Bảo vui mừng lao đến định ôm tôi, nhưng bị con dâu ngăn lại.
"Đại Bảo, con nhớ bà nội, bà nội không nhớ con Con đừng có nhiệt người ta quá, kẻo lại mang tiếng mặt dày."
Tôi nhìn con dâu coi như kẻ nhìn Đại Bảo tội nghiệp ngập ngừng không dám bước tới… Dù lòng tôi đã quyết tâm rời đi, nhưng trái tim vẫn không khỏi đau nhói. Dù gì nó cũng là cháu ruột của tôi, người lớn mâu thuẫn thì liên quan gì đến con trẻ?
Tôi định lên tiếng lý lẽ con dâu, thì con trai đã cướp lời:
"Mẹ chẳng rất có khí phách
Giọng mỉa mai:
"Thế mẹ quay lại làm gì?"
"Nói cho mẹ biết luôn," – nó vừa đi tới vừa mở cửa – "muốn nhà thì thôi."
lắc túi đồ ăn trong
"Vừa làm luôn bữa tối đi. Mấy không có ở nhà, nhà cửa loạn như cái chợ."
Nó đẩy cửa bước vào lẽ đương nhiên. Tôi nhìn thấy phòng khách mà mình từng dọn dẹp sạch sẽ đây rưởi đầy đồ chơi của Bảo vương vãi khắp
Tôi cố vị đắng trong cổ họng, nhìn con trai mà vẫn thản nhiên:
"Ban đầu còn tính gọi người giúp việc theo mẹ rồi thì tiết kiệm khoản đó. Mẹ nấu cơm xong thì dọn nhé."
"Nữa nè," – nó đống quần áo chất núi trong giỏ – đống đồ đó nữa. Bố thì chẳng động tay vào việc gì, giờ cũng biết lại đi đâu chơi rồi."
Trong mắt con trai và chồng tôi, phụ nữ sinh ra để lao và tôi chính là người lao động miễn phí, tận nhất trong nhà.
Bây giờ, nhìn lại cả nửa đời bươn chải vất vả, tôi chỉ thản đáp:
"Tôi không quay về để làm người giúp việc miễn cho các người."
Con trai sững con cũng dừng ánh nhìn về phía tôi. Tôi thản nhiên tháo giày, bước vào nhà, đối với họ bằng ánh mắt lạnh lùng.
"Tôi chỉ quay về để của mình thôi."
đi vào, định bước phòng.
"Lấy đồ xong là tôi
Vừa bước được hai con dâu vội vàng chặn tôi lại.
"Đã không quay lại làm việc, thì mẹ nghĩ nhà này còn thứ gì là của mẹ sao?"
Nó mắt tôi, giọng đầy giận dữ.
"Trong cái nhà này, dù chỉ đồng, một món nhỏ, mẹ cũng đừng mong mang Hằng!" – nó đầu gọi "Anh còn không lo quản mẹ anh – người đang nổi tuổi già kia à?"
không cần phân xử, lập đứng về phía vợ, quay sang công kích tôi:
nói rồi mà, mẹ đi nhìn ngắm thế giới, vì cái ‘thế giới’ đó mà bỏ mặc cả này! Là mẹ chọn rời đi, căn này đương nhiên là của con và con!"
Giọng nói lùng của nó như dao cứa tim tôi.
"Ngay cả một đôi cũng là sản của con ba con, không liên quan gì đến mẹ! mẹ giỏi giang đến vậy, thì đừng giờ hiện trước mặt tụi con nữa!"
con không cần một người mẹ vô tâm, bạc bẽo như mẹ!"
Câu cuối nó gần như gào
Tôi chết lặng.
đã rõ mình là người nào, vẫn không thể không lòng vì câu nói đó. Tôi nhìn đứa con trai nay trưởng cao nhưng sao thật khó để liên tưởng nó với xưa cái đứa luôn ôm lóc nói mãi tôi.
Trong ký ức…
Con trai tôi từng vực tôi.
Ngay cả khi tôi lớn tiếng quát nạt, con cũng sẽ hét lên:
"Ba không được mắng mẹ! Mẹ là báu vật, là để yêu thương, không được bắt nạt mẹ!"
Ngày đó, ai cũng nói tôi được một đứa biết báo đáp, hiếu thảo.
Vậy mà ra, trong dòng chảy của thời gian, ngay cả con từng hiểu chuyện, từng dàng như thế… cũng thể thay đổi đến mức hoàn toàn xa lạ.
"Được."
Tôi hít một hơi cố giữ cho mình bình tĩnh nhất thể, rồi nói với con trai...
"Đã muốn cắt đứt với tôi, thì để tôi nói cho rõ."
Tôi chỉ vào nhà này.
"Căn nhà này tôi bỏ mua. Bằng riêng của liên quan gì đến ba anh cả."
Biểu cảm con trai thay
Tôi tiếp
"Còn cả sính lễ cưới của anh với Giao Giao, cưới, chi phí sinh con, tâm chăm sóc sau sinh, sữa bột, lót của Bảo, cho tiêu hàng ngày trong tất cả, đều là tiền của tôi!"
