Hứa Dạng đến, trên người anh ta còn phủ hơi như thể vừa mới tắm xong, thấy chút mệt mỏi nào.
“Thanh Thanh, xin lỗi anh đến muộn.”
Anh ta ôm chặt tôi – lúc ấy mắt tôi đã rơi đầy – giọng run dỗ dành:
“Không sao đâu, dù em không thể nhảy múa, anh vẫn có thể nuôi em.”
“Xin lỗi, em không còn cơ hội mặc váy cưới đẹp nữa rồi.”
Tôi nhìn anh ta qua làn nước mờ nhòe.
Hứa Dạng hôn đi nước mắt mặt tôi: “Không sao đâu, đến ngày cưới chúng ta cùng ngồi xe lăn.”
“Chị trai chị tốt với thật đấy.” Cô giường bên bất ngờ lên tiếng.
Cô ta chỉ bị nhẹ, may hơn tôi cả ngàn lần.
“Cảm ơn, anh ấy vị hôn phu tôi.”
“Ồ, vị hôn phu, tức chưa có ký kết hôn nhỉ. mất chân rồi, nhớ coi chừng người ta đổi ý đấy.”
Cô ta vừa nghịch ngón tay, lời nói lại sắc như dao.
“Đủ rồi! Cô là gì mà dám xen vào chuyện tình cảm của chúng tôi! còn chưa hỏi
Hứa Dạng mặt lạnh trừng giận dữ nhìn ta.
Cô gái ấy lập đỏ hoe mắt.
“Thôi được rồi, đừng nói nữa.”
Tôi chuyện đó được bỏ qua, nhưng khi người lại nhắc đến đôi chân bị cắt
Tim tôi như bị hàng vạn cây đâm cùng lúc.
ông bà đi chung đoàn du lịch không thể nổi nữa, quát thẳng vào ấy:
“Cô còn mặt mũi khóc à?! Nếu phải cô nhất quyết đòi xuống núi trượt tuyết, rồi còn hét toáng tụi đâu đến bị thương!”
“Cô không có kiến thức à, có não à?!”
Cô gái ôm mắt, quỳ gối bên tôi, lỗi:
“Xin lỗi chị, hay chị lấy đôi chân của em đi, dù sao em cũng không cần.”
Ánh mắt Hứa Dạng lóe lên một tia dữ dội, anh ta thay tôi từ chối:
diễn trò đáng thương nữa, chẳng ai muốn xem đâu.”
nhìn tấm lưng lớn Hứa không hiểu sao tim chợt run lên.
Cô gái ấy bỗng nhiên tự tiện cầm điện thoại của thấy khóa màn đôi sáng rực lên!
“Thì ra chị biết nhảy à?”
“Ừ.” Giọng tôi nhỏ đến mức gần như nghe
“Em muốn học nhảy, chị dạy em được không?”
Một vị đắng nồng dâng lên nơi cổ họng, tôi vô thức siết chặt lấy bị thương, đau đến mức mắt tối sầm lại.
Thấy tôi thảm hại như vậy, cô cuống cuồng lỗi: “Xin lỗi chị, em lỡ rồi.”
Hứa Dạng mất hết kiên nhẫn, che tầm nhìn của tôi, lạnh nhìn cô ta nói: cút không?”
Thế giới cuối cũng yên tĩnh.
Đã là nửa đêm.
Tôi giả vờ ngủ để ta không lo, quay lưng lại, mắt nhìn ra tuyết trắng cửa sổ.
Hứa Dạng ôm tôi vào lòng, áo ta ướt đẫm, như đang nhắc tôi nhớ anh ta đau lòng mức
Anh ta vẫn luôn như thế.
Ít nói, nhưng làm nhiều hơn nói.
Cũng may, mất đi đôi chân… tôi vẫn còn người mình yêu.
nhận được hơi thở của anh ta, tôi khẽ nhắm mắt.
Hơi ấm phía sau dần tan biến.
“Anh còn đuổi đi
Trong phòng bệnh yên giọng nói nũng nịu của cô gái vang phá tan mọi yên tĩnh lòng tôi.
Tôi siết chặt chăn, ngay giây tiếp theo, giọng Dạng vẫn rõ ràng lọt vào tai:
“Không nữa đâu, công chúa
Tôi từ từ xoay người lại, lớp băng mặt, nhìn thấy cảnh suốt đời tôi không thể quên.
đèn lờ mờ từ ngoài cửa hắt vào giường bên.
đang nhẹ nhàng nâng cằm cô ấy lên, hôn cô ta.
