Tôi Là Thiên Kim Chân Chính
1
“Bốp!”
Cơn đau rát bỏng lan khắp gương tôi, cùng lúc đó là tiếng chửi thô tục lên trên đầu.
tiện nhân, trông người cũng không xong, đúng là đồ chổi chuyên phá
Tôi lảo đảo lùi lại mấy bước, đầu nhìn gương mặt đen sạm xí trước mắt — vừa vừa xa lạ.
Cha nuôi tôi, Diệp Kiến Vĩ.
Ông chẳng chết rồi sao?
Còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, chờ tôi chính là trận đấm đá túi bụi.
Không biết đã qua bao ông ta mới vừa vừa bỏ đi.
Tôi co mình lại trong góc, mồ hôi lạnh đẫm lưng áo.
Một sau, nhìn căn nhà rách nát mà quen thuộc xung quanh, nước mắt tôi trào ra.
Tôi đã trọng
Trở lại thời một năm sau bị bắt nạt ở kiếp trước — lúc này tôi vẫn chưa mất mắt phải.
Ở kiếp trước, khoảng thời gian này, thằng em trai nghịch ngợm Diệp Dật vì ham chơi mà xuống sông, bệnh nặng một trận.
Cha nuôi nam khinh nữ liền nhốt vào nhà kho, đổ lỗi cho tôi vì không trông chừng nó.
Lần đó tôi bị nhốt suốt đêm.
Giữa đêm, có gã đàn ông lạ mặt vào, định làm nhục tôi…
Tôi phát điên lên đánh cho hắn xỉu, nhưng cũng chính trong lúc vùng vẫy chống cự ấy, tôi đã mất con mắt
Ban đầu tôi còn đó chỉ là tai nạn.
sau phát hiện, tất cả chỉ là một màn kịch do cặp chồng ghê tởm kia dựng nên, đối phó với bọn cho vay nặng lãi đòi tiền.
Chúng lợi tôi bị thương ở phải làm cớ, đến đồn cảnh sát gây náo cùng trở mặt lừa lại bọn cho vay kia một vố.
cố gắng dậy từ nền đất bùn nhão.
Quay đầu nhìn vào chiếc gương bên
Khuôn mặt thanh tú, nhưng đôi lại sâu thẳm như ánh lên căm hận dữ dội không cách nào hóa giải.
Tôi máu đỏ thẫm ở khóe môi, khẽ cười một tiếng.
Tìm thấy con chặt củi trong góc, tôi vung mạnh đập tung cánh cửa đang đóng chặt.
Đã trở lại rồi thì — bọn họ, đáng phải xuống địa ngục!
2
Tôi bước khỏi căn phòng chứa củi, lẫn trong nhà đều trống hoác.
Tôi quăng chiếc rìu trong tay đi, rồi đi thẳng phòng cặp chồng đó.
Lúc này, cả ba người trong nhà ấy vì muốn dọn đường sẵn để giăng bẫy, lợi việc Diệp rơi xuống sông đưa nhau bệnh mặt vay nặng đang kéo đòi nợ — bọn họ tạm thời sẽ chưa lại.
Nhà họ Diệp rất nghèo, cả cái thôn này cũng chỉ còn mỗi nhà là còn ở nhà xây bằng đất.
Diệp Kiến Vĩ thì là tên nghiện rượu, mê cờ bạc. Còn mẹ Diệp thì chẳng có ngỗng gì.
Cái nhà này từ lâu đã ngập trong nợ
Lúc trước, mẹ Diệp chính là vì cảm thấy nhà mình quá hại, nên mới nảy sinh lòng tham, lén lút tráo con với gia đình nhà giàu bên cạnh.
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời âm u bên ngoài.
Lật tung chiếc tủ quần áo gỗ đen kiểu cũ, cuối cùng cũng tìm thấy chỗ tiền riêng mẹ Diệp giấu kỹ.
Căn này… cũng chẳng có lý do gì để ở lại nữa.
