Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Tôi chặt tay, nói:
“Vậy trong lòng anh, việc cô có vượt qua chuyện này được hay không quan hơn việc tôi có bàn phẫu thuật hay đúng
“Đó chỉ là tai liên quan gì đến cô ấy? Cô ấy đây để chúc mừng sinh em cũng là em lôi người không liên quan vào làm gì?”
Cứ như thể người đã chưa thấy tôi rơi vào hoàn khó rồi cười khi tôi mất mặt, không phải là Lục Kỳ vậy.
Tôi bật tức giận.
Từ chuyện xảy đến giờ, ta chưa tâm đến tôi, chưa từng nghĩ đến nếu tôi không thể bàn phẫu thuật, tôi phải làm thế nào. Những bệnh nhân đang chờ tôi thì sao?
Tôi “Nếu anh cô ta sao trước đây không cưới cô ta?”
Tự, chúng ta đang nói về hai chuyện toàn khác nhau! Em thể đừng lôi những không liên vào được không?”
như thể tôi thêm một câu là tôi đang làm loạn vô lý
đúng là bối trong anh ta, mắt tôi có không sao, nhưng chỉ cần cô ta một câu là anh không chịu nổi.
Tôi nhắm mắt không nói gì nữa.
Do không thể dùng loại thuốc, thời gian tôi nằm viện kéo dài hơn bình thường, lúc vết thương đau tôi chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
mãi đến khi được xuất viện, về nhà, tôi đầu thu dọn đạc.
Thấy vậy, mặt Tần Tranh sa sầm:
“Lâm Tự, em định đây? Mắt em chẳng phải không vấn nghiêm trọng sao?”
Mắt tôi bị thương đến mức bây giờ nhìn rõ ta gọi là “không có đề gì”?
Dù tôi có tĩnh đến đâu, tôi cũng không thể kìm nén cảm xúc được nữa.
Tất nỗi tức uất ức, sợ hãi và hoang mang về tương lai mắt tôi đỏ hoe.
Nhưng tôi chỉ lạnh lùng thu xong đồ đạc, nói:
sẽ về nhà tôi một thời gian, cả hai chúng ta nên bình tĩnh lại, nghĩ kỹ xem cuộc hôn nhân này còn đáng tiếp tục hay không.”
Tôi lập gọi rời đi trong đêm.
Bố mẹ hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì, tôi không muốn họ lo lắng nên chỉ nói:
“Con không cẩn thận va một chút, dạo này Tần bận việc, anh ấy sợ con ở nhà một gặp chuyện nên bảo con về nhà bố ở một thời gian.”
Tối đó, được tin nhắn từ Tần Tranh:
“Xin lỗi Tự Tự. Lúc là anh đúng, không nên em Chuyện xảy ra, anh cũng rất đau lòng và sợ hãi, chỉ là kiềm chế được cảm xúc. Em về chúng ta cùng giải quyết mọi chuyện, được không?”
Tôi nhìn tin nhắn ấy rồi cất điện thoại vào túi.
Nói rằng tôi không đau lòng và muốn lập tức đề nghị ly thì cũng không phải.
Dù tôi và anh ta đã yêu kết hôn ba năm, tổng cộng năm gắn
Nếu không thật sự yêu ta, làm sao tôi có ở bên lâu như vậy, thậm chí còn mang thai con của anh ta?
Nhưng sau những chuyện đã xảy ra, rõ ràng tôi không thể tiếp tục đối xử với anh như không có chuyện gì.
Mấy ngày sau đó, Tần Tranh ngày nào cũng đến nhà tôi.
Trước bố mẹ và anh ta vẫn giữ vẻ ngoài bình thường.
Anh ta cũng nhanh chóng nhận ra sự thật với mẹ, nên trước mặt anh ta cư xử mọi thứ vẫn ổn, thậm chí còn thân mật với tôi.
Nhưng khi chỉ có người, anh như xin tôi nhà với anh ta.
“Anh sai rồi, Tự anh sự biết rồi. Anh thề sẽ không bao giờ như vậy nữa. và cô ấy thật sự không có gì anh đã không thích cô ấy từ lâu Em mấy năm nay anh đối xử với em thế nào, em còn không hiểu sao?”
Đúng vậy, trước đây Tần Tranh từng rất tốt với tôi.
Thậm chí trước, anh ta vẫn còn quan tâm và sóc tôi một.
Tôi vẫn nhớ, khi tôi hôn với anh ta, vì đình không khá bố mẹ tôi đầu không đồng ý.
Nhưng mẹ tôi bị bệnh, anh ta xin nghỉ dài hạn, bận rộn chăm sóc, từ việc sinh cá nhân đến phục vụ mẹ, không hề than vãn hay chê bẩn.
Anh ta giống như đang sóc ruột của mình vậy, khiến tôi càng quyết tâm cảm này.
Từ đó, bố tôi cũng thay đổi suy nghĩ, anh ta như trai ruột.
Tôi định trả lời thì nhận được tin từ một người của tôi:
“Bác sĩ Lâm, tôi nghe nói cô đã chuyển con tôi cho bác sĩ khác? tôi đã cầu xin rất nhiều nhưng ai cũng nói không thể phẫu được. Mãi mới tìm đến cô! Gia đình chúng tôi vì cô mà đến thành phố này, gần tiêu hết bộ tiền tiết kiệm! Cô nói giao lại cho người khác là giao? Như vậy chẳng quá vô trách nhiệm sao?”
