"Muốn có nhà thì tự bỏ tiền ra mua, đừng có đến của người khác!"
"Tôi nhà của mình, chẳng ai đuổi được tôi đi. Chỉ có tôi mới có quyền đuổi người khác. Ai không — dù là chồng tương lai hay mớ họ hàng vớ vẩn, đều phải
"Con ranh! Phản rồi không?!"
06
Bà nội tức đến mức suýt bật khỏi đất, chỉ tay vào mặt mà mắng:
"Đồ sao con gái thì cần gì nhà?! Sau này lấy chồng chẳng của người sao?!"
"Gia sản truyền con trai chứ không truyền con gái — đây là quy củ tổ tiên để lại!"
Bà phắt sang bố tôi, giọng đầy giận dữ:
"Lão Đại, hôm nay phải nói rõ, nhà này, rốt cuộc có cho Tiểu Vĩ không?!"
Tôi lặng lẽ nhìn bố, chờ câu trả lời.
Nếu ông hồ đồ đến mức để em họ lấy được căn nhà thì tôi sẽ lập tức nhắc mẹ tôi chuẩn bị hành động.
thay, bố dứt khoát từ chối:
"Nhà này là nó cho nó, tôi có quyền quyết
Bà nội vẫn ngoan cố:
"Vậy mua thêm một căn cho Tiểu Vĩ!"
Bố tôi nhún vai, làm bộ khó xử:
"Tiền đều ở chỗ vợ tôi rồi."
Bố tôi vốn là người con hiếu thảo, chưa bao giờ keo khi chu cấp cho bà nội.
Thế nhưng tôi không phải người dễ bị lợi dụng. Một khi họ đòi quá lớn, lôi mẹ tôi ra làm “lá chắn”.
Bà nội tuy không cam lòng, nhưng nếm mùi "sắt đá" tôi nên đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
"Đồ vô dụng! đàn bà quản chặt như vậy!" – nội tức mắng.
Lúc này, em họ tôi đột chen vào:
"Chỉ cần bác trai bác gái ly chắc là chia sản được nhỉ? Như thế sẽ có tiền nhà cho
thằng thật biết "tính toán".
Nụ cười của bố lập tức tắt ngúm.
"Vậy là để cháu cưới vợ, trước tiên phải phá tan nhà bác
Thấy bố thật sự nổi giận, cả nhà chú im phăng không dám hó hé.
"Được rồi, đừng vòng vo nữa."
Bà nội nhẫn: "Tôi hỏi anh, Tiểu Vĩ cưới vợ, anh định bỏ ra
Bố giơ một bàn
"50 ngàn. Coi như tôi bác, có tấm lòng với cháu."
Chú tôi tức
"Chỉ 50 Bố thí cho ăn mày chắc?!"
Tôi không nhịn được, liền phản
"Thấy ít lấy!"
Chú quay sang nhìn tôi, ánh mắt đầy căm hận:
"Con ranh, có phải mày anh tao không cho tiền không?!"
"Hôm nay tao thay mặt anh tao dỗ mày trận!"
Ông ta nói vừa định lao đến, nhưng bị tôi xuống đất ngay lập tức.
"Dám động con tao, thì một xu cũng đừng hòng lấy!"
Tiếng hét đau đớn của chú tôi vang lên, thím và em họ tôi chết lặng.
"Có người đánh người kìa!"
Bà nội lập tức nằm vật ra sàn, bắt đầu ăn vạ:
con bất hiếu! đánh cả em trai mình?!"
"Cha mày chết sớm, vất nuôi mày khôn lớn, giờ lại nuôi ra lang sói mày!!"
"Tiểu Vĩ mà không lấy được vợ, họ Lưu tuyệt hậu, tao còn mũi nào gặp cha mày đây?!"
"Đánh tao đi, đánh luôn tao đi! Tao sống còn ý nghĩa gì
Bố tôi thở dài, trong mắt đầy mệt mỏi.
Ông nội mất sớm, bà một tay nuôi lớn hai anh em họ, nên mỗi lần bà làm loạn, tôi lại mềm lòng.
Và bà thì quá hiểu điểm yếu đó của ông.
Nhưng lần này liên quan đến tôi — là ranh giới không thể vượt qua.
Bố rút điếu thuốc, ánh mắt lùng:
ngàn. Không thêm một xu."
Bà định nói thêm, nhưng bị bố tôi cắt ngang:
"Mẹ, con biết rõ đưa mẹ đều vào nhà em trai."
"Nhà cửa, cửa hàng, học hành, công việc của Tiểu Vĩ – có thể giúp được gì con đều giúp."
