Tôi đã đoán trước sẽ có ngày nên mới ly hôn đề phòng anh ta bám riết chó hút máu.
Vì tôi quá hiểu nhà họ Lý thực dụng, vụ lợi, tham lam đến mức nào.
Không ràng buộc hôn tôi có đi xa bao nhiêu cũng được, làm gì cũng không cần dè.
Ví dụ như giờ – Lý Phong Vũ ba ngày bận tới cửa xin lỗi, lúc thì xách quà tẩm bổ, lúc thì hoa quả.
Hôm nay, anh ta còn cả mẹ – tức mẹ chồng cũ –
“Vợ anh rồi, anh biết lỗi rồi, tha cho anh được xin em quay về nhà anh đi, thời ly hôn này anh ăn không ngon ngủ không Anh đáng chết, anh sai thật rồi, sau này anh sẽ không bao giờ phạm lỗi nữa. Là cô ta quyến anh đã sớm đứt với cô ta rồi, cô ta cố chấp tìm đến anh...Chỉ cần quay lại, bảo anh làm gì được…”
Mẹ chồng nhìn con trai quý báu quỳ gối cầu xin tôi mà xót ruột, nhưng cố gắng họa:
“Phải đó Mạn Mạn, Phong Vũ rồi, đàn ai mà chẳng từng sai, tha cho nó đi…”
à, đứa để mẹ anh xin lỗi em…”
cắt ngang lời họ, cười lạnh:
“Ai là vợ anh? Ly hôn là đề nghị, giấy cũng do anh ký. Giờ hai người cái gì vậy?”
Chưa đã miệng, tôi thẳng tay một phát Lý Phong lăn ra đất ngay trước mặt mẹ anh ta.
chồng cũ biến sắc: “Cô làm gì vậy? Sao lại đánh người? Cái đồ có dạy này ——”
Phong Vũ nằm dưới bò dậy được, vẫn cố tay mẹ đừng làm to chuyện.
Tôi ngồi xổm nhìn anh đang cố bò dậy, lạnh lùng hỏi: “Hai người đem con tôi đi đâu?”
Anh ta sững sờ: “Gì
“Nghe không rõ à? Đứa con do tôi sinh đang đâu!”
Lý Phong Vũ hốt hoảng, mặt mẹ cũ lập tái mét, miệng nói:
“Sao cô biết được?”
Tôi bật cười.
“Tôi không chỉ biết, mà còn biết hai người tráo con trong phòng sinh.”
Cả hai như bị sét đánh, ngơ ngác tin nổi.
“Thì ra cô đã biết sớm, nên mới giả điên để ly hôn sao?” Lý Phong Vũ ngồi bệt xuống đất, vừa cười vừa khóc.
chồng cũ lấy lại tinh thần, liền gào lên chửi
“Vậy trai của tôi Có phải cô đã hại nó rồi không? Chắc chắn là cô! Cái đồ đàn bà độc ác không biết hổ! Cô cháu tôi lại đây! Nói đi! nói tiện nhân!”
cảnh tượng đáng thương đến cười nhạt mắng:
“Cái đồ hạ tiện! Đừng có đổ bẩn tôi, cút cho mắt!”
Tôi đóng sầm cửa lại, chặn cánh cửa gương xám như tro tàn của Lý Phong Vũ và vẻ ngoan cố đến cùng của mẹ cũ.
Đúng lúc đó, tôi nghe thấy họ nhận được một cuộc
“Cái gì? Cảnh sát hả?? Tôi đâu có con! Chính mẹ nó mới là người vứt con đi!”
Xem ra đã lần ra manh mối họ rồi.
08
phối hợp phía bệnh viện, cảnh sát cuối ép được Lý Lộ bắt cả Lý Phong Vũ và mẹ chồng cũ về điều tra.
Không sau, toàn bộ thật được làm sáng tỏ.
Lý Phong Vũ là đại học duy nhất trong làng, vất lắm mới chân được ty của ba tôi – lực dĩ nhiên không tệ.
muốn thân, anh đá yêu ở – Mạnh – để theo đuổi tôi, rồi trở thành người yêu của
tôi hôn đầy nửa năm, anh vô lại Mạnh Ưu, từ đó dây dưa không ngoại tình kéo dài.
Cho đến khi – và Mạnh Ưu lại cùng lúc mang
tuần trước ngày tôi sinh, Mạnh Ưu cũng viện sinh non, con phải nuôi trong lồng kính.
phí y tế cao, Ưu kham nổi, dọa Lý Phong ly hôn có tiền, nếu không sẽ tiết lộ cô ta đã sinh
Lý Phong Vũ muốn lỡ cơ hội bám víu giàu, nên dùng lời ngon tiếng ngọt lừa Mạnh hứa sẽ chăm sóc đứa thật tốt.
Thế là, bọn họ bàn bạc nhau, tráo đổi con – đưa Lý Thiên vào chỗ đứa tôi
Bất kể tôi sinh con trai hay con gái, miễn là nhà họ Lý” là được.
Hôm tôi sinh, họ cố tình cãi nhau, kéo dài thời gian không ký giấy tôi đau đến xuất bất tỉnh.