Chi quay về nhà họ Thẩm — sẽ tiện cho kế hoạch của tôi hơn.
Trước khi rời đi, lấy từ trong ra gói kẹo sữa Đại Bạch Thố mà mình đã trân quý giữ gìn suốt bao lâu.
Tôi viết một mảnh giấy nhỏ, giấu vào trong một chiếc kẹo, rồi nhét vào hộp bút thằng em nợ chổm ấy.
Tôi khẽ rủ mi, giấu đi cảm mắt.
Em trai thân yêu của chị, nhất định đừng làm chị thất vọng
3
Trời đã quá khuya, không còn chuyến xe buýt tôi đành cuốc suốt đêm để lại trường.
Hôm sau, trời vừa sáng, liền mang theo ba tệ lấy mẹ Diệp đến trung thương mại gần đó, mua một chiếc bút ghi âm.
Sau đó, tôi vào buồng thoại công cộng, bấm một dãy số.
Kiếp trước, chuyện tôi và Thẩm Minh Châu bị tráo đổi phận — thật giả bị vạch trần là vì đối thủ không đội trời chung nhà Thẩm đã ra tay tàn
họ bắt cóc Thẩm Minh sau vì máu quá nhiều nên phải đưa vào bệnh viện, rồi tại đó mới hiện cô ta không phải con cháu nhà họ Thẩm.
Người nhà họ Thẩm chấp nhận huyết mạch của mình bị lưu lạc bên ngoài nên mới ra tôi.
Lúc quay trở lại họ Thẩm, từng nghĩ họ sẽ yêu thương, trân trọng tôi — nhưng nhận được là...
Tôi nhắm mắt siết chặt nghe — đầu dây bên kia bắt máy.
Một giọng uể oải vang lên, theo chịu:
“Ai đấy? Không có chuyện gì thì đi, đừng phiền ông đây đang lo việc chính!”
Tôi thấp giọng, nghiêm túc nói:
“Dự án ở khu Tây thành, tôi có giúp các anh giành được, kiện là anh phải đồng ý với tôi một yêu cầu.”
Giọng nói oải bên kia chợt tỉnh táo rồi là một tiếng cười khẩy:
“Nhóc con, biết dự án gì không? Sáng sớm ra đã rảnh đến mức đùa với à? Tao
“Tối nay lúc 9 giờ, Lục Chử sẽ bị trúng đạn ở quán bar Hồng Loan. Nếu các anh cứu được hắn, lợi ích nhà họ Giang các anh nhận được, tôi không nói thì các anh cũng
lặng vài Tôi vẫn giữ bình tĩnh, nói tiếp:
“Nếu các anh tin, trưa mai đến viên gần trường cấp ba Dương tôi.”
Không đợi bên kia đáp lại, tôi dứt khoát gác
Tôi lại bộ đồng phục nhàu nhĩ rồi bước ra khỏi trung tâm thương mại.
Tôi tuyệt đối tự tới nhà Thẩm, tuyên bố mình con ruột của họ — làm khiến ta nghĩ tôi bị
còn cách khiến chuyện Thẩm Minh Châu bị hại xảy ra sớm hơn kiến mà
khỏi trung tâm thương mại, khóe mắt tôi liếc thấy một chiếc xe sang màu
Cửa kính xe hạ xuống, lộ ra một gương mặt lạnh lùng cao ngạo.
Hơi thở tôi lập tức rối loạn, nỗi sợ hãi tận sâu trong xương tủy như khiến máu đông trong thoáng
Chử — anh trai của Lục Dự Dực, người từng người tôi thầm yêu.
ta từng nhốt tầng dùng xích sắt giam — một tên biến thái điên loạn!
Anh ta dường như cảm nhận được điều gì đó, ánh mắt sắc bén quét về tôi.
Tôi gắng gượng đè bất an trong lòng, cúi bước nhanh về hướng trường học.
