Trà Xanh Chuyển Trường
Tôi vừa về phòng ký túc xá nằm nghỉ, thì Vương Mặc Mặc đã đến gõ cửa, mượn đồ từ bạn cùng phòng.
Tôi giả vờ đang ngủ, nhưng thực là nhìn thấy cô ta tay đi chiếc chìa khóa trên của tôi.
cô ta xưng là "lãng mạn chết không đổi lòng" sao?
Tôi cũng muốn xem xem… "lãng mạn không đổi lòng" của cô ta có thể nào.
Vương Mặc Mặc khỏi.
Bạn cùng phòng tôi lập tức bắt đầu phàn nàn.
“Lúc đầu tụi tớ còn thấy cô ta dễ thương, tươi tắn, cách hoạt ngờ…”
“Không ngờ lại trà xanh, mà còn là loại không biết xấu hổ, ngày đẽo theo Kỷ Thời Tự. Chỉ là gần cậu ta thèm để ý đến cô ta nữa.”
“Khả à, thật tớ thấy cậu thể cho Kỷ Thời Tự thêm cơ hội. Dù sao cũng là mai trúc với lại cậu ta biết sai rồi, sẽ đâu.”
Những ngày qua, mọi hành động của Kỷ Thời bọn họ đều rõ.
Cậu ta bỏ nhiều công nào là tụi tôi ăn uống, tặng quà, rồi kể lại mấy kỷ niệm thời thơ ấu của chúng tôi, “tình cảm” rất khéo.
Thế nên, các bạn cùng phòng mủi lòng, bắt đầu khuyên tôi nên tha thứ.
Tôi giả vờ do dự, nghĩ một rồi nói:
“Có tớ thấy Thời Tự rất tốt. Bình chỉ cần tớ mở miệng, cậu ta sẽ làm ngay.”
“Ví dụ hôm nay, tớ nói bị đau bụng, liền xung phong bảo đưa chìa khóa cho cậu ta, để cậu giúp tớ dữ liệu ở thí nghiệm. Cậu ta nói lấy xong sẽ mua thuốc và đồ ăn cho tớ nữa, chu
Các bạn cùng phòng thấy tôi có vẻ lòng, cũng vui tiếp lời, bắt đầu nói tốt cậu ta.
gật đầu tỏ vẻ sẽ đi hẹn hò riêng với cậu ta vào chiều
Mọi người lập tức phấn khởi, còn tin cho cậu ta, bảo phải “thể hiện thật tốt”!
Từ ký túc phòng thí nghiệm nửa tiếng.
Tôi cài báo thức lúc 2:30, ngủ trưa ngon lành, rồi đúng 3 giờ, tôi có mặt tại cửa phòng thí nghiệm.
Bên trong, Mặc chuẩn bị “bất ngờ” của cô ta.
Và như thường lệ, Kỷ Thời Tự luôn đến sớm trước 5 phút — cũng đang ở đó.
Lâu ngày không gặp, tất nhiên hai người đó lại dính chặt lấy nhau ngay.
Vừa ôm đã bắt đầu hôn hít điên cuồng.
Quần áo cũng gần như hơn nửa rồi.
Đúng lúc đó, tôi cố nói gọi bạn, tiếng vang vọng trong phòng nghiệm khiến cả hai giật mình, lập tức chui vào gầm bàn trốn.
Tôi giả vờ thò đầu vào nhìn, tỏ hiểu:
“Thời Tự, cậu ở trong đó à?”
“Ơ? Mới vậy mà đã lấy xong tài liệu rồi sao?”
“Còn quên khóa cửa nữa, là… Lỡ như có vào phá hoại thì phiền to đấy!”
Nói xong, tôi thuận tay bấm nút khóa từ bên trong.
Sau đóng cửa lại và thản nhiên rời đi.
