tôi không màng đến hình nho nhã thường ngày, lập tức bịt chặt miệng Tống Tĩnh Dao lại, ánh mắt không giấu nổi hoảng loạn.
Hứa Ân cũng đứng một bên, lúng túng không biết phải làm gì.
Tôi suýt bật cười thành tiếng – tôi chính muốn Tống Tĩnh Dao tự miệng thừa nhận chuyện này!
09
"Ba, sao ba lại làm vậy? Tại sao ba lại sợ họ? Câu 'không được mới là tiểu tam' ba nói với con mà! lẽ ba lừa sao?"
biết Tống Tĩnh Dao lấy đâu ra sức lực, vùng khỏi tay ba tôi rồi bắt đầu khóc loạn xạ trong đồn.
Khung cảnh tức trở nên hỗn loạn, Tống Trạch cũng không giữ nổi hình quý ông như mọi
Ông giơ tay tát cho Tống Tĩnh Dao cái.
Vô tình bên mặt còn lại – cùng với cái tát trước của Hứa Ân tạo thành một đối xứng".
Tống Tĩnh Dao ôm mặt, mắt nhìn mẹ rồi lại nhìn ba, ánh mắt mông lung như mất phương hướng.
ghé sát tai ba, khẽ nói:
"Ba, mọi lời nói hôm nay, con đều ghi âm rồi. Con mấy trò của con sẽ lại hết cho nghe. Mong ba biết xử cho khéo – đừng để mẹ con con thất vọng thêm nữa."
Nói xong, tôi chẳng quan tâm diễn biến tiếp theo, rời khỏi đồn, lên xe của thư ký Triệu.
Từ bên trong vọng ra tiếng nữ gào và tôi không nhịn mà bật cười ha hả.
Trước đến đồn, tôi đã nhờ thư ký Triệu điều tra về Hứa Ân.
Không tra thôi, tra ra mới giật mình.
Hóa ra Hứa Ân chính là "bạch nguyệt sinh viên của ba tôi – từng suýt nữa đã tính kết hôn.
Nhưng rồi cô ta dưng biến còn ba tôi lại… đột ngột vào rể nhà họ Vệ.
Vài năm sau, Hứa Ân mang theo Tống Tĩnh Dao hiện trở tìm đến ba tôi.
Ba tôi không thể dứt nguyệt quang", nhất là khi ta mang theo cả "giọt máu" của mình.
Thế là sau lưng nhà Vệ, sau lưng mẹ tôi và tôi – ông ta lại lút tạo thêm một mái nhà
Quả không hổ danh là bậc thầy quản thời gian!
Khi tôi đang nghĩ đây, điện thoại của thư ký Triệu vang lên.
"Tiểu thư, bọn họ bắt đầu hành động rồi. Chúng có nên để người vào không?"
cười: "Chưa cứ chút nữa."
Trong lúc điều tôi phát hiện Hứa Ân đang điều hành một công ty thẩm mỹ nhỏ tên Âu Mỹ
Nhưng người đứng tên công ty lại là… Phó Tổng Giám Lý Na.
Còn bên ngoài thì là chi nhánh của Tập đoàn Á, dùng sản phẩm và dịch vụ giá rẻ để thu hút khách
Bảo sao Lý Na lại nhầm lẫn quan hệ giữa Tống Tĩnh Dao và Hứa Ân.
Tôi lập tức đánh dấu điểm vấn này, bảo thư ký Triệu tra thêm sao kê tài khoản hàng của ba tôi.
Quả như tôi – ba tôi đang thầm chuyển sản.
Mỗi tháng đều có vài khoản tiêu với số tiền lồ đổ Âu Mỹ, giả dạng là mua sản phẩm mỹ giá cao để hợp thức hóa.
Xem ra ông ta đã tính toán đường lui từ lâu.
Chỉ những khoản tiền đó hầu hết thuộc sản cá nhân của ông ta – tôi không thể làm trực
Nhưng tôi cố tình để Tống Tĩnh điên và khai toạc mọi chuyện – chính là để khiến ba tôi lo
đến mức khống chế.
Ông ta rõ, nhà họ Vệ không phải thứ dễ bắt nạt – tuyệt đối không tha ai dám phản bội.
Mẹ tôi chắc chắn sẽ ly hôn, và ông ta sẽ mất luôn vị Tổng giám đốc của Âu
Tiền, – tất cả đều không giữ
Nhưng người tham như ông ta đã trèo lên cao thì sao cam tâm ngã xuống?
Muốn khiến ông ta hết đường dọa nhà họ Vệ, có cách… để ta mất sạch – mất cả danh tiếng, quyền lực tài sản.
Đúng như dự đoán, ba tôi như phát cuồng ném tiền vào Âu thậm chí còn chiếm dụng cả một lớn từ quỹ đầu tư của công ty.
Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, tôi thư Triệu đưa tôi về nhà.
Vừa xuống xe, tôi liền thấy bóng người đang ngồi chồm hổm trước cổng thự.
gần kỹ – Tống Tĩnh Dao.
lập tức quay người tránh đi, nhưng… muộn.
10
"Vệ đứng lại! có chuyện nói!"
Tống Tĩnh Dao bất ngờ túm lấy tôi, rồi bịch một tiếng… ngay trước mặt.
Tôi Trong lòng thầm nghĩ, may tôi hưởng tính mẹ – không giống ông bố có quen quỳ gối bất cứ lúc nào.
"Cô làm cái gì đấy?"
Tôi lạnh giọng hỏi.
Không ngờ Tống Tĩnh Dao chẳng thèm để tôi, nắm tay tôi… rồi tự tát vào mặt mình!
Vừa tát vừa lẩm bẩm:
"Tôi sai rồi, cô Vệ, đánh tôi đi! Xin cô đừng hại mẹ