tôi cùng đến đồn cảnh sát, dĩ nhiên Kỳ nhận mọi chuyện, nhưng cô ta vẫn phải phối hợp điều tra.
Nếu nói trước đó tôi còn một chút không nỡ với Tần Tranh, khoảnh khắc này, cảm đó đã toàn biến
lập tức gọi luật sư đến, xử việc này.
Tần Tranh không ngờ tôi thực sự cảnh sát, nói:
“Lâm Tự, chuyện lần trước em cũng đã hả rồi, em còn muốn thế nào nữa?”
Lục Kỳ đứng bên cạnh, làm ra vẻ người cuộc, khuyên tôi:
“Lâm Tự, Tần Tranh đối chị vậy, chị trân trọng cuộc của đi. Đừng cứ nhìn anh ấy ở một người phụ nữ khác là nghi ngờ lung tung, phát điên lên như thế, được không?”
Tôi cười lạnh, đáp:
ngờ lung Cô tôi đang ghen với cô à? Tôi chỉ thấy muốn dạy dỗ cô thôi, chẳng lẽ phải chọn ngày nữa sao?”
Sắc mặt Lục Kỳ tái
“Cô!”
Nhưng tôi không cho cơ hội nói
Sau khi về nhà, tôi khóa Tần bên ngoài, rồi gọi một công ty vệ
Toàn đồ của anh ta bị thu dọn và hết ra cửa.
Tần Tranh không tôi quyết liệt đến vậy, gương mặt anh ta sầm
Tự, em định làm gì? Chỉ vì chuyện này mà em muốn hôn với anh sao?”
Đến bây giờ, vẫn nghĩ rằng đây chỉ là rất nhỏ nhặt.
lạnh lùng nói:
“Anh nghĩ tôi giữ một thứ rác rưởi như trong nhà để tự làm khó mình sao? giờ hết đồ dơ bẩn của anh rồi cút đi!”
Căn này là quà cưới bố mẹ tặng, chẳng liên quan gì đến anh ta.
Sắc mặt Tần Tranh vẻ hổ nhục nhã.
lẽ thấy tôi quá kiên lúc sau, anh ta hạ giọng, cố gắng dịu dàng
“Hôm nay cô ấy suýt bị xe quệt trúng, anh chỉ đưa cô ấy đây để thoa thuốc thôi. nhất định phải ầm lên như vậy sao? Sự ghen tuông em có thể quá mức như thế không?”
Tôi mỉm cười, giọng đầy mỉa mai:
“Đúng ai bảo không đủ tốt và không biết điều chứ? Anh nên gắn kết với cô ta cả đời, mau ký tên rồi cút
Tần Tranh mang thuận ly hôn đến, nhưng mãi không ký.
Tôi gọi vài điện thoại, anh ta lời với giọng khàn
“Anh không thể ly hôn em được, Tự Tự. Chúng ta có con.”
Tôi chẳng buồn phí lời với anh ta, lập tức hẹn sư để khởi kiện ly hôn.
Chúng tôi hẹn nhau tại một quán phê trong tòa nhà văn phòng.
Nhưng khi đang nói chuyện, tôi nhìn ra trung thương mại đối diện và thấy Tần Tranh.
Anh ta đang cầm một đôi thể thao đi đến quầy thanh toán.
Sau đó, anh ta mang đôi giày bên cạnh một người phụ nữ, cúi xuống và cẩn thận giày cho cô ta.
động tác ta vừa dịu dàng vừa thận trọng, như sợ đau đối phương.
Tôi bước lên vài bước nhìn rõ hơn, và đúng như dự đoán, người phụ nữ đó là Lục Kỳ.
Tôi tiến lại gần, nghe thấy Kỳ nói:
“Cảm ơn anh.”
“Không sao, lần trước, thay mặt Lâm Tự xin lỗi em.”
Lục Kỳ đáp:
“Anh Tranh, trước đây cô ấy cũng luôn không để ý đến thể của anh trước mặt người ngoài, cứ hay oan cho khác nổi giận vô cớ như vậy sao?”
Tôi thật sự trước cuộc đối thoại của hai người chẳng buồn nghe câu lời của Tần Tranh, tôi nói thẳng:
“Bây giờ ngoại tình mà còn trơ trẽn công khai thế này bài học lần trước đủ đúng không?”
Vừa nghe đến hai từ “ngoại tình,” mọi người quanh lập tức ngoái đầu nhìn.
Tần nhíu mày:
“Lâm Tự, em đang nói linh tinh cái gì vậy! Cô ấy bị thương ở chân, chúng tôi có dự án ở đây, anh chỉ đưa cô đến Hơn nữa, không chỉ có mình anh, còn có cả đồng nghiệp khác.”
bặm môi,
“Lâm cô nghĩ ai giống làm gì ngoài quanh với mấy chuyện tình yêu nhảm nhí sao? Bây giờ ngay cả mối hệ nghiệp bình thường bị nghi ngờ? Tôi đã nói nhiều lần rồi, tôi không có thời gian và sức lực để chen chuyện tình của hai người. Tôi còn phải sống, phải làm việc! Không phải ai cũng sinh ra đã ngậm thìa vàng, có mẹ lo mọi thứ như cô đâu!”
Cô ta nói cứ thể mình vô cao thượng, mọi thứ của tôi đều do bố mẹ cho cả.
Tôi nhìn vẻ mặt chịu của Tần Tranh khi anh ta đứng chắn trước cô ta, cười nhạt.
