Trà Xanh Chuyển Trường
1
“Chào người, mình là Vương Mặc Mặc – Vương Vương đây~”
“Sau này mọi có thể gọi mình là Vương Vương hoặc Mặc Mặc Đừng thấy mình dễ thương mà lầm, thật ra có thể vừa ngào vừa lạnh lùng đấy. Giày cao phối tất lưới kiểu chị đẹp cũng không làm khó được mình đâu~”
“Năm nay mục tiêu của là thoát ế! Mẫu người lý tưởng là kiểu lớp trưởng nha~”
Vừa dứt lời trên cả đã vang lên tiếng huýt sáo, trêu chọc ồn ào.
nam sinh bên dưới mặt mày hớn ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ, chọc ghẹo về phía Kỷ Tự.
“Ghê thật đấy, cậu đúng là có hút! Khó khăn lắm mới có một cô yêu như vậy đến, còn sống nổi đây!”
Còn đám con gái thì nhìn tôi với ánh mắt đầy phức
Bởi ai cũng biết, tôi và Kỷ Thời Tự là thanh mai trúc mã, tình cảm sâu đậm, chỉ tốt nghiệp rồi kết hôn.
Thời Tự vốn dĩ đã có hàng lông mày đôi mắt to sáng. Mỗi khi cười hiện lúm tiền, nhìn vừa ngọt ngào cuốn hút.
Cậu ta mỉm cười đứng dậy, trêu chọc:
“Đội Vương Vương, cậu thích kiểu người như tớ thì không sao, có thích thật nhé.”
“Tớ có bạn rồi đấy, từ trong bụng mẹ đã hôn rồi.”
“Khả Vi, tớ nói đúng không nào?”
Cả lớp lại cười ồ lên, trêu đùa náo nhiệt.
Thời Tự còn nhướng mày cười với tôi, như thể đang chờ tôi ngợi.
Tôi khẽ nhếch cười, nhưng trong mắt là bỉ oán hận.
Nếu không phải đời trước cậu ta cứ lải nhải tôi nhận tội thay Mặc Mặc, tôi chậm trễ thời gian, thì sao lại trường đuổi học?
Cậu ta còn nghiêm mặt đứng trước hiệu trưởng, nói tận mắt thấy tôi đưa khóa cho cô ta.
Rồi khi Mặc Mặc đẩy tôi từ tầng cao cậu ta đứng cạnh chằm chằm, không ngăn còn làm chứng rằng tôi tự tử vì xấu
Người như thế, không còn xứng gọi là con người nữa – mà là súc sinh!
Tôi giả vờ thẹn nói:
“Kỷ Thời Tự, cậu đủ đấy, đắn đi, đừng gọi biệt danh lung tung như thế chứ.”
Mặc Mặc tôi trên xuống mắt ánh lên một tia khinh thường.
Cũng phải thôi, tôi mặc mỗi chiếc áo thun đơn giản với quần làm sao so được với cô – polo được phối kỹ càng cùng váy siêu ngắn, khoe rõ đường cong quyến rũ và đôi chân dài, tóc thì buộc đuôi ngựa cao, nhìn trông năng động và tràn đầy sức
Cô ta phớt lờ lời tôi nói, giọng ngọt ngào làm và vui vẻ:
mình là đội trưởng Vương Vương cũng dễ thương mà~”
“Từ giờ mọi người cứ gọi mình là đội trưởng Vương Vương nha, chính là tiểu của đó!”
Rõ là đang khiêu khích công khai.
Cả lớp thoáng chốc tràn ngập mùi xanh. Ở đây ai cũng đã là người lớn, cũng từng yêu đương, mấy chiêu trò này chẳng qua chỉ diễn cho
Nụ cười trên gương mặt mọi bỗng trở nên đầy ẩn ý và giễu cợt.
Tôi cũng khẽ cong môi cười lạnh.
