gợn sóng.
Mẹ tôi cái: “Lại định mắng nữa hả? Thằng Thông cả ngày rồi, chơi tí game ăn chút đồ cũng bình thường mà.”
“Hừ!” – bé không thèm nhìn tôi, chỉ xoay sang một bên, ra khó chịu.
“Từ ăn nhé, bận rồi.” – tôi nói rồi bưng nước vào phòng, tiếp tục nghiên cứu tài liệu.
“Mẹ con sao vậy? Hồi trước dữ lắm mà.” – mẹ chồng có vẻ khó hiểu.
Con trai mũi tiếng: “Bà ấy sợ rồi chứ sao. Con dọa là không cần ấy mẹ nữa, thế là dám hé một luôn.”
Một đứa học sinh hai, tuổi, lại thể nói ra những lời như
Tôi đeo tai tập trung hoàn toàn vào
Tôi muốn làm tốt vai trò phó quản lý, sau là trưởng chi và cuối cùng là quản lý.
Tôi phải trở đỉnh cao, phải đạt được mức lương mười vạn tệ mỗi tháng. Đến lúc đó, Lương Thụ với mức lương chỉ là thứ vặt vãnh.
Người nên đề nghị ly hôn tôi, không phải anh Anh ta không
Đêm đó, tôi cực kỳ hưng phấn, tràn đầy nhiệt huyết.
Cái mệt mỏi vì dốc sức cho việc hoàn toàn khác với sự mệt làm bà trợ.
Tôi còn phải buồn bã vì Thụ cả đêm không cũng chẳng còn nổi giận vì con trai thức chơi
Trong mắt tôi giờ chỉ còn công việc — thực sự về tôi!
Trời vừa hửng sáng, tôi mới ngủ được khoảng 5 tiếng, nhưng tinh thần rất sảng khoái.
Bình thường tôi cũng dậy vào giờ này, chuẩn bị đồ sáng, quần áo, dọn sách vở bài tập cho trai.
Nhưng hôm nay, tôi dậy, rửa mặt chải đầu rồi ra khỏi nhà ăn sáng — không thèm nhìn về phía phòng con trai một lần.
Chương sau ai không load truyện thì link ra trình duyệt ngoài bật ẩn danh rồi dán link vào lại đọc giúp MÈO nheee