Nhìn tin đó, tôi cảm thấy như có một lưỡi dao cứa tim.
Đứa trẻ đó tên Trần Dật, mới bảy tuổi, một bé rất ngoan ngoãn và thông minh.
Nhưng một năm trước, bé đột nhiên bị mù.
Cậu đã gặp rất nhiều bác sĩ, tất cả đều có cách, gặp tôi thì mọi đã muộn.
Từ khi biết có cơ hội lấy lại ánh sáng, đôi mắt u của cậu bé tràn đầy hy vọng. nói với tôi:
“Sau này cháu cũng muốn thành bác sĩ nhãn khoa như để mọi người nhìn thấy ánh sáng.”
Khi tôi bị đình bệnh nhân làm khó, cậu thường đưa tôi kẹo, nói:
ơi, ăn kẹo đi. Bố mẹ cháu bảo khi hoặc mệt, ăn một viên kẹo thấy ngọt hơn.”
Ca phẫu thuật của cậu đã được sắp xếp vào vài ngày tới.
Nếu bỏ lỡ hội này, có cậu bé sẽ không bao giờ nhìn thấy ánh sáng
Nhưng bây giờ, tôi có thể từng chữ từng chữ trả lời:
“Xin lỗi, hiện tại tôi sự không thể tiến hành được.”
Sau khi gửi yên tâm, lại bệnh viện. Tại đó, tôi mới biết cậu bé đã được giao bác sĩ Trương Hạo.
Dù không thể phẫu thuật, nhưng vẫn có gia lập kế hoạch.
Trong quá trình thảo luận, tôi và Hạo xảy ra cãi lớn bất đồng quan điểm.
cùng, phải sử dụng quyền hạn của mình, nhờ viện trưởng gây áp lực với anh ta.
Vì này, Hạo cảm thấy bất mãn, tôi đành hạ mình để dịu tình hình.
Hôm sau, cẩn thận xem lại hồ sơ bệnh án của Trần Dật.
Nhưng tôi phát hiện một số tài liệu từng mang về đã không còn.
Tôi vội gọi xe về
Vừa bước vào, tôi trước cửa hiện một dép
Ban đầu, tôi nhìn nhầm.
Nhưng không lâu tôi thấy tiếng chuyện một người phụ nữ bên trong.
Là Kỳ.
Kỳ
“Chị Tự sẽ không còn giận lần trước đấy chứ? Anh đâu có chị ấy sự quá tính toán rồi.”
Tần Tranh cười khổ,
phải ai cũng tốt và hiểu em...”
Ha!
Hai người này vừa tốt vừa thấu hiểu người khác quá.
Vậy ra, Tranh ngày tỏ vẻ hối lỗi trước tôi, thực chất chẳng hề nghĩ mình có lỗi?
Chỉ cần nghĩ đến những bệnh nhân tôi giúp họ lấy lại sáng, đợi từng ngày có thể phục hồi, tôi lại căm hận người đến mức muốn xé xác họ ra!
Tôi bước tới, giáng một cái tát thẳng vào mặt Tranh:
“Thấu hiểu phải không? Để tôi cho xem thế nào thấu hiểu thực sự!”
Hai hiển nhiên không ngờ tôi ở đây, đều ngẩn ra.
Tôi lập tức quay sang, túm lấy tóc của Lục Kỳ, đập mạnh cô ta tường:
“Nói tôi tính toán gì? Tôi còn có thể tính hơn thế nữa, cô muốn thử không?”
bị đập choáng váng, lên:
Tự, buông ra! Không phải tôi khiến cô mù
Tần sợ cô bị vội vàng chạy đến kéo ra:
“Lâm Tự, em đang làm gì vậy! Thả Lục Kỳ ra!”
quay đầu nhìn anh ta, lạnh lùng:
“Anh thử động vào tôi xem. đứa bé trong bụng tôi có mệnh hệ gì, thì cả hai người đều thoát được nhiệm!”
Sau đó, tôi cầm điện thoại, chụp vào mặt Lục Kỳ:
“Hóa đây là cách cô bị người ta hiểu lầm là kẻ thứ ba. Cô thật sự không oan chút nào! Tôi sẽ giúp cô chụp lại, nữa dùng điện thoại của Tần Tranh đăng vào nhóm đồng nghiệp của hai người, sau đó sẽ lỗi cô. Lúc đó, nhớ rộng lượng mà thứ nhé!”
Lục Kỳ ràng không ngờ tôi làm như vậy, sợ hãi đến mức nghẹn lời:
“Lâm Tự, cô dám!”
Lục Kỳ vừa khóc, Tranh nhịn nữa, mạnh tôi
Anh ta ôm lấy Lục Kỳ, giống hệt một hiệp sĩ bảo chúa của mình:
“Lâm Tự! này anh đã xin lỗi em rồi. Có gì thì nhắm vào anh mà làm!”
Xin lỗi?
Anh nghĩ lời xin lỗi của anh là hay sao?
câu xin lỗi nhẹ bẫng là có thể xóa sạch tất cả à?
Tôi cười lạnh, nói:
“Nhắm vào anh, không? Nếu tôi nhầm, chiếc bánh đó là do Lục Kỳ đặt, phải không? Tôi có quyền ngờ rằng người đã video trên mạng và cố tình mưu sát tôi. Đừng lo, không ai hai người chạy thoát đâu!”