Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

9
Từ hôm đó, tôi cắt đứt hoàn toàn mọi liên hệ với anh
Xóa hết bạn cấm anh bước vào công ty.
Nhưng Hứa Doanh Doanh lại dùng tài khoản phụ để kết bạn tôi.
Cô ta bắt đầu cuồng khoe khoang yêu.
Hết đăng vào bếp nấu ăn cho Thương Diễm, lại kéo anh ta đi công viên giải trí.
Những nơi tôi và Thương Diễm từng chân đến, ta đều lại một
Tôi mặc kệ, để cô ta trò như con thú cưng điện tử, không hề bấm hay để lại bất cứ phản hồi nào.
lẽ, điều khiến cô ta mất kiểm soát.
đầu tiên của mùa xuân, bọn họ cãi nhau.
Không còn tôi hỗ trợ, phần công ty và án mà Thương Diễm nhận được khiến anh ta kiệt sức.
Từ trước đến nay, năng lực của anh ta luôn kém tôi, chính anh ta lại không chịu nhìn rõ điều đó.
đúng khoảnh khắc Doanh Doanh nhấn chối cuộc gọi của khách hàng lớn mà ta đã theo đuổi suốt cả tháng, chỉ để tận hưởng sinh Thương Diễm bùng nổ.
chặn số của Hứa Doanh Doanh, cũng rời nhóm chat của đám bạn.
Tối hôm đó, Thương say, đứng chờ cổng chung cư của tôi.
"Tiểu Vãn, anh không thể anh."
ta còn chưa nói hết câu, đã sững sờ.
Từ ghế lái bước ra, bụng tôi đã hơi nhô bên cạnh còn có một gương mặt trẻ xa lạ.
Diễm sụp đổ.
"Tiểu Vãn! Đứa bé… là của ai?"
không trả lời, chỉ xoay người đi.
Lúc đó, Tiểu Lâm, sĩ mới của tôi, tiến lên cản đường.
lưng, tiếng gào thét Thương Diễm vang lên.
Nhưng điều đó liên quan tôi?
Đêm đó, Hứa Doanh Doanh kích động như vừa bám quý nhân, liên tục hơn chục bài lên cá nhân.
tiên của tôi chỉ dành mối tình đầu, vậy, chính là người đã cưới tôi."
"Có những người, tùy tiện đến còn không bằng chó hoang đường."
Cô ta giả vờ tỏ vẻ thanh thuần, ngấm ngầm đá tôi là hạ tiện.
Nhưng giới, cứ ai quen biết tôi đều xem cô ta như trò cười.
Ngoại trừ Thương Diễm.
mọi đều biết sự thật—đứa trẻ này là tôi chủ động có
Đứa bé này thuộc về tôi, không thuộc về bất kỳ ai khác.
Đến khi Thương biết được anh ta dường hoàn toàn sụp đổ.
Rạng sáng hôm đó, Diễm thay đổi điện cuối gọi được cho tôi.
"Tống Vãn."
Giọng ta khàn đặc, đôi đỏ hoe như muốn chất vấn tôi.
"Em thà tự mình sinh con, cũng muốn sinh với sao?"
Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhớ lại quá khứ.
Suốt mười năm qua, cũng có lúc chúng tôi từng có những niềm vui bất ngờ.
Nhưng khi đó, anh ta luôn thấy bản thân chưa đủ khả
Anh không muốn dựa vào tôi, càng không muốn bị mẹ tôi xem thường.
"Chờ thêm nữa, chờ thêm chút nữa rồi anh sẽ cưới em."
Vãn, cứ giữ lại đi."
Nhưng tôi đã từ chối.
Sinh ra đứa trẻ trong hoàn cảnh như vậy thì có ý gì chứ?
Sau đó, tôi qua đời.
Tôi đổi suy nghĩ.
Tôi chỉ muốn có một đứa con, nhưng rồi lại nhận được một tin như sét ngang tai.
Những năm tháng trẻ thường tiệc tùng, thức khuya, đảo lộn ngày đêm, làm việc sức…
Cơ thể tôi bị hủy hoại, khả năng mang thai như không.
Tôi sụp đổ, muốn chia tay với anh ta.
Tôi thậm chí đã đến việc sang nước ngoài, tự mình nhận nuôi một đứa trẻ.
Thương Diễm quỳ xuống, cầu xin tôi đừng đi.
Anh ta thề độc cả đời này yêu mình tôi, dù không con cũng sao.
mềm lòng.
Tôi nỡ rời xa anh ta, cũng không bỏ ước mơ làm mẹ.
Tôi thử hết này đến cách khác, liên tục, làm đủ mọi phương hỗ trợ sinh sản.
Cuối cùng, đến năm nay, tôi mang thai.
Chúng tôi từng hứa đầu xuân tháng Ba sẽ đi đăng kết hôn.