Tay anh ôm chặt eo cô ta, thể muốn hòa làm một.
Cô gái khẽ thở gấp, lên tiếng:
“Cô ta bị mất chân rồi, không
Tôi nghe Hứa Dạng cười khẩy:
“Ngốc à, một suốt ngày ong bướm như cô ta, mất chân đời.”
Cô gái ngẩng đầu lên đón lấy môi anh ta:
biết không, lúc tuyết em thật sự ước chết ngay giây phút đó. vậy, trong lòng anh sẽ mãi mãi có em, còn cô ta nữa.”
Hứa Dạng đi giọt nước mắt cô ta, khẽ cong khóe môi:
thật sự phải chết, thì để Thẩm chết. Cô ta già rồi, còn mới bao nhiêu tuổi?”
“Sao thế? Em không muốn mặc váy cưới của cô ta, cướp người đàn ông của cô ta
Tích tắc, tích tắc.
Kim đồng hồ trôi qua đúng 2 giây.
Tôi như lại quay về dưới chân núi hôm ấy, nơi bị tuyết phủ trắng xóa.
vạn tuyết vỡ đè xuống người cơn đó như xuyên xương tủy.
“Muốn chứ, mọi thứ của cô ta em đều muốn.”
“Ngoan, em muốn gì anh cũng sẽ cho, anh sẽ không làm em
Qua lớp băng gạc, thấy ánh ta ánh mắt ấy dàng, vừa thuộc.
Năm 17 tuổi, Hứa Dạng cũng từng nói với câu đó.
Trong phòng biệt giam tối tăm ấy, anh ta đập vỡ khóa cửa, mắt thâm quầng lao đến ôm chầm lấy tôi.
Lúc che chắn cho tôi, dù đau đến nghiến răng trợn mắt, tôi vẫn có thể nhìn mắt anh ta.
“Thanh Thanh, sợ, anh sẽ không để em thương.”
Ánh mắt… biết
Khi anh ta thật lòng. Còn bây giờ… cũng vậy.
Tôi nhìn gương mặt gái kia, dần dần chồng lên với chính tôi năm 17 tuổi.
Bất chợt, tôi lại thấy… đôi trở
Chúng đau lắm, lúc bị đè dưới lớp tuyết trắng xóa kia cũng chưa từng đến này.
Tôi vô thức siết chặt phần cụt ở vết thương.
Cơn đau xuyên tủy xương lên đến lưng.
Đau đến mức tôi phải co người lại.
Nhưng... tại sao vẫn không che đau trong tim?
Hứa Dạng quay sang nhìn tôi:
“Em nhìn xem, ta có phải tỉnh rồi
Tôi cứ thế đối với họ, mặt quấn đầy băng gạc, ai nhìn rõ được biểu cảm của tôi.
càng hai trước em đã về anh rồi.”
Cô gái ôm chặt lấy cổ Hứa Dạng, thở dốc đầy đuối, ngã xuống giường.
Hai năm?
Lồng ngực như bị sạch toàn bộ oxy trong mắt.
Tôi thở dốc, như con cá sắp chết khô trên
Mùa thu hai trước, cũng lúc tôi nhận được tư cách biểu diễn thức.
Ngay khoảnh khắc nhận tin vui, tôi ôm lấy Hứa Dạng đầy khích, nhưng tay anh ta lại buông thõng hai bên, hững hờ mừng tôi: tốt quá.”
Họ… rốt cuộc bắt đầu từ khi nào?
Tôi siết chặt quần
Cảm giác bị trói tay ném xuống đáy sâu, không cách nào trốn thoát, cũng chẳng thể thở nổi.
Nước mắt mặn chát nhòe đi cảnh đang quấn quýt bên nhau.
như quay mùa hè năm ấy.
Khi bị đám đầu học làm nhục, tôi bị nhốt phòng biệt giam suốt một ngày.
Hứa Dạng xông vào, mình đánh với hơn chục tên xã hội đen.
Tôi đợi ngoài phòng đến tận tối, mới anh ta được chuyển ra khỏi ICU. Mặt mũi anh bầm tím, nằm bệnh còn giơ ngón cái với tôi.
Tôi khóc nước mắt, cầu anh ta từ nay đừng vì bảo tôi mà liều mạng như nữa.
Anh ta nước mắt cho tôi, nghiêm túc thề rằng:
“Thẩm Thanh, anh – Hứa Dạng – cả đời sẽ không để ai làm em thương.”
Anh ta đã làm được.
Dù xẻ thịt tôi, thì là chính tay anh cầm dao.