Năm xưa, cha mẹ tôi buôn bán làm ăn, từng giúp đỡ một gia đình. sau, gia đình đó phất lên như diều gặp gió, liền động cho cha mẹ tôi phần cổ trong công ty. công ty đã lên sàn khoán, chỉ giữ 5% cổ phần thôi, cũng để nhà tôi sống sung túc cả đời.
Số cổ phần đó, tôi vốn định chuyển sang tên con
Nhưng giờ xem ra nó cũng không cần nữa.
Con dâu còn hết, đã nổi đóa trước.
"Bà bị điên à?!"
Nó siết chặt cổ tay tôi, hét lên: "Bà cút ra khỏi nhà tôi ngay!"
"Ai cho bà lên mặt trong cái nhà này hả?
Nó lôi kéo tôi như muốn đuổi ra ngoài. Tôi mạnh, hất tay nó ra, giơ tay định tát cho một cái thì bị giữ lại cổ tay. Tôi kinh ngạc quay đầu nhìn — là trai, lạnh như băng
"Mẹ từ lâu đã muốn cắt với con và ba con rồi đúng
Ánh nó âm u đến người.
"Quả nhiên đúng như Giao Giao nói, mẹ chắc có gã đàn nào bên ngoài rồi."
Nó bóp chặt đến mức cổ tay nhói, nhưng chẳng thể đau bằng nỗi tôi này.
"Đúng đấy!"
Tôi giận đến bật cười:
"Con quản có đàn ông bên ngoài hay không làm gì? đó không liên quan Tôi chỉ biết một điều — tài sản của tôi, muốn lúc nào là quyền của tôi! Các người chẳng có tư cách cản!"
đàn bà dơ bẩn đáng chết!"
Con trai gào lên, mắt đỏ ngầu, bất ngờ vung tay thẳng vào mặt tôi.
"Người thì sắp xuống mồ đến nơi rồi mà còn muốn ra ngoài ăn trụy lạc, mẹ có biết nhục không hả?!"
Nó lại giơ tay thêm một cái tát giáng
Đầu tôi choáng váng, máu rỉ ra nơi khóe miệng, tai ù đi bởi tiếng ong ong, và không ngừng vang vọng tiếng con chửi rủa tôi đồ đàn bà đê tiện, là đồ tiện.
Tôi lau máu bên mép, bỗng bật cười — tiếng cười mỗi lúc một lớn hơn, dội khắp nhà.
cười cái gì?!"
Con trai nhìn tôi, mắt bốc lửa, gầm lên rồi túm lấy tôi, xô mạnh xuống sàn.
"Tôi hỏi mẹ cười cái gì?!"
"Mẹ định của mẹ cho ai?!"
"Mẹ nói đi!"
Từng từng chữ nó nói ra như từng nhát dao róc thịt, đâm thẳng vào tim gan tôi. Toàn thân tôi không chỉ vì mà vì nỗi tuyệt vọng lên đến tận cùng.
nhớ lại ngày xưa, cha mẹ kiên quyết bắt tôi làm thủ tục chứng tài riêng. Họ sợ tôi mềm đến lúc sẽ bị đẩy ra khỏi trắng.
Lúc đó, tôi chỉ thấy họ xa, nghĩ rằng: tôi yêu thương tôi như vậy, sao có thể tàn nhẫn với tôi?
Nhưng hiện thực hôm nay… một cú tát mạnh mẽ tôi tỉnh ngộ. Tôi đang đứa tôi nuôi dưỡng bao năm, đánh nhục mạ. Xương cốt toàn thân đau nhức, như bị rách.
Nhưng càng đau, tôi lại càng tỉnh
"Tôi thà cho kẻ ăn mày… còn hơn đưa cho anh!"
Con trai điên tiết, chộp lấy chiếc ghế gần đó, định đập thẳng vào tôi.
"Đừng làm bậy!"
Một tiếng hét vang lên.
Lâm Mỹ Linh lao vào, đẩy mạnh con trai tôi ra, chỉ vào mặt nó, gào lên:
"Anh đúng là đồ súc sinh!"
dám đánh mẹ mình, anh còn là người nữa không?!"
Lâm Mỹ Linh giận đến mức toàn thân run rẩy. Ngay sau lưng chị là cảnh sát — họ lập tức khống chế con trai nghiêm giọng với hai vợ chồng nó:
"Chúng nhận được tin báo có hành bạo hành người già. Mời người theo tôi về đồn phối hợp điều tra!"
Lâm Mỹ Linh dịu dàng đỡ tôi dậy, khẽ nói:
sợ, có tôi ở đây. sẽ đưa bà đi."
gật đầu, đang định bước theo...
Thì con bỗng vẫy điên cuồng, hét lớn:
"Các người lấy cách gì bắt tôi?! với mẹ tôi ra sao là chuyện gia đình tôi, người có quyền can thiệp!"
Con cũng la lên:
"Mẹ! Mẹ nói gì đi chứ! Mẹ định nhìn tụi con bắt còn Đại không ai chăm sóc sao?!"
Đại Bảo là máu thịt trong lòng tôi.