Vốn tôi định dây dưa hai người nhưng ai bảo Tần Tranh không chịu ký tên, còn Lục Kỳ thì cứ “trà xanh” trước mặt tôi?
Tôi lấy đôi Tần lấy Lục Kỳ và nhét đôi giày vào miệng cô
“Không để chuyện tình cảm, vậy là lợi dụng cái cớ đó để bám vào tất đàn ông, đúng không? Cô người nhất, độc đáo nhất, sao không lên trời luôn đi?
Còn nữa, nói thì hay sao cô lại để anh ta trả tiền giúp? Làm sao? Đây là kiểu mới cô tiểu tam
Vừa dứt lời, mọi người quanh lập tức nhìn chằm chằm.
Mặt Lục đỏ bừng tôi bóc trần, trông đầy nhục nhã:
“Tôi chỉ không mang tiền, nên để anh trả tạm, chứ đâu có trả lại!”
Nhìn dáng vẻ của cô ta, Tranh không chịu tức kéo ra:
“Lâm Tự, em đừng vô lý được không!”
Nhưng rất nhanh, một người đứng gần anh ta lại, nói:
là chồng cô ấy đúng không? thấy cô ấy mang à? làm mạnh tay thế này mà không nghĩ đến đứa con trong bụng cô ấy sao? Bây tình cũng tự đến thế à?”
“Không vệ vợ mình, lại đi bảo vệ tiểu
phải là lên báo mấy ngày trước bị tố làm tam sao? Hóa ra không chỉ làm tiểu tam của một người!”
lập tức, có người điện thoại ra video.
Mặt Lục Kỳ bệch, trông như muốn khóc.
Còn đoạn video nhét giày vào miệng ta nhanh chóng leo lên tìm kiếm.
Nhân tiện, tôi còn thêm dầu luôn video tôi quay cô ta lên mạng.
khi tôi đăng video lên, dân mạng nhanh chóng bùng nổ giận dữ:
đúng là không biết xấu hổ! Đến nhà người khác, tiêu tiền chồng ta, chia rẽ tình cảm chồng lại bảo không phải tiểu tam? Loại phụ nữ có giới hạn như thế này, còn dám giả vờ vô tội!”
“Trà xanh hết chỗ cần làm việc, cần sống, nên để chồng người khác trả tiền mua giày cho cô à? Cô ta còn biết liêm sỉ không
về đến nhà, tôi đã nhận được cuộc điện “hỏi tội” của Tần Tranh:
“Lâm Tự, gỡ video xuống! Em nhọ cô ấy như vậy, sau này cô làm sao sống nổi? Cô em, muốn gì bã hay thất vọng đều có cả đống người đến dỗ dành. Cô ấy khó khăn lắm mới có ngày hôm nay, em làm ầm lên như thế, sau cô ấy biết đặt chân công ty chỗ nào?”
Chỉ vì tôi nấy, nên tôi phải đựng hậu quả mà gây ra cho tôi?
Còn Lục Kỳ, chỉ vì cô ta xuất thân nghèo khó, yếu đuối, phải cố gắng rất nhiều để có được thứ dễ dàng qua, nên cô ta đáng được thương cảm hơn
Nhưng gì tôi có hôm nay, trí tôi đạt được trong lĩnh vực là nhờ tôi ra nỗ lực gấp mấy người khác mới có được!
Tôi đáp:
“Nếu anh không chịu ly hôn, sau này sẽ nhiều chuyện như vậy nữa. Tôi đến công ty của anh, nói thẳng cô ta là tam. Một người nói thì người ta không tin, nhưng nhiều người nói, anh họ có tin không?”
“Em đừng ích kỷ như vậy! Nếu ly hôn, con thì sao? không cho con à?”
Anh ta sự nghĩ rằng đến nước này, tôi vẫn sinh đứa con này sao? rác rưởi gì thế này!
Nếu không phải vì ca phẫu thuật của tôi đã liên với bệnh từ lâu.
Tôi cúp máy.
Trước khi đến bệnh tôi nói sự thật với bố mẹ.
Bố mẹ tôi giận mức người run rẩy.
Phải biết rằng để tôi có được tựu như hôm nay, bố mẹ tôi đã phải hy sinh bao nhiêu huyết.
Bố tôi hút thuốc cả đêm, sáng hôm sau đôi mắt đầy tia máu, hỏi
“Thật sự không thể hồi được sao?”
Dù không muốn thừa nhận, tôi vẫn lắc đầu:
cáo con đã rồi, khả năng hồi phục là nhỏ.”
“Nếu không thể bàn phẫu thuật, con làm gì sau này? Còn bệnh nhân con sao? Họ xem con là hy vọng duy nhất.”
tôi lập tức đỏ hoe.
Đây là điều mà luôn né tránh không dám đối
Nếu tôi là bác sĩ nhãn khoa bình thường, tôi làm được thì còn vô số người khác
Nhưng tôi không phải, tôi thực sự là hy vọng nhất của họ.
Mẹ tôi đỏ mắt, khóc không thành tiếng, vì bà người khổ và hoang mang nhất trong này chính là tôi.
Bà ôm tôi thật chặt, nói:
“Con muốn làm gì, muốn quyết định thế nào, cứ làm đi, mẹ sẽ luôn là chỗ dựa vững chắc nhất cho con. bé, con giữ thì giữ, không muốn giữ, mẹ không ép con.”