Khoảng mười phút sau, khi tôi thả trên bãi cỏ, vừa ăn kem vừa tận hưởng trời xanh, mây trắng và làn gió nhẹ…
Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía phòng thí nghiệm, vỡ tung kính cửa
Ngọn lửa bùng lên dữ dội.
Cùng lúc đó, Thời Tự và Vương Mặc cũng lao ra phòng.
Cả hai nhảy từ ba xuống — không chết, nhưng gãy bảy tám cái xương sườn, tay chân cũng nát, chấn động não.
Và quan trọng nhất… là bị bỏng nặng diện rộng.
nhân thì rất đơn giản.
Cửa bị trái từ trong, có thể dùng chìa khóa từ ngoài.
Mà thí nghiệm của Vương Mặc Mặc thì phát quá nhanh.
mãi không có ai bọn họ buộc phải nhảy cửa sổ để giữ mạng.
Vụ nổ trong phòng thí làm bị thương người, chuyện này lập tức gây chấn động lớn.
lãnh đạo lập tức cử xuống điều cụ thể.
Vương Mặc Mặc bị bỏng gần như toàn thân, mặt lại bảo vệ khá tốt. Dù giọng nói đã đặc, nhưng vẫn trơn đổ tội:
“Huhuhu… cả đều do Hạ Khả Vi hại tôi!”
“Chính đưa chìa cho tôi, bảo tôi đến phòng thí nghiệm lấy đồ giúp cô ta, là đốt tôi!”
bạn Thời Tự cũng cô ta lừa vào trong đó. Vì ta quan giữa tôi với ấy không trong nên cố tình trả thù, muốn tôi chết trong đó! Quá độc ác
Lời nói từ phía “nạn nhân” thường sức nặng như bằng chứng thép.
Tôi nhìn sang Kỷ Tự đang nằm trên giường bệnh bên, giả vờ hốt:
“Thời Tự, cậu mau nói cho mọi người biết đi, rốt cuộc là chuyện xảy vậy?”
“Chẳng phải tớ đã chìa khóa cho cậu rồi sao? Bảo cậu đi lấy liệu giúp tớ mà. lại thành ra như vậy?”
“Hôm đó tớ có đến phòng thí nghiệm cậu, nhưng thấy cậu đã đi cửa lại chưa đóng, nên tớ mới tiện tay đóng lại giúp cậu!”
Kỷ Thời Tự mặt bị bỏng nặng, quấn đầy băng gạc, đôi ra ngoài.
Cậu ta ánh mắt của không nhìn thẳng, cũng không nói gì.
Hiệu nghiêm mặt quát:
“Đến nước này rồi còn im lặng gì?”
“Nếu cậu nói gì, thì vụ việc được xác định là do hai người tác thí nghiệm sai quy trình, toàn trách người chịu!”
Bị đuổi học là điều chắc
Chưa kể còn phải chịu trách nhiệm về thí Tiền bồi thường chỉ là chuyện nhưng nhiều tài liệu quan trọng bị mất, bị cứu hình sự, thậm chí ngồi tù.
Vương Mặc hoảng loạn lên:
“Kỷ Tự, cô ta suýt chút nữa hại chết cậu rồi, cậu còn định bao che cho cô à?!”
“Dù cậu không nghĩ cho bản thân, phải nghĩ cho… tớ chứ!”
Ánh mắt Kỷ Thời Tự thoáng vẻ giằng cậu ta rãi mở
“Khả Vi không đưa chìa khóa cho tôi. Là cô ấy – Vương Mặc Mặc lừa tôi đến phòng nghiệm, nói có chuyện quan trọng cần nói.”
“Nhưng lúc tôi đến chỉ thấy Vương Mặc Mặc đang làm thí nghiệm mà Khả Vi nhờ cô ấy làm. Cô bảo có chỗ hiểu, nhờ tôi giúp.”
“Lúc đó Khả xuất hiện, đóng cửa lại và khóa cửa từ bên ngoài rồi rời đi.”
