Vạch mặt bạch nguyệt quang đạo văn
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

“Chuyện Nhược Nhược tức quay sang Tạ Thần, giọng hỏi: “Sao trông cô ta thân thiết với bà Phùng Chiếu thế? lẽ… bà ấy là mẹ của Mạnh Vi
Tạ nhíu mày, phủ nhận ngay: “Sao có thể được? nhìn cái bộ dạng nghèo nàn đó xem, trông giống tiểu thư nhà à? Tôi nghe nói mấy bà nhà giàu có vài sở thích kỳ quái… đâu bà Phùng
còn chưa tôi đã mắt hiệu vệ sĩ kéo anh ta ra “xử lý”.
“Các người định làm gì? Giữa ngày ban mà Tôi báo an đấy! Cứu với! Có ai không?!”
Tạ Thần bị xách ra như con gà con, rất nhanh đã hoảng loạn đến run rẩy, nói bắp:
“Tôi đến để gặp vật quan trọng! người này, bà ấy sẽ không tha cho người đâu!”
Nhưng đám vệ sĩ chuyên nghiệp chẳng buồn nghe, nhắm vào phần trong lớp áo để ra đòn từng cú như trút dạy dỗ cái chỉ giỏi bịa đặt và ra lời bẩn thỉu.
Chẳng mấy chốc, khóe miệng Thần đã nằm dưới đất một con chết.
Tần Nhược nhìn anh ta một cái, rồi quay mặt đi chán ghét.
Trong mắt Tạ Thần chỉ là một kẻ theo đuôi dụng, chưa từng có chỗ đứng trong tim cô ta.
“Cô tưởng mình là ai mà cũng bám được vào bà lớn? Vi Vi, không ngờ cô giỏi vậy đấy! Làm bộ yếu đuối, tội để lòng người ta sao?”
Thấy mẹ tôi chuẩn bị từ trên lầu bước xuống, ánh mắt Tần Nhược Nhược lóe tay chộp lấy tay tôi rồi tự tát cái mạnh.
Sau đó, ta bật khóc chạy về phía mẹ tôi, vừa gào vừa kêu:
“Bà Phùng! Xin bà cháu với! Mạnh Vi Vi không chỉ văn của cháu, bây giờ còn đe dọa, đánh đập cháu nữa, xin bà ra mặt vì cháu!”
Tiếng khóc xé lòng Tần Nhược vang vọng khắp đại sảnh.
Tóc tai rối bù, sắc mặt tái nhợt, đau khổ ấy sự khiến người ta trông mà động lòng.
Nhưng còn chưa kịp chạm vào tay mẹ tôi, ta đã bị vệ sĩ lạnh lùng chặn lại.
Tần Nhược Nhược không kịp ứng, loạng choạng xuống đất.
“Bà Phùng… xin bà làm chủ cho cháu, Mạnh Vi Vi sự độc ác! Cô ta không hề đơn như tưởng, đằng sau cô ta là cả
“Cút ra ngoài!”
Mẹ tôi cất lạnh băng tôi chưa từng thấy có biểu cảm đáng đến thế.
Bà chằm chằm vào Tần Nhược Nhược, ánh mắt bão tố đang cuồn cuộn.
“Thì cô chính là Nhược Nhược.”
Tần Nhược Nhược bị ánh mắt đó dọa cho ngừng thở, nhưng vẫn không cam tâm, cố lần nữa, run run:
cháu… xin đừng tin lời mạng, cháu là bị hại mà…”
Mẹ tôi bật cười lạnh.
“Cô có biết Vi là gì đối với tôi không?”
Gương mặt Tần Nhược Nhược lập tức đông cứng.
Đúng lúc đó, giám đốc trang web cũng không biết từ khi nào đã xuất hiện trước cửa sạn.
ràng là vừa chạy tới, người đầy hôi, hai chân run bẩy.
Ông ta lao thẳng vào sảnh, nói run rẩy còn tệ hơn cả tiếng khóc:
“Xin bà Phùng! Tôi không biết Vi là con gái bà, là chúng tôi vô lễ, là chúng tôi sai rồi!”
Kết thúc của ngày đó là cảnh giám đốc ra mặt, dùng vi phạm hợp đồng với số tiền cực lớn ép Tần Nhược Nhược xuống xin lỗi tôi.
Tần Nhược Nhược không chịu, nhưng giám đốc mất kiên nhẫn, trực tiếp đè đầu cô ta xuống đất.
“Thì ra tất cả đều là trò bẩn của con tiện nhân cô! Tôi đã nói rồi mà, sao Vi đại thần kỳ trang web chúng – lại dính vào cái vụ bê này được!”
Giám đốc vừa nghiến răng vừa đảo tròng mắt, ánh chứa đầy căm hận:
“Đồ không biết xấu hổ, viết không thì đi đạo văn! thật là mù mắt mới cô! Chúng tôi bị đùa giỡn như trò
Càng tức, ông ta tóm lấy tóc Tần Nhược Nhược, tát cho cô ta bạt tai thật mạnh.
Khuôn mặt Tần Nhược lập sưng đỏ, cô không kìm được mà khóc nức
Giám đốc lập tức gào lên mắng chửi:
“Còn dám nữa hả? Làm thì phải chịu! Cô khiến danh tiếng cả web bị Giờ còn ai dám đầu tư cho chúng chứ?!”
