Đa phần các ca khó là tôi mổ anh ta làm phụ mổ một, cùng tên vào sơ.
Tôi chưa để tâm, cho rằng so với tình cảm của chúng thứ ấy là chuyện vặt vãnh.
Nhưng tôi mới hiểu, việc bỏ mổ lâu ngày khiến lực và độ ổn của anh ta suy giảm trọng.
Khi tay anh ta run đến mức suýt rách mạch bệnh nhân, tôi không thể chịu đựng thêm, lập tức cầm dao mổ bước lên, thay anh ta hoàn thành phần còn lại của khối
Tiêu thở phào, quay sang nhìn tôi, nở một nụ cười biết ơn.
Tôi tập toàn lực, bỏ trọn khối u bên phải. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, chảy xuống cả mắt, tá dụng cụ vội vàng lau giúp tôi.
“Được rồi, tiếp theo nạo vét bẹn bên phải. Phụ mổ một khâu đóng vết thương buồng trứng, chú ý cẩn thận, tránh mạch lớn.”
giành quyền chủ bình tĩnh chỉ đạo khi.
Tiêu cũng không nói thêm, chỉ lặng nhìn tôi, ánh mắt thoáng nét tán thưởng.
Chúng tôi không ai để ý đến tia ghen tỵ lên trong Bạch Mộng Mộng.
03
Bạch Mộng vẫn đứng yên không động đậy, y tá dụng cụ
“Hồi nãy cô không phải vừa khoe tay mình cầm dao chắc lắm sao? Giờ sao khâu? Chẳng lẽ… chẳng lẽ… không biết
Cô ta hừ lạnh một tiếng, rồi cầm kẹp cầm máu, kẹp lấy kim khâu, bắt từng mũi chậm chạp.
Nhưng bao lâu, ta kêu lên đau đớn, giơ cao tay về Tiêu Xuyên:
“Tiêu trưởng khoa, tay em vừa bị giờ còn tí sức nào… hu hu…”
Phòng mổ im giây, mọi mắt đồng loạt dồn về phía Tiêu xem anh có định thổi phù” dỗ dành cô ta hay không.
Xuyên ho nhẹ, lúng túng:
“À… tình trạng bệnh phức tạp, khâu vết thương cũng khó, để giúp em.”
Anh cũng cầm kẹp cầm máu, và thế là trước mắt bao người, hai người họ cứ chung một sợi chỉ, chuyền qua chuyền lại, cùng nhau khâu vết mổ.
Mộng Mộng khẽ cười đắc ý, liếc mắt nhìn tôi.
không buồn để tâm, tập trung xác chính xác từng bạch bẹn, cố gắng sạch sẽ những hạch di căn, đặt nền móng để ung thư tái
Cuối cùng, khi tôi sắp hoàn tất, Tiêu Xuyên đặt kẹp cầm máu xuống:
“Khâu xong rồi, Mộng chỉ là
Tôi cũng đứng thẳng, nói với cả đội:
“Bên phải đã hoàn thành, chuẩn bị cắt trứng bên trái.”
Không ai chú ý đến của Bạch Mộng Mộng, bởi chẳng ai một động tác buộc chỉ đơn giản lại có gây ra rắc rối.
Nhưng lúc ấy, vùng bụng bên phải vừa khâu xong, máu phun ra ạt, nhanh đỏ cả khoang bụng.
Bạch Mộng Mộng run rẩy, lắp bắp không nói nổi thành câu:
“Tiêu em… em hình như đâm trúng động mạch rồi…”
Giọng viện trưởng vang lên gấp gáp qua loa ngoài:
“Có chuyện gì vậy? Dấu hiệu sinh tồn bệnh nhân tụt nhanh quá, vừa nãy vẫn ổn mà!”
Mộng Mộng càng run dữ dội:
“Em chỉ nghĩ… tụi con gái ai cũng thích mấy thứ xinh dù là ở chỗ không thấy…”
Tôi nghiến chặt răng, gắng giữ bình tĩnh trong biển máu, gằn giọng hỏi:
“Vậy thì sao?”
Cô bật khóc:
“Nên… em buộc vết thương thành hình nơ thật đẹp… nhưng tay em bị thương, không cầm chắc kẹp cầm máu… nên lỡ đâm
“Hu hu… chỉ muốn tốt cho nhân… không cố ý
Tôi không kìm gào lên:
“Cô không có não à? Đây là mạng đó!”