Kiếp trước khi đối mặt cảnh tôi chỉ cười nhạt. Một phần là vì tin tưởng Kỷ Tự, phần còn lại là vì xem cô ta.
Thế nên trong mắt mọi cô ta luôn là con gái ngây thơ dễ thương, thích gì nói nấy, không giấu
Nhưng bây giờ thì khác, không phải là "nói thẳng" nữa, mà là công khai cướp người.
Nhân cách nào, nhìn một cái là
Kỷ Thời nói của cô ta chọc cười, trêu lại:
“Mới đã muốn làm trưởng của tụi Cậu đóng phí bảo kê đấy!”
Mặc hất cằm kiêu ngạo, cười đắc
“Lát nữa cả lớp trà sữa, nhưng uống sữa của mình rồi thì... đều là người của mình đấy nha~”
Lại thêm một đợt ồn ào vang lên trong lớp.
Cô ta là có bản lĩnh trong việc thả thính.
Thời Tự cả vành nhưng không dám nói gì thêm.
Mặc Mặc quay sang nhìn tôi, cười khiêu khích.
Tôi cũng nhếch môi, thản lên tiếng:
“Tôi ra thí nghiệm trước đây. Tiết này là tự học, mọi người chuyện nhỏ thôi, không thì hội học sinh lại kiếm chuyện với tôi đấy.”
Nói xong, tôi đứng dậy rời khỏi lớp.
Kỷ Thời nghĩ ngợi gì, lập tức cầm áo khoác theo sau.
“Khả Vi, tớ đi cậu. lạnh đấy, tớ áo cho cậu.”
“Cái áo này tối tớ mới giặt xong, sạch lắm luôn, lại còn hoa quế mà cậu thích nữa.”
làm xong thí nghiệm đi nhé. Tớ mới học được kỹ tôm mạng, đàn ông tốt là phải bóc vợ ăn!”
Phía sau lại vang lên tiếng cười trêu chọc của đám bạn trong lớp.
“Chậc chậc, dù gì cũng là anh Kỷ của mình sao nghe lời vợ hả!”
“Kỷ ca mặt mũi đàn ông bọn mình bị cậu vứt sạch rồi đó!”
Kỷ Thời Tự đắc ý nói:
“Đối xử tốt với bạn gái mình có gì mà mất Mấy cậu rõ ràng là đang ghen vì bạn tớ là Hạ Khả Vi đấy thôi.”
Cả lớp lại cười rộ không khí càng náo nhiệt
Các nữ cũng cười phụ họa theo:
“Chứ sao tìm bạn trai thì phải tìm người như Kỷ chứ. Không trai, học giỏi, chơi rổ đỉnh, mà quan trọng nhất là chung tình với bạn gái.”
“Đàn ông thì đầy ngoài kia, con gái mới là sinh vật quý giá nhất thế giới. Chúng ta không thể đi giành giật bạn trai người khác được đâu nha.”
Lời này ràng là đang vào Vương Mặc Mặc.
Cô ta vừa đến đã khiến không ít bạn trong lớp thấy khó chịu. Dù gì chúng tôi cũng học cùng nhau hơn ba năm, tôi lại lớp trưởng, quen thân với mọi
Ngay cả vài nam độc thân ban đầu có chút cảm tình với cô ta, giờ cũng bắt đầu "hạ nhiệt".
Dù sao thì, gái tế sẽ không đi ve bạn trai khác.
Trên đường đến thí nghiệm.
Kỷ Tự sợ giận, bắt đầu líu thích và xin lỗi không ngừng.
“Khả Vi, tớ cũng hiểu sao chuyển trường đó lại thích tớ nữa, tớ chẳng làm gì cả.”
“Vừa nãy nói chuyện với cô ta trong lớp, tớ chỉ là lịch sự thôi. Nếu cô ta đứng một trên bục thì cũng tội. không phải luôn bảo tớ nên tốt hơn với con gái Bảo các ấy ai cũng nỗi khổ riêng mà.”
biết mà, tình cảm của tớ với cậu là trời đất giám. Ước lớn nhất đời tớ sau khi tốt nghiệp cưới rồi cùng xây một mái nhà ngọt ngào, phúc.”