Mà tôi đó, trong cơn mê, sao có ngờ được người chồng đầu ấp tay gối lại nhẫn tâm như rắn
khi tôi sinh xong, ba mẹ vì thương tôi nên luôn túc trực trong phòng bệnh, chẳng ai chú ý đến đứa
Phòng sinh thì không có camera, quản lý lại hỗn loạn, Lý Lộ còn lén lút nhét tiền cho y tá – cô là bác sĩ, cấp dưới chỉ nghe cô ta.
Chính thế, bọn họ có hội ra tay.
Cảnh sát kể xong, do dự hỏi “Cô có giới tính đứa bé không?”
Tôi lắc đầu – đã hôn mê, làm sao biết
Cảnh sát nói: “Lý Lộ khai đó là một bé
Thì ra, con tôi là bé gái. Và mẹ chồng cũ khi biết con tôi con gái đã lập tức sa sầm mặt mày, rồi tự tay bỏ bé vào đống cỏ khô ngoài ruộng.
Tôi không chịu nổi nữa, tay run rẩy gọi cho mẹ:
“Mẹ ơi… con gái… gái con…”
Mẹ khóc còn thảm hơn tôi.
Bà quá hiểu trong hội này sinh con gái ra sao, mẹ tôi đã tôi chắn cả giông tố cuộc đời
09
Con bé một bà lão thu mua ve chai nhặt được.
đá đè nặng trong lòng tôi cuối cùng cũng rơi xuống.
Còn sống – chỉ còn sống là rồi.
nay, là ngày chúng tôi được gặp lại con gái.
Tôi đặc biệt trang điểm kỹ muốn trông tươm tất nhất.
Dù con bé còn nhỏ, tôi cũng không muốn để con thấy tôi lôi thôi, điên loạn.
“Mình đón con bé về, từ nay sống đàng hoàng.” Mẹ vòng tay ôm lấy vai nhìn qua gương: “Con mẹ thật xinh, trang điểm lên lại càng đẹp.”
Tôi ngồi trước bàn trang điểm, thoa son môi cùng – thoa đến chừng, mắt đã đỏ hoe.
Từ lúc mang tôi chưa từng đụng mỹ ăn uống cực kỳ khem.
Tôi đầy chờ một sinh linh bé bỏng sắp chào đời – nào ngờ lúc đến, lại là lúc chúng ly biệt.
Nếu không có cơ hội sống đến cũng chẳng hay biết gì.
“Ba mẹ, con xin lỗi, con bất hiếu, để hai người già mà còn theo bôn ba vất vả.”
Phía sau tôi là vali hành lý đã được thu dọn xong.
Hôm nay, sau khi đón được con, chúng tôi sẽ rời thành phố này, đến nơi khác để đầu cuộc sống mới.
“Chỉ cần cả nhà ở bên nhau, ở đâu cũng là
Ba chầm lấy tôi và mẹ, nụ cười hiền hậu:
“Các con chính tất cả của ba, bảo các con là trách nhiệm của ba.”
“Con mình chịu khổ một lần là đủ rồi, sau này ba sẽ không để con nữa đâu.”
nhẹ nhàng chải tóc cho tôi: “Con mãi mãi bảo yêu quý nhất của mẹ.”
Tôi rưng rưng nước mắt, gật đầu thật mạnh.
10
Điểm thu mua phế liệu ở vùng ngoại ô, chỉ là căn lán lợp tạm bợ, xung quanh chất đầy các loại rác tái Nhưng khoảng đất được dẹp sạch sẽ, trồng thêm hoa cỏ.
lão lưng còng đang phân loại bìa, bên cạnh là chiếc nôi cũ nhặt được, kế đó là một chú chó lông đốm
Đứa trẻ nằm trong xe nôi, được chăm sóc rất da nõn nà, khuôn mặt đã dần rõ nét.
Chó con thấy chúng tôi liền cảnh giác sủa “gâu gâu”, bé con hình như quen liền bật cười khích, tay chân vung
Mẹ tôi thấy vậy, mắt lập đỏ hoe: “Nó giống con.”
Bà đứng thẳng lưng, chống eo gọi chúng tôi: “Không nhận không nhận chuẩn bị ru con rồi.”
rõ khuôn mặt bà lão, như sét đánh.
Tôi đã gặp bà.
kiếp trước, khi tôi mở văn phòng luật riêng, có một cô sinh viên mới ra trường đến thực tập.
Cô bé rất giống tôi, lại thông nên mọi người chú
Một lần cùng tôi đi gặp khách hàng, nhờ kiến thức về đồ cổ mà khiến khách vui vẻ đồng tại chỗ.
Tôi cô bé có năng lực, liền điều bên cạnh để đích thân dẫn.
Cô bé chịu khó, làm cẩn thận, không kiêu ngạo, giỏi ăn – ngày nào cũng mang cơm theo, khiến đồng nghiệp phải thi nhau đến nhà cô ăn
Cô từng nói rất nghiêm túc: nhà em nghèo, miễn là người không là được.
Một lần bắt gặp cô bé khóc trong cầu thang, tưởng bị khách làm khó dễ, ngờ là bà ngoại bị bệnh nặng phải nhập viện.
Cô khóc đến mức lớp trang điểm lem nhem, trông tội lắm.
nhà chỉ có mỗi bà ngoại, vất vả nuôi cô học đến đại học, cực kỳ thiếu thốn.
Tôi không đành lấy danh nghĩa thưởng mà cho mười vạn, còn phê duyệt cho cô kỳ nghỉ dài.