Nhưng rồi…
Chỉ vì một cuộc gọi của Hứa Doanh Doanh, một câu tay.
Đứa trẻ này đã rời tôi trong đông lạnh giá.
Còn trên giấy đăng kết cái bên cạnh anh ta không còn là tôi nữa.
Tôi chuyển nhà, tránh tất cả những nơi có mặt anh ta.
Tưởng rằng sẽ từ bỏ.
Nhưng không ngờ…
Anh ta lại xông thẳng vào buổi tiệc của công ty
10
"Tiểu Vãn."
Thương Diễm rút ra giấy ly hôn, từ trong túi lấy ra chiếc nhẫn cương tôi thích nhất, rồi quỳ một chân xuống trước mặt tôi.
"Em còn nhớ hôm nay, năm trước, chúng ta đã làm gì không?"
Sao tôi thể quên chứ?
Ngày đó, tôi nhìn thấy chiếc nhẫn lấp lánh này ở quầy trưng bày.
Giá sáu con khiến tôi chỉ có nhìn mà không mua, rồi xoay người rời đi.
Nhưng anh ta đã kéo tôi lại, tay đeo chiếc nhẫn vào ngón tay tôi.
nhớ cảm giác này. định sẽ để em đeo danh chính thuận. Em sẽ của anh."
Tôi nhìn chiếc nhẫn trước mặt.
Những ảnh trong vlog lập tức hiện lên trong đầu.
Hứa Doanh cũng đeo chiếc nhẫn này.
"Ọe!"
buồn nôn ập đến, suýt nữa tôi tại chỗ.
Sắc mặt Thương Diễm tái nhợt.
"Mười năm. Chúng bên nhau mười Tống Vãn… Em có thể đừng nhẫn như vậy
"Anh mắc một sai lầm. Nhưng anh chưa bao giờ ngừng yêu em."
Anh như kiểm soát, nhào về phía tôi.
Nhưng Tiểu Lâm, vệ sĩ của siết lại.
"Tống Vãn, anh có thể chấp nhận đứa trẻ này. Dù nó không con anh cũng chấp nhận. Chỉ cần em có thể thứ cho anh."
cúi nhìn bụng mình đã nhô rõ
môi tôi nở một nụ cười, nhưng mắt lại lạnh lẽo đến đáng sợ.
"Không thể nào, Thương Diễm."
anh không xứng."
Tôi nước ngoài sinh con.
Ba năm sau, tôi đưa con gái về nước để dự đám cưới của bạn
Tại lễ cưới, tôi mới biết.
Thương Diễm cuối cùng cũng ở bên Hứa Doanh Doanh.
ta bị ép phải ly hôn với anh ta, ngày nào cũng bám theo không buông.
Hai cãi vã đến náo loạn cả một vùng.
Trong tiệc, khi nhìn thấy tôi, Diễm nghẹn ngào cầu xin:
Vãn… xin lỗi."
"Anh sự lỗi."
"Đến tận bây giờ anh nhận ra mình đã khốn nạn đến mức nào."
váy cưới đã chuyển khoản cho Cả số tiền em từng đỡ anh, anh cũng trả lại toàn bộ."
"Được."
Tôi gật đầu, nắm tay con gái bị rời đi.
Nhưng tay tôi lại bị một bàn tay nhàng nắm lấy.
Giọng nói của Thương Diễm cẩn đến mức gần như không thể nghe thấy.
"Tiểu Vãn… Em định trừng phạt anh bao lâu nữa?"
"Mười năm? Hai mươi năm? Bao lâu cũng được."
"Chỉ xin đừng chặn số anh nữa, được không?"
"Anh không chịu một cuộc sống không có em."
kịp trả lời, đã cảm nhận được một cánh tay ôm lấy eo mình.
là?"
giọng nam trầm thấp vang lên.
Người đàn ông đứng cạnh tôi, trầm ổn và đầy khí chất.
Anh ta khẽ nhướng mày, chủ động giới thiệu.
chào, tôi là người theo đuổi của Tiểu Vãn."
Thương Diễm hoảng loạn hoàn toàn.
Anh ta rút nhẫn ra, quỳ xuống trước mặt ánh mắt khẩn van nài.
Vãn, em vẫn còn giận chuyện lần sao?"
"Em đã nói suốt 99 lần rằng muốn anh cưới em. Lần 100 này, hãy để anh nói."
"Em có đồng
"Không đồng ý."
ngang lời anh ta, xoay người rời đi.
Phía sau, anh ta nghẹn ngào đến không nói
"Nhưng chúng ta đã từng hứa với
thực sự không cần anh nữa sao?"
tôi nhói như thể có đàn kiến đang gặm nhấm.
gió lạnh thổi qua, cuốn đi những hoa tàn rơi lả tả dưới chân.
Tôi không quay đầu lại.
Giống như chậu hoa hồng đã vỡ nát
Không cần
Anh đến quá muộn rồi.
[Hoàn.]