Tổn thương đâm chồi
Chị sững lại một chút, rồi khóc lên chỉ vào tôi: “Là em đâm vào con trước!”
Tôi quá, khi mẹ nhìn thì chỉ biết gật đầu.
lúc đó nhận ra mình trách người.
Mọi bắt nguồn từ việc không biết mở miệng thích.
Mẹ chưa bao giờ là người biết tự nhìn lại mình.
Bà tin không phải lỗi giáo dục, thế trừng mắt với một cái, rồi ôm chị lên dỗ dành.
Nhưng càng dỗ, càng khóc to hơn.
Chỉ lúc mẹ đã mất kiên
Bà đặt đất: “Vậy con đi đẩy lại đi, lấy lại quả bóng.”
Sau tôi bị chị đẩy rồi mẹ liền mắng tôi đáng đời.
nói: “Không được khóc! Đồ dối thì phải bị
Ba tôi nay không dính dáng gì mấy chuyện này.
Sau hàng loạt cuộc cãi nhau vì ông không chịu giờ càng thêm chắc chắn: dạy con việc của vợ, ông chỉ việc kiếm tiền.
Vì vậy thấy tôi bị phạt đứng, ông cũng nói vài câu qua loa, rồi cùng mẹ chị cơm.
Sau đó không có đáng nói nữa – đều là chuyện đau lòng.
Tôi giấc khỏi giấc mơ.
mắt ra thì thấy mình đang nằm trên giường, Lâm Bất ngồi dưới điện
11
ta ngồi chân, đôi chân dài bị gập trông thật tội nghiệp.
Lúc Lâm Bất Niệm chăm chú chơi game tôi chỉ mỗi mái dày của cậu ấy.
có người học bá điểm tuyệt đối mà không
Tôi đưa tay đặt đầu cậu ấy.
Bất “Tỉnh rồi à? Chờ chút, còn ván cuối thôi, không tố cáo AFK mất.”
Cậu ta loạng choạng đứng dậy, hai chân tê rần, mặt nhăn nhó vì đau.
Tôi chẳng ngờ chút nào.
Lâm Niệm sờ trán tôi: “Thể cậu tốt thật, tháng Giêng lạnh mà nằm ngoài trời cả đêm không sốt.”
Tôi “Đau đầu.”
Cậu lẩm bẩm: à? thì khàn, còn hơn sốt.”
Tôi lại nhắm
Lâm Bất Niệm kéo tôi dậy, không cho tôi ngủ tiếp: “Ăn chút cháo, uống rồi muốn ngủ lâu cũng được. Nào, dậy dậy.”
Tôi đưa ra khỏi chăn, Lâm Bất Niệm lại
Cậu ta sợ nghe rõ, liền cúi sát xuống.
Tôi túm lấy tóc cậu ấy, lên trán một cái.
Để Niệm “nổ tại chỗ, tôi lật người, rúc đầu vào chăn, tiếp tục
Lần này, không còn mộng nữa.
Lâm Niệm đã sang Mỹ làm việc vài năm nay, trong chỉ ta và người giúp ở.
Lẽ ra cậu cũng sẽ lại gặp tôi ngay ngày đầu vào cấp ba.
“Một cái nhìn là dính, không nỡ rời đi.” – Lâm Bất ngượng thú nhận.
cố lục lại trí nhớ từ năm lớp 11, nhưng chẳng tìm thấy chút dấu vết nào về cậu ta.
Lâm Bất Niệm nói: “Chắc chắn cậu không nhớ. Hôm cái tên họ kia tỏ tình cậu trong rừng nhỏ, tôi đang nằm ngủ ở cái cây phía
Tôi: “…”
Cậu gặp gì cũng "trùng hợp" được là sao?
Bất Niệm: “Cái gì ấy nhỉ?”
Tôi: “Lâm Hằng.”
Lâm Bất Niệm: “À. Lúc cậu nói tập trung học hành, từ chối thằng đó, ánh mắt toát lên một trong sáng…”
Tôi nhìn cậu ta.
Lâm Bất Niệm tít “Trong sáng dễ thương! Tôi chết luôn!”
Tôi: mà không biết khen thì đừng cố nữa.”
Lâm Bất Niệm nhanh chóng đổi chủ đề: “Vậy là thằng đó vì không chiếm được trái tim cậu nên quay sang tìm Nhu, cái kiểu 'thay đấy hả?”
chưa từng đào sâu suy nghĩ của Lâm
Sau khi tôi từ chối anh ta, tôi không gặp lại nữa.
Cho đến khi chị tôi tung tin đồn thất thiệt, tôi và Hằng mới một lần mặt. đó, thái độ anh ta tôi đầy ác ngầm.