"Mấy năm con đưa mẹ không dưới triệu, đủ để mua nhà đàng hoàng
"Số đó con phải làm lụng cực khổ kiếm được, phải tiền nhặt đường!"
sản bố đều do và mẹ tôi cùng nhau gầy dựng, biết bao khó đến mức ông còn đau dạ dày.
Nhưng bà nội chưa từng quan tâm sức bố, chỉ biết đòi tiền, trong lòng chỉ có chú và họ tôi.
Quả nhiên, chịu.
"Một trăm thì được tích sự gì? Còn không đủ lễ!"
Bố bà, nhẹ nhàng nói:
"Ngày con cưới mẹ có bỏ một nào
Hồi bà cớ nhà nghèo, bỏ ra nào cho cưới vợ. Từ nhà, tiệc cưới đến mọi chi phí đều do bố mẹ tôi và ngoại
Nhưng sau, chú hôn, bà nội lại xây nhà mới, tổ chức hôn lễ linh đình, còn đưa cho thím một sính lễ khá.
Bố tôi tuy không đo, chuyện này luôn là gai lòng ông.
Vậy mà bà nội không thấy áy náy, ngược lại còn tiếp tục làm loạn.
"Khi đó là đó, bây giờ bây giờ, có thể giống nhau được?!"
"Mười vạn thì được Ít nhất cũng phải một triệu
"Anh là bác ruột, lẽ lại trơ mắt nhìn Vĩ không lấy vợ?!"
Bố tôi trong mắt đầy thất
Ông chậm nói:
có tiền thì chờ có rồi cưới."
nội lại giở bài cũ, nằm vật xuống sàn ăn vạ:
tôi lại sinh ra thứ con hiếu như anh chứ?! sắp tuyệt
Nhưng lần này bố chỉ lạnh lùng nhìn bà:
"Còn làm loạn, thì một xu tôi cũng không đưa nữa."
Bà còn định cãi tiếp, nhưng bố đã lời:
mà còn thế nữa, sau này tiền phụng dưỡng mẹ tôi sẽ chỉ đưa đúng mức định tối thiểu theo luật. xu cũng thêm."
Biết không moi thêm được đồng nào bà nội đành giận dữ đứng dậy, mặt mày tức "miễn cưỡng" nhận lấy vạn rồi bỏ
Hai tháng sau, bố tôi nhận được thiệp dự cưới của em họ.
Vì lần trước xô xát vui, bố vốn không định đi. Nhưng chú tôi nhiều lần xin lỗi, thái độ rất thành nói muốn nhân này để xin lỗi chúng đàng hoàng.
Bố mềm lòng, đồng ý:
"Dù gì cũng là người một nhà, làm căng quá."
thì bán tín bán về cái "xin này.
Nhưng nể mặt bố, xin để cùng ông về
Hôm đám bố được sắp xếp rước dâu cùng tôi giao nhiệm vụ trang trí phòng cùng với thím.
Tôi đang ruy băng thì thím bất ngờ dắt vào một người đàn ông trung niên.
đầu, bụng bia, đôi mắt nhỏ như hạt xanh nhìn tôi đầy tà ý.
tôi cười toe toét:
"Giám đốc Du, đây là cháu gái tôi mà tôi nói với anh – Lưu Uyển
Giám đốc Du nhe răng cười, để lộ hàm vàng khè:
"Đẹp chuẩn nữa, tôi đồng ý rồi!"
Hắn ta sấn tới định ôm eo tôi.
"Anh cái gì đấy?!"
Tôi cảnh giác lùi lại mấy bước, giữ khoảng cách.
Tôi nhìn thím, chất
"Ông ta là ai?"
Thím vẫn ung dung:
"Giám đốc Du là trưởng xưởng nơi Tiểu Vĩ làm việc, người đàng sự nghiệp ổn định, là đàn ông tốt có."
"Ông ấy không chê cháu lớn tuổi, học cao, còn sẵn sàng cưới cháu."
"Chỉ cần đồng ý, ông ấy sẽ tức bạt Vĩ làm tổ
Giám đốc Du cũng mắt cười:
"Uyển yên đi, xong đám cưới này là tôi ly dị ngay, cưới em
Tôi đến nghẹn họng, không nói lời.
là vì muốn cho họ thăng họ đem tôi bán cho một ông già dơ dáy làm tiểu tam?!
Đây gọi "xin lỗi" sao?!
tôi im lặng, thím bắt đầu khuyên răn:
"Uyển Uyển, cháu ba mươi rồi, cũng nên nghĩ đến chuyện lấy