Bạch Mộng Mộng vẫn nấc nghẹn. Tôi buộc ổn định lại.
“Chuẩn bị hút dịch, hút sạch máu trong ổ bụng. ngân hàng máu, lập tức chuẩn bị nhóm máu
“Bác sĩ gây mê, duy dấu sinh tồn cho bệnh nhân. Cho tôi phút!”
Nhờ sự phối hợp nhanh của cả ê-kíp, đã tìm được điểm máu, khâu kịp thời, chỉ số sinh tồn của nhân dần ổn định.
Đúng lúc ấy, Tiêu Xuyên kêu lên.
Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy Bạch Mộng Mộng mặt trắng bệch, lịm trong lòng anh ta.
“Thầy Tiêu… em… em sợ máu…”
Gương Tiêu Xuyên vừa rồi còn đầy giận dữ, lập đau lòng xót xa.
“Được rồi, không sao đâu. Anh em không cố ý, không ai trách em cả.”
Nói anh ta bế bổng cô ta lên, cúi xuống dò tôi:
“Phần còn lại chỉ là khâu đóng thôi, em hoàn thành nhé.”
“Ai cũng có lúc lỡ tay, mọi người đừng làm khó Mộng Mộng.”
Nói xong, anh ta ta rời đi, lại phòng mổ đầy sững sờ, cùng với tôi – trái tim đã nguội lạnh hoàn toàn.
Viện vội vã từ quan sát sang, nhưng cũng không thể ngăn nổi bước chân Tiêu
Bác sĩ gây mê nhắc tôi:
“Bác sĩ Trình, lượng thuốc mê của nhân là liều tiêu chuẩn, xảy ra sự cố, e là sắp tỉnh. Vậy bên trái mổ tiếp không?”
trưởng giận đến đập bàn:
“Tiêu Xuyên bị cái vậy? Não bị hạ chi phối à? Nếu ca này xảy ra vấn đề, trưởng khoa của cậu ta đời luôn!”
ta quay sang tôi, nở một nụ cười giả tạo:
“Trình thuật nhất định thể chia làm hai lần. Nếu không, gia đình bệnh nhân sẽ không để yên
“Chức trưởng khoa của Tiêu Xuyên vẫn đang trong giai thử việc. Chỉ cần cô hoàn thành tốt ca mổ này, trí tổng trưởng khoa sản… tôi hoàn toàn có thể sắp xếp
Tôi các chỉ số màn hình, đánh giá khả năng chịu đựng của bệnh nhân, rồi dứt khoát gật đầu:
tục thuật. Rút ngắn thời gian mổ bên trái. Tiểu Lý làm phụ một, chuẩn bị dao
04
Khu vực buồng trứng bên trái cũng khối u nghiêm trọng. Mi mắt tôi giật liên hồi, tôi thở, tập trung độ, không dám lơ một giây.
mắn, không còn và Bạch Mộng, mọi người hợp ăn ý, cùng ca mổ cũng kết thúc, muộn hơn dự kiến một
Suốt năm đứng khiến tôi kiệt sức. Đường huyết tụt, tôi ngồi bệt xuống sàn hành lang phòng mổ, thở hồi lâu.
tá dụng cụ phát hiện, vội lấy cho chai pha tiêm, tôi mới hồi lại.
Tôi gắng gượng đứng lên, giải thích cho người nhà nhân các lưu ý hậu phẫu. Lo sợ biến chứng, tôi tối nay ngủ tạm ở phòng trực.
Vừa mở cửa, chỉ thấy tiếng Bạch Mộng Mộng thét lên rồi lao vào lòng Tiêu Xuyên, run rẩy nép sát anh ta.
Áo khoác ta vứt dưới đất, trên mặc độc váy hai dây. Tay Tiêu Xuyên đang trên bờ vai trần của cô ta.
Tiêu nhíu mày đầy khó chịu, giọng trách móc:
“Trình Dĩnh, em đừng hiểu lầm. Anh chỉ đang giúp Mộng sát trùng vết thương ở tay. Cô sợ đau, anh mở phim kinh cho cô ấy phân tán sự chú ý.”
“Em đột nhiên xông vào, làm cô ấy hoảng sợ.”
Trong tôi, giận thiêu đốt, đầy mỉa mai:
“Lỗi dọn xong đống tàn cuộc của hai người quá nhanh, đến sớm, làm phiền rồi.”