“Nhìn cô ta biết kiểu trà xanh, vợ ơi, yên tâm đi, tớ sẽ tránh xa cô ra!”
Những này, kiếp trước cậu ta cũng từng nói với tôi.
Từ giọng nét mặt, thậm chí đến cả ngắt câu, chấm đều không sai lệch chút nào.
đó, thật sự tin, an ủi ta đừng suy nghĩ nhiều, hoàn tin tưởng.
Kiếp này, môi cong lên, nụ cười chẳng gì khi xưa – chỉ là không còn cảm trong mắt.
“Chuyện giải thích tớ tất nhiên tin cậu
Kỷ Thời Tự vui tay tôi, làm nũng:
“Vợ à, cậu đúng là tớ trong bàn tay rồi đó.”
Tôi cố gắng kìm cơn thôi thúc muốn hất cậu ta ra.
Bây giờ vẫn chưa phải lúc trở mặt công
Phải nhẫn nhịn thêm chút nữa.
Kỷ Tự và Vương Mặc Mặc — súc sinh ấy — mong thoát khỏi tay
Tới phòng nghiệm.
Thời Tự tức ngoan ngoãn bắt tay chuẩn bị mọi thứ trước khi làm
Cậu ta luôn bám sát tôi – sinh, nhận học bổng, liên tục xuất hiện trên diễn trường, được tung hô “học bá đẹp trai nhất”!
Chỉ cần hoàn thành dự án quốc gia cậu có thể được giữ lại thẳng lên cao học, thì hào nhoáng đến mức vừa ra là được tuyển vào top 500 doanh nghiệp lớn.
Tất những hào quang đó… tôi đã cho cậu ta!
Và giờ — tôi sẽ thu lại hết!
Kỷ Thời Tự quen tay hoàn tất việc, ngoan ngoãn nhìn tôi:
“Bảo ơi, xem thiếu thiết gì không, tớ đi cho nhé!”
“Nếu cần gì nữa chơi game chút nha, lát nữa cần thì gọi tớ!”
Đây là sự ăn ý giữa chúng tôi suốt bao lâu nay.
ta vốn có thiên phú gì nổi bật, năng lực bình thường, chỉ không tới nơi tới chốn.
người thân quen đều biết – ta chỉ biết ăn Nếu không có tôi, tư cách bước chân vào cửa phòng thí cậu ta cũng có.
Trước đây tôi còn từng khuyên cậu ta cố gắng hơn, bụng lúc tốt nghiệp sẽ viết hai bài SCI.
Nhưng giờ, tôi cảm thấy may mắn vì sự lười biếng của cậu ta – nó giúp tôi tốn thêm thời gian, và chắc chắn rằng khi rời khỏi tôi, cậu ta chẳng còn gì trong
Thí nghiệm này phần mấu chốt, cần tư rất nhiều thời gian.
Tôi để Kỷ Thời Tự thức trắng đêm canh thiết bị, đến sắp kết quả thì cậu ta về nghỉ ngơi.
Trước kia mỗi khi có thành tích, tôi đều chia phần lớn công lao cho ta.
Nhưng lần này, khi báo cáo với giáo sư, không chỉ một mình ôm trọn vinh quang, mà còn mở bịa chuyện thẳng thừng rằng:
“Tối hôm qua Thời Tự đến cả axit hydrochloric với natri hydroxit còn không phân biệt nổi, suýt nữa thì làm hỏng thí nghiệm.”
“Thầy ạ, em thầy nói toàn đúng. Cậu ta thật sự không phù hợp với dự án để cậu ta tham gia không công bằng với các anh chị khác.”
Chương sau ai không được truyện thì copy link ra trình ngoài bật ẩn rồi dán link vào đọc giúp MÈO nheee