Bên Kia Gió Thổi
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

7
Không biết có phải những ký ức vừa rồi hận ý trong tôi quá rõ hay
Trầm Lâm Xuyên hạ giọng, ngữ khí mềm hẳn đi, đang
“Được rồi, đừng giận nữa. Khi nào gom đủ tiền, anh sẽ trả em sớm. Giờ anh đưa em đi ăn món miệng yêu thích được không?”
Tôi lùng hất tay anh ta khi anh ta định nắm tay mình.
Anh khựng lại, ngượng ngùng tay lửng giữa không trung.
đó, điện anh ta vang lên.
thấy tên người gọi ta một cái, lúng túng nói:
“Hựu Ninh, đợi chút, anh nghe điện thoại đã.”
Rồi anh ta che loa, bước sang bên vài
“Alo, Mộc Tuyết…”
Giọng anh nhỏ lại, theo gió tai tôi:
“Em đừng lo, mọi anh đã giải quyết xong. cũng khỏi đồn rồi.”
Không biết bên kia nói gì.
Tôi thấy ta hơi đỏ lên.
Anh khẽ hỏi:
“Em dùng loại tampon nào?”
được Nếu em bụng thì ở trong ký túc xá nhé, anh sẽ mua tampon với thuốc giảm đau mang đến cho em.”
Khi anh ta cúp quay lại, trên mặt vẫn còn vương chút dịu dàng chưa xóa
Anh lúng túng nói:
“Hựu Ninh, anh đột có chút việc… Hay là… em về trường trước nhé, anh mua bánh rồi đến ký tìm em sau.”
Tôi liếc nhìn màn hình điện thoại anh ta – tin nhắn từ cô ta vẫn không ngừng đổ
Tôi thản nhiên đáp:
“Không cần, tối nay tôi còn việc, anh cứ lo việc của mình đi.”
Anh ta phào đến mức gần như không nhận ra, gật đầu nói:
“Cũng được, vậy anh đi trước. Trên nhớ cẩn thận.”
Ánh chiều tà rọi nghiêng.
Tôi đứng nhìn anh ta vội vã băng qua đường như thể không thể chờ thêm được nữa.
Nghĩ đến khoảnh khắc kiếp trước khi chân trái tôi cuốn vào gầm nỗi sợ và tuyệt vọng trào lên—
Tôi bỗng buột miệng gọi:
“Trầm Lâm Xuyên…”
Anh quay đầu lại, mỉm cười tôi: “Sao thế, Hựu chuyện gì à?”
Tôi nhìn người đàn đã ở bên tôi gần hai năm ở kiếp trước.
từng quỳ bên giường bệnh, thề thốt sẽ yêu và chăm sóc tôi cả đời.
Ánh hoàng phủ lên anh ta một đỏ nhàn như máu.
Đúng lúc ấy, đèn xanh phía lưng anh ta bật lên.
“Qua nhớ cẩn thận, kẻo bị xe chết nói.
Xuyên ngẩn người một chút, sau đó răng cười: “Yên tâm đi, bạn trai em mạng lớn lắm.”
Tôi nhìn ta mà không nói gì, rồi người, đi phía trường học.
mấy giây sau.
Sau lưng tôi vang lên tiếng phanh xe chói tai, tiếp theo là tiếng “rầm” nặng khi vật thể lớn rơi xuống đất.
Tiếng hoảng sợ lên giữa đám đông:
“A! Có người bị tông xe rồi! Mau gọi cảnh sát…”
Tôi siết chặt quai túi vải vai, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Đám đông như về phía ngã tư nơi xảy ra tai nạn.
Dạ dày tôi đột quặn lên từng cơn dữ dội.
Tôi không thể chịu nổi nữa, cúi người xuống nôn khan liệt.
mơ hồ quay trở về ký túc xá, liền bắt gặp ánh mắt khó xử của một người.
