“Cô làm cái đấy? Bỏ tôi ra!” đưa tay che đầu, gắng tránh bị ta mạnh thêm.
cô ta như hóa điên, giữ chặt vai tôi, đẩy tôi va vào tường.
“Nếu cô thích làm chó như vậy, để tôi giúp cô được toại Giữ chặt lấy cô ta cho tôi!” Nguyễn Thanh Thanh hét lên với hai người bạn phía sau, rồi cả ba kéo tôi về phía bồn rửa tay.
ta mở vòi nước, đầy một nước lạnh, rồi ấn đầu tôi nhấn mặt vào nước.
Cảm giác ngạt thở lan khắp toàn thân tích tắc. Tôi giãy trong vô vọng, nhưng với thân thể mới hồi phục và sức cạn kiệt, tôi hoàn toàn không phải đối thủ của ba họ.
Cứ mỗi lần tôi sắp nghẹt cô ta lại kéo tôi lên. Nhưng khi tôi định há miệng cầu cứu, lại bị nhấn mạnh xuống lần nữa.
Cái cảm giác tuyệt vọng đó như một cơn ác mộng, cuốn lấy tôi giây từng phút. Tôi không đếm nổi mình bị sặc nước bao nhiêu lần, chỉ cảm thấy ý thức mờ dần—cho đến khi một tiếng quát lạnh vang lên:
“Các cô đang làm cái vậy?!”
Hạ Ngữ Nhu đẩy cửa nhà vệ bước
Nguyễn Thanh Thanh và hai người bạn bị dọa cho người, vội buông tay.
Tôi ngã xuống sàn cạnh bồn rửa, ho khan dữ dội.
Mỗi lần ho, vết ở hông lại đau nhói, nước mắt trào ra không ngừng.
Nguyễn Thanh cùng hai người đi cùng bị bắt quả tang tại trận, đứng đó cúi gằm như ba con chim cút.
“Các người điên rồi à?!” Hạ Ngữ mắng xối xả, rồi nhanh chóng lấy giấy đưa cho
Tôi còn quan tâm gì nữa, vội vàng lau cố đẩy nước trong mũi và ra ngoài.
Thanh Thanh gượng cười, cố biện hộ: Ngữ em chỉ muốn thay chị xả giận thôi, em không có ý gì khác…”
còn chưa nói xong thì bị Hạ Ngữ Nhu quát thẳng: không cần cô dùng những trò bẩn thỉu vậy để giúp tôi. Nếu còn lần sau, chúng ta cũng không cần làm nữa.”
Nguyễn Thanh Thanh còn gì đó, nhưng Hạ Ngữ Nhu lạnh giọng:
Mấy họ nhìn nhau, sợ bỏ chạy.
Bầu không trong nhà vệ sinh lại trở nên tĩnh như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
“Xin tôi không ngờ họ lại làm chuyện như vậy. Tôi sẽ bảo Nguyễn Thanh Thanh đến xin lỗi cô trực tiếp.”
Giọng Hạ Ngữ Nhu dần rõ ràng hơn bên tai, cho thấy tôi ổn hơn một
Nhưng nghe lời đó, lại cảm thấy cười.
Cô ta và Đình đúng là một loại người—cho rằng chỉ cần lời xin lỗi nhàng là có xóa cả tội lỗi mà họ họ đã gây ra.
Tôi không trả lời, chỉ vịn vào bồn rửa cố gắng dậy. Hạ Nhu bước tới tôi, nhưng tôi theo xạ tay ta, tự mình gượng đứng lên.
Cô ta nhìn bàn tay lơ lửng giữa không trung, sững một lát rồi bỗng bật cười.
bày tỏ thái với tôi đấy à?”
Đúng vậy, chắc trong đời Ngữ Nhu chưa bị ai lạnh nhạt như thế.
Tôi từng không có ác cảm gì với cô ta, nhưng khi biết cả bi của mình khởi cô ta, không thể không giận.
Bảo tôi nhỏ nhen cũng được, không lý trí cũng được—tôi không thể bỏ qua chuyện này.
“Phải, tôi đang tỏ thái với cô đấy. Cô cũng tốt bụng với tôi Biết đâu mấy trò Nguyễn Thanh Thanh cô sai người làm cũng bản chất, cô và Lệ Đình Ngôn chẳng gì
Sắc mặt Hạ Ngữ Nhu hiếm khi thay đổi, nay cũng có chút lạnh đi. Cô ta cười khẽ: “Thì ra cô nhìn tôi như vậy sao?”
“Chứ còn sao nữa?” lạnh lùng đáp lại. Bao nhiêu ấm ức trong lòng tôi như lũ cuốn tràn chẳng thể soát.
Tôi không hiểu, tại sao ai đối xử với tôi như thế?
Tôi đã làm gì sai? Yêu người thôi, cũng đáng xử như sao?