4
Trở lại lớp học, chỗ ngồi của tôi mọi khi lại rác rưởi, ghế bị bôi kín keo dính.
Tôi bình lấy mấy tờ hộp gắp vài con gián và nhện chết ném thẳng lên bàn Thẩm Châu ở góc đối diện.
Sau đó tiện tay vứt quyển lên xuống mặc kệ ánh mắt kinh xung quanh.
Hừm, hèn hạ này… Trước tôi chỉ không có tiền, không có quyền, không muốn vì vài kẻ cặn bã mà hủy cả con đường của mình nên mới nhẫn nhịn.
Còn bây — tôi chẳng cần phải cúi đầu nữa.
“Diệp Tri Lan, giỏi lắm!”
Giọng nói lạnh như băng theo tức giận vang lên từ phía đối diện.
Gương mặt Thẩm Minh tái mét, dung nhan vốn xinh đẹp nay trở nên méo mó.
Tôi cong môi, cười khẩy:
“Cảm đã khen.”
Cô ta đứng dậy, vớ lấy quyển định vào tôi, đúng lúc giáo viên bước vào nên đành cắn răng ngồi xuống.
Thẩm Châu trừng mắt nhìn tôi, mấp máy nói bằng khẩu hình:
“Con tiện nhân, tan học mày cứ đợi đấy cho tao!”
tươi cười rạng rỡ, thản không có gì phải sợ.
Vừa tan học, cô ta đã lao thẳng tới, giơ tay định tát tôi một cái.
nắm lấy cổ tay cô ta, nụ cười chẳng hề chạm đến đáy
"Bạn Thẩm lúc trước còn tưởng cô chỉ đơn thuần là ghen tị với thành tích của nên mới cố gây sự. Giờ xem ra, cô giản là có xu hướng bạo lực thôi. Dù sao thì cái ác nằm trong khó mà đổi được, nhỉ?"
Tôi không bỏ lỡ ánh hoảng loạn lóe lên trong mắt Minh Châu, trong lòng cười
Xem ra, cô ta cũng chẳng vô tội như vẻ thường tỏ ra.
"Mày đang nói nhảm cái gì đấy? Muốn đuổi học à? Ngoan ngoãn theo tao vào nhà vệ sinh!"
Ánh mắt ta tôi đầy đe dọa, giọng không sát khí.
"Nhà vệ sinh? Được thôi."
Tôi khẽ nghiêng đầu, cô ta bước đi với vẻ mặt đầy mãn nguyện. Phía sau còn có một đám bè hùa
5
cửa nhà vệ sinh, người bên trong vừa thấy cảnh tượng đó ba chân cẳng bỏ chạy.
Dù sao, chuyện tôi bị Thẩm đám người cô ta bắt nạt cũng chẳng chuyện lạ gì ở trường này.
Trước đây, không phải không có người từng muốn giúp tôi, nhưng hễ ai giúp là lại đám tay sai Thẩm Minh Châu hành hạ thảm
Dựa vào thế lực nhà họ Thẩm lưng, cô trong cũng chỉ dám mắt nhắm mắt
Lâu dần, chuyện tôi bị bắt nạt trở thành chuyện thường ngày.
Ngoài Lục Dự Dực thỉnh thoảng gần tôi, chỉ còn lại một — Tạ Duẫn Ân.
tiện nhân, cút vào trong cho tao!"
Một lực đẩy mạnh tống tôi vào trong nhà vệ sinh.
Ngay sau đó, cánh cửa bị khóa lại thành thạo.
Tôi lạnh lùng liếc nhìn gái cao lớn mặt mũi dữ kia.
Trần Y, trung thành số một của Thẩm Minh Châu.
Dựa vào thân hình khỏe, lần tay đều khiến tôi mình đầy vết thương.
Thẩm Châu tay trước ra vẻ từ trên nhìn xuống.
Đáng tiếc, cô ta lùn hơn tôi, phải ngửa cổ lên mới trừng mắt được.