“Hựu Ninh…”
Bạn cùng phòng lưỡng lự lên
Tôi toàn thân như bị rút cạn lực, ném đại túi và điện thoại lên rồi vơ lấy cốc nước bên cạnh, tu một hơi.
Dòng nước lạnh qua họng, khiến cơn nóng rát nơi lồng ngực cũng dịu đi đôi chút.
“Có gì vậy, Dao Dao?” Tôi hỏi.
Bạn cùng do dự đẩy điện thoại về phía tôi.
“Bài này mới đăng cách đây năm phút… người bị có phải là Trầm Lâm Xuyên lớp mình không?”
nhìn vào màn hình.
Tiêu đề trên diễn trường hiện lên: “Trầm Lâm Xuyên, viên Học Tài chính, gặp nạn nghiêm trọng gần trường văn
Trong tuy đã làm mờ, vết máu đỏ sẫm vẫn rõ ràng đến rợn người.
Tôi nhìn dòng tin tức đó thật lâu mà nói gì.
Đúng lúc này, điện thoại trên bàn rung lên.
Là số bàn lạ.
Tôi tiện tay bật loa ngoài.
Đầu dây bên kia vang lên giọng phụ nữ gấp “Xin chào, cho hỏi có phải Hứa Hựu Ninh không? Chúng tôi gọi từ khoa cấp cứu Bệnh viện Số Hai thành phố. Trầm Xuyên bị nạn nghiêm trọng, mong cô hoặc người nhà anh ấy nhanh chóng đến bệnh viện.”
Tôi hơi mày.
Bệnh viện lẽ nên liên hệ với trường hoặc gia đình anh ta trước chứ?
Sao lại gọi thẳng cho tôi?
Tôi đáp:
“Xin lỗi, tôi và Trầm Xuyên chỉ là bạn học bình thường. Tôi nghĩ cô nên gọi trực tiếp người nhà ta thì hơn.”
Bên kia rõ ràng ngập một chút:
“Trong điện thoại của bệnh nhân, chỉ có cô là liên hệ duy nhất. Vậy cô có thể giúp chúng tôi liên hệ anh ấy không?”
“Tôi không liên với anh ta bằng cách nào. Tôi cũng đang bận xin cúp máy.”
Dứt lời, tôi khoát máy.
Ngẩng đầu lên, đối là ba ánh mắt tròn xoe kinh ngạc.
Miệng họ khẽ hé, thể đang nhìn thấy một con toàn khác.
Nhưng lúc này tôi chẳng buồn thích, chỉ lặng lẽ bước vệ sinh.
9
Hai ngày nay, đám bạn học lớp thường tụm lại thầm to điều gì đó. Mỗi khi tôi bước đến gần, cuộc trò chuyện lập tức dừng lại.
Không cần đoán cũng đang nói xấu sau tôi.
Nhưng tôi không bận tâm.
Tôi vẫn đi học như thường, ăn cơm một mình, không có tiết thì đến phòng tự đọc sách.
Cho đến sớm thứ tư, trước khi vào học, Lý – bạn phòng của Trầm Lâm Xuyên – chặn tôi lại ở hành lang.
Trên mặt ta lộ rõ vẻ tức giận:
“Hứa Hựu Ninh, rốt cuộc có tim không Trầm Lâm Xuyên đang nằm viện, chân phải bị gãy nát, bác sĩ nói rất khả năng sẽ lại di chứng
Chỉ là què chân thôi mà.
Kiếp trước tôi còn bị cắt cả trái cơ mà.
Tôi thản nhiên hỏi lại:
“Thế thì sao?”
Gương mặt Trình thoáng méo mó, anh gào lên tức tối:
“Cả gần như ai cũng đến thăm cậu rồi, thậm chí Châu Hạo – người từng có hiềm khích với cậu ấy trong hội sinh viên – cũng đến. Thế còn Cô là bạn gái người mà đến một cuộc cũng thèm! Cô là người không vậy?”