“Sau đó thí nghiệm xảy ra sự cố, lửa bùng lên. Tôi và Vương Mặc Mặc không mở được gọi mãi không ai cứu.”
“Cuối cùng hai chúng tôi đành phải phá cửa nhảy ra ngoài. May mà nhảy kịp, không đã trong vụ nổ rồi…”
Lời ràng, lý của Thời khiến cả căn phòng bệnh vốn ồn ào lập tức rơi lặng.
Chỉ còn lại khóc rấm rứt của Mặc Mặc.
“Hạ Khả bình thường cô không ưa tôi thì thôi, đến vậy?”
“Chỉ vì hiểu lầm tôi với Kỷ Thời Tự gì mờ ám mà định chúng tôi sao? Cô không chỉ muốn người, mà còn hủy cả phòng thí nghiệm, hủy hoại bốn tâm huyết của giáo sư và các anh chị!”
“Tôi sẽ không tha cho cô! Tôi muốn vào
sát! Mau bắt cô ta lại!”
Giọng nói đến đoạn trở nên sắc đầy oán ánh mắt càng hung ác muốn xé xác tôi ra máu.
Thời Tự vẫn im lặng, không bác — lại càng giống như ngầm đồng tình.
Mọi người trong phòng nhìn với ánh mắt đầy phức tạp.
Ngay cả dì — người luôn cưng chiều và tin tôi nhất — cũng tràn ngập trong mắt.
Ngay lúc những lời mắng chửi bắt đầu vang nơi, cảnh cũng bắt đầu nghiêm giọng bị thẩm vấn tôi...
Thì bạn cùng phòng của tôi lên tiếng.
đúng! Kỷ Thời Tự đang nói dối!”
Nói rồi, các cô ấy đưa đoạn tin nhắn trò chuyện giữa Kỷ Thời Tự và Vũ.
Từ giờ tin cho cậu “Sau khi cậu lấy xong tài liệu Khả Vi thì mau quay về, ấy đã tha cậu rồi.” Kèm theo lời nhắc: “Tối nay hẹn hò thì nhớ mời tụi tớ ăn nha!”
Kỷ Thời Tự trả lời: “okk!”
“Phòng thí nghiệm chỉ có đúng một chiếc chìa khóa. Nếu Khả không đưa cho Kỷ Tự, thì sao cậu vào được?”
Thời Tự chỉ ngập ngừng thoáng, rồi lập tức tìm được cách chế:
“Lúc trước tôi đi Khả Vi đến phòng thí nghiệm, cửa thường mở sẵn.”
“Tôi cứ tưởng là bình thường luôn như vậy, chắc có người bên trong làm thí nghiệm. Lần này tới thì thấy cửa mở, nên nghĩ như mọi
giải thích nghe thì có kẽ
Vì trong đoạn tin nhắn, không ai đề cập đến chuyện… chiếc khóa.
Nếu tôi không thể đưa ra bằng chứng mới, chứng minh mình thật sự đã đưa chìa khóa cho Tự, thì hình hoàn toàn bất lợi cho tôi.
Vương Mặc Mặc trừng nhìn tôi đầy ác ý, tôi nhìn lại, cô ta nở một nụ cười nham hiểm.
Tôi vẫn phớt lờ ta, quay sang Thời Tự, khuôn rõ vẻ
“Thời Tự, chúng ta lớn lên bên nhau, nhau trải hai mươi đã hứa sau khi tốt nghiệp sẽ kết hôn.”
“Cậu thật sự muốn cùng cô vu oan cho tớ sao?”
“Tớ cho cậu cơ hội cuối cùng — kiên quyết làm vậy, thì giữa chúng mãi mãi không thể quay lại nữa!”
Kỷ Thời Tự thoáng lộ vẻ đau đớn và giằng xé.
cuối cùng vẫn mím môi, giọng nói:
“Tớ nói thật… không hề nói dối.”
Chương sau ai không load truyện thì copy link trình duyệt ngoài bật ẩn danh dán link lại giúp MÈO