“Nhân phẩm có đề,” Lâm Bất Niệm nhận xét, “bị từ là mặt luôn, không giống tôi tâm lý
Tôi gật đầu
Lâm Bất Niệm: “Sao cậu không hỏi tôi, nếu từ thì sẽ làm
Tôi đáp: “Không cần cậu chắc chắn tiếp tục theo đuổi.”
Lâm Bất Niệm làm bộ không vui vì bị trúng.
Tôi uống hết chén cháo tôm mà Bất Niệm ép tôi ăn.
“Nếu được, tôi không về nhà nữa. Cậu đi xem phòng trọ với tôi được không?”
Dĩ nhiên Lâm Bất Niệm đồng ý.
chở tôi đạp xe ra phố mấy bảng rao thuê phòng. Đang thì cậu phát hiện một khoai có dài người xếp
Lần đầu tiên biết, Bất thích khoai nướng.
12
Mắt Bất Niệm vẫn không rời khỏi xe
Tôi nói: “Cậu muốn ăn à? đi xếp hàng đi, tôi đây đợi.”
Cậu ấy tâm giao lại chiếc xe đạp mấy chục nghìn tệ cho trông, rồi phóng thẳng vào người.
Tôi được một chỗ có nắng, ngồi ghế đá, vừa dùng điện mới lên thì trước bất ngờ xuất hiện một người.
Tôi cau mày.
Là Lâm Hằng.
Trên mặt anh ta có một vết xước mới – rõ ràng vừa mới cãi lộn to với Cố Nhu.
Không rõ ai thắng.
Lâm Hằng mặt mày u ám, mở miệng là chửi thẳng: “Cố Miễu, đúng con ngu!”
Tôi chẳng buồn đáp, định dắt xe đi
Lâm Hằng gằn giọng: kiêu ngạo cái gì?”
“Còn để chị cô đi học đại học, hay sắp bị đuổi học luôn rồi, đây mất hết mặt trong trường!”
Quả không hổ là yêu của Cố – não cũng hợm
Tôi cười nhạt: “Không biết từ đầu là Cố mạo danh tôi đi Lúc đó anh còn vui lắm
Lâm Hằng nghẹn họng, rồi nghiến răng: Cố Nhu là thần kinh!”
Giọng chúng không rất nhanh hút sự chú ý của người quanh.
So với “có người thứ chen chân vào cảm”, cụm từ “giả mạo vào học” rõ ràng giật gân hơn nhiều.
Lâm Hằng chẳng hề sợ chuyện bị bại lộ.
Dù sao anh ta cũng đang tìm mọi cách để sang nước ngoài trao đổi, chỉ rũ sẽ nhơ” mang tên Cố Nhu.
“Bao giờ định tố cáo?” – Lâm Hằng hỏi.
“Tôi không cần anh biết.”
Lâm Hằng mất kiên nhẫn: “Tố Thiếu tiền tôi cho!”
Cuộc đối thoại của chúng tôi cắt ngang.
Nhu chẳng biết từ lao ra, giơ tay tát Lâm Hằng một cái: “Lâm Hằng! Anh đúng là chạy đến tìm Miễu thật hả?! Mẹ kiếp——”
Lâm chửi: “Đồ điên!” rồi định rời đi.
Nhưng Nhu không để yên, lúc giằng co bỗng móc ra một từ túi áo.
Lâm Hằng loạn bỏ chạy, nhưng bị Cố Nhu kéo chân ngã lăn ra đất.
Cố Nhu lúc này tinh thần rõ ràng không ổn định, vừa cười vừa khóc: dám phản Anh phải chết!!!”
Đám đông xung quanh hét lên.
Lúc này Cố Nhu mới con dao đi, hoảng hốt vào đám người rồi bỏ chạy.
Tin tức “cô gái tấn công người giữa phố” nhanh chóng leo lên hot search.
Và đi kèm với đó, là chủ đề: “giả danh thi học”.
Chỉ thời ngắn, video được mạng truyền tay nhau, có tra ra người gây rối có khả năng là thủ khoa khối Tự nhiên năm
Dưới nhà tôi lại tụ tập cả đám đông – còn đông hơn lần trước.
tôi cố chen ra đám người đã bị micro dí vào mặt.
nói gây thương tích là con gái bà? Bà ý kiến gì không?”
Cố Miễu sao?”
“Còn chuyện giả vào đại là sao? Bà nói đi!”
Diệp! Trả lời đi!”
Mẹ tôi bị đến nỗi không thoát nổi, cuối cùng đành nhục quay trở lại nhà.
Dưới lầu, người canh ngày càng đông.
Sự việc quá lớn, ban quản lý khu dân cũng dám ngăn, mỗi ngày đều có người lạ ra vào.
Tôi xem đi xem lại đoạn video mẹ bị đám đông ép phải quay về nhà.
13
Lâm Hằng bị thương, tôi – với tư cách là người liên quan bị đưa đến đồn cảnh để lời khai.