“Đúng là một con chuột làm hỏng cả nồi canh! Không có thì đụng vào việc lại còn dám vu oan hại người khác, tôi đúng là mù mới tuyển cô làm tác
chỉ đứng bên khoanh tay họ cắn chó” bật cười lạnh.
Những gì Phi từng đại diện cho trang web làm với tôi, tôi vẫn còn nhớ rõ từng chút một.
Giờ ông ta muốn phủi sạch mọi trách nhiệm? Không đời nào!
“Ông còn mặt xuất hiện ở à? Lập tức lên Weibo đăng bài xin lỗi ngay!”
Giám đốc rõ ràng đã có chuẩn bị từ trước — ông ta đã viết sẵn một đoạn cưỡng ép Tần Nhược Nhược lên Weibo.
Bài viết thừa nhận việc đạo văn, đồng thời công xin lỗi trước toàn thể độc giả.
Chỉ vài đăng tải, viết đã lập tức leo lên tìm kiếm
Cư dân mạng cuối cùng cũng được chứng kiến thật, từ kinh ngạc chuyển sang phẫn nộ, rồi ngập hối hận.
“Chính chúng ta đã ép một tác giả nghiêm túc rời khỏi văn đàn.”
Hashtag #XinLỗiMạnhViVi và #MạnhViViHãyVềLại đã không ngừng leo lên đầu.
Trên quảng trường Weibo, là lời ngào fan cũ, kể những ký ngày xưa theo dõi truyện của tôi.
Vi thật sự rất tuyệt, ngày nào cũng ba chương, dù mưa gió cũng gián đoạn.】
【Hồi tôi học tiểu học, giờ đã sắp tốt nghiệp cấp ba rồi.】
【Tôi đọc tất cả của Khi có tin chị đạo văn, tôi không tin bảo có thuê người hộ ư? Nhảm nhí!】
【Thật đau lòng, sau khi chị ấy giải nghệ, cả mạng không còn có thể thay thế được nữa, tôi mất nguồn sống thần.】
【Vi Vi, quay đi, em để dành được đống phiếu vote dồn chị!】
Giám đốc sung sướng như bắt được vàng, hí đưa điện thoại cho mẹ xem, tưởng rằng bà sẽ vì thế mà bỏ qua mọi chuyện, tạo hội cho ông ta lật ngược tình thế.
Nhưng mặt với ánh mắt đầy tính của ông ta, mẹ tôi chỉ lạnh lùng buông một câu:
“Chúng tôi đã chuẩn bị đầy đủ chứng rồi. web của các và cả cô gái này — cứ chờ ra tòa đi.”
Không chỉ Nhược thân bại danh liệt, mà câu chuyện giữa Tạ Thần và tôi cũng được fan tổng hợp lại, lan truyền rộng rãi.
Thì ra Tạ đã theo đuổi Tần Nhược bao năm, nữ thần trong lòng bất chấp tất cả.
Chính anh ta cũng đứng sau kế tráo đổi tác phẩm — vụ đạo trắng đó.
【Vãi thật, thằng cẩu nam này đúng ăn trong bát, nhìn trong nồi!】
【Tôi còn tưởng anh ta "vì diệt thân", ai ngờ lại là tay trong giúp bạch nguyệt quang hại bạn gái mình!】
má, thế này còn gọi là người à? ăn bám, vừa hại người, là đồ khốn nạn!】
【Hai chó ghép cặp đi đi! Chưa bao thấy ai đáng khinh thế này!】
【Mấy chị em tôi moi ra được cả tài khoản phụ Weibo của tên cặn bã này, chuyên chọc gậy bánh sau lưng!】
những cơn bạo mạng và truy lùng thông tin từng đổ lên tôi ở kiếp trước — giờ đây, đều nhân nhân trả lại cho Tần Nhược Nhược và Thần.
Vì từng đăng quá nhiều bài trên Weibo, địa chỉ của họ nhanh chóng bị cư mạng ra.
Tạ Thần lúc ấy đã bị đưa vào nhưng ngày nào cũng có những "người mộ" phẫn tới "thăm hỏi" bằng đủ kiểu bất ngờ.
Chịu nổi, anh ta buộc phải tự ý viện.
Khi nhận ra rằng cả đời mù quáng theo đuổi nguyệt quang chẳng mang lại ngoài anh ta đã nhiều lần tìm cách lạc với tôi, muốn quay lại.
Nhưng cư dân phẫn nộ đâu dễ buông tha?
Cuối cùng, anh ta thân bại danh liệt, bán tài để đền bù, rồi lặng ôm bệnh trở về quê, những tàn úa.
Còn Tần Nhược Nhược — số phận của cô ta càng thảm hơn.
Một bên là vụ kiện tụng căng thẳng, bên là số tiền thường khổng lồ do web yêu cầu, chưa kể đến bão mạng dữ dội từ bốn phương tám hướng.
Chẳng bao lâu sau, lý cô ta toàn sụp
Vào một đêm khi thấy cánh cửa nhà mình bị hắt sơn — ta gục hẳn.
Tần Nhược Nhược nhảy lầu.
điểm đó, tôi và mẹ đang rộn lên kế hoạch thành lập một trang web mới.
Chúng tôi tạo một không nơi trẻ yêu sáng tác có cơ hội công bằng để hiện.
Tại đây, ai cũng thể thỏa sức sáng tạo, viết nên câu chuyện riêng mình.
Muôn hoa đua nở, tiếng nói đa dạng.
Tôi — đó mới chính là tinh đích thực mà văn chương nên có.
— Toàn văn kết thúc.