Tôi không muốn nói nữa. Lặng lẽ đi, lấy tay lau mắt nơi khóe mắt, rồi rời khỏi nhà vệ sinh.
Giọng nói của Hạ Ngữ Nhu ngột vang lên sau lưng tôi: “Từ Lộ, tôi không có ý với cô. nếu nói điều ghét ở cô, có lẽ chính là như hôm nay.”
“Cô rõ ràng biết bọn cố nhắm vào cô, muốn nhục Vậy mà vẫn Chẳng chỉ vì muốn giữ hình đẹp trong mắt Lệ Đình Ngôn sao? Cô thật nghĩ anh ta sẽ yêu một người chỉ biết nhún nhường, cam chịu vậy à?”
lời ấy như nhát búa, nện thẳng tim tôi.
Từ trước đến nay, chưa có ai nói với tôi có làm khác đi.
đá đè nặng trong lòng tôi như bị phá vỡ hoàn toàn bởi mấy câu nói của Hạ Ngữ Nhu.
Nó còn là gông xiềng buộc tôi nữa, mà trở thành động lực khiến tôi muốn phản kháng.
Đúng vậy—tại sao tôi lại phải cam chịu những điều đó?
Đã định ra đi, vậy thì phải đi thật kiêu hãnh.
Dù là ra đi trong một chiến cuối cùng”, cũng phải để bọn họ rằng, tôi – Từ Lộ – không phải món đồ chơi mặc cho họ giày xéo.
Tôi cũng có tưởng, có cảm xúc, có hồn. Dù yêu nhầm người, thì đó cũng không phải cái cớ để bị chà đạp thế này.
Hạ Ngữ Nhu đi đến gần tôi, nhặt điện thoại rơi lúc giằng lên, đưa cho tôi, nhỏ:
“Nếu cô sự cảm thấy ấm ức, thấy bất công, thì hãy cho ta thấy cô cũng có giới hạn. Đừng để tôi phải khinh thường cô.”
11
Tôi quay lại nhà vệ sinh, bỏ ý định rời đi lập tức. trước gương, tôi chỉnh trang phục và dáng vẻ của
Mười phút sau, tôi trở lại phòng bao.
Vì trước đó bị dìm cả đầu vào nước, tóc tôi còn ướt, vài sợi dính lên má. Vừa bước vào, Lệ Đình Ngôn đã nhận ra sự khác thường.
Anh ta buông rượu, bước đến bên đi lâu vậy? Có chuyện gì à? Tóc và người lại ướt thế này?”
không rõ việc Nguyễn Thanh chặn tôi trong nhà vệ sinh có phải là của anh ta hay không, nhưng giờ tôi cũng quan tâm nữa.
khoảnh khắc chân vào căn phòng này, ánh mắt tôi đã lạnh lẽo như băng, dán chặt vào Nguyễn Thanh Thanh.
Có lẽ bị tôi nhìn chằm khiến dạ, cô ta bối rối, vội vàng cầm ly rượu uống lấy can đảm, rồi cười giả lả: “Chị dâu, chị không phải là... rơi vào bồn cầu đấy chứ? Nhìn chị thế kia, nếu thì lần sau nhớ gọi tụi em giúp nha, đừng tự chắc cũng mất nhiều sức lắm?”
Cô ta không hề nhắc đến chuyện xảy ra trong nhà vệ sinh, nhưng từng câu đều châm khích.
Đám bạn của Đình Ngôn lại đầu màn kẻ xấu – kẻ tốt quen thuộc.
Một người hùa theo Nguyễn Thanh Thanh cười cợt, một người thì vờ vĩnh bênh vực tôi.
Tôi mặc kệ tất cả, thậm chí không thèm để ý đến cả Lệ Đình Ngôn, chỉ lạnh lùng nhìn thẳng vào Nguyễn Thanh Thanh, bước đến trước mặt cô ta.
Có lẽ cảm thấy bất an, cô ta lắp bắp: “Chị dâu, sao nhìn tôi như muốn ăn tươi sống thế? có làm đâu, chỉ là…”
Chưa nói hết câu, cô ta hét lên.
Tôi một chiếc ly không, dốc toàn bộ bia trong đó thẳng lên mặt ta.
Chất lỏng màu nhạt chảy từ trán xuống mắt, khiến ta nhắm mắt lại, la lớn gọi đưa khăn giấy.
Mọi trong phòng đều sửng sốt vì hành động bất ngờ tôi, nhất thời ai phản ứng.
Tôi nhấc hộp khăn giấy trên bàn, ném vào người cô ta.
đau đớn vội lau mặt. Nhưng khi còn chưa hoàn cô ta đã lên và lao về phía tôi:
“Từ cô điên rồi hả?! Cô tạt Tôi liều với
Cô ta vừa đứng dậy, tôi đã giơ tay—một cái bạt thật mạnh giáng thẳng vào mặt.
Tôi như dốc toàn bộ lực vào cái tát