"Diệp Tri Lan, này gan to ra rồi đấy? về cái ổ lợn có một ngày mà dám làm càn với tao? Da mày lại ngứa rồi à?"
liếc nhìn cây gậy nằm góc phòng.
Rồi đảo qua năm gương mặt đang ác ý đứng trước mặt, khóe môi cong lên thành một nụ cười.
"Da ngứa thì không thân tôi thì yếu, đâu có dày da dày thịt như mấy người không, chắc chỉ da loài súc mới dày đến đó."
"Mẹ kiếp! Mày nói súc hả?!"
Thẩm Minh Châu gào lên giận dữ.
Ngay sau cô ta hiệu bằng mắt cho người còn lại.
Lập tức, bốn cô gái vây quanh tôi, như thường định túm lấy tóc tôi.
Tôi né tránh những bàn dơ bẩn đang vươn tới, thản nhiên lùi lại bước về phía góc khuôn mặt vẫn bình tĩnh như nước.
"Ai tự nhận thì đó thôi. Gọi mấy người sinh ra còn là đang tâng bốc
Khi lùi đến góc phòng, tôi dừng lại, thong thả cởi áo khoác ngoài.
Cảnh tượng khiến cả bọn sững sờ.
Ngay sau đó, Trần Y cười khẩy, ánh mắt đầy khinh
"Bọn tao không phải mấy thằng con trai ngu bị mày dụ dỗ tin. Cởi áo cầu xin tha mạng hả? Muộn rồi, con đĩ!"
Bốn cô lại tiếp tiến
Còn Thẩm Minh Châu thì đứng từ xa, thường lệ đứng xem trò vui, không quên đổ thêm dầu vào lửa:
"Đã vậy thì cho toại nguyện đi, bảo tiện nhân này thích khoe cái xấu xí mình quá cơ."
Tiếng cười cợt nhả bọn chúng vang khắp nhà vệ sinh.
lúc bọn chúng sắp chạm tới tôi...
Tôi chộp cây gậy sau lưng, quấn áo khoác đầu gậy.
Khẽ liếm đôi khô nứt gậy về phía chúng cách tàn
Bọn chúng không ngờ tôi lại phản kháng, mắt đã bị tôi quật ngã xuống đất.
đến khi chúng kịp hoàn cây gậy trong tay tôi đã không chút tay xuống từng
Trong không khí vang lên từng tiếng xen là tiếng gậy va chạm nặng nề.
rồi! Diệp Tri điên rồi!"
"Châu Châu! Mau đi báo thầy cô!"
Tiếng chửi rít lên chan hòa với tiếng khóc, tạo thành một hỗn loạn.
Chúng cố gắng chế tôi nhưng đều tôi né được.
Tôi vung gậy vào một vài chỗ hiểm trên người chúng mà quất xuống.
Chẳng bao lâu, cả bốn đứa đã nằm rút đất, miệng la đau thảm thiết.
Kiếp trước, sau khi bị Tạ Duẫn giao cho tên thái Lục Chử, tôi bị giam trong tầng hầm suốt nhiều ngày.
Mỗi hắn đều dạy tôi thuật đánh người, người.
Sau đó ném vào đấu trường súc vật, bắt tôi mạng với những kẻ điên dại cùng đường mạt lộ.
Nếu phải Lục Dự Dực khiến tôi cảnh sao tôi lại để bọn chúng đẩy xuống tầng thượng mà chết thảm như vậy?
Tôi hận Thẩm Minh Châu cùng lũ bạn bắt đã từng tra tấn tôi.
Hận Lục Chử, tên điên tra tấn thể xác tinh thần tôi như ác quỷ.
người tôi nhất chính là Lục Dự Dực và Tạ Ân — hai kẻ đã phản bội lòng tin và gạt tôi!
Chương sau ai không load được truyện copy link ra trình duyệt ngoài bật ẩn danh rồi dán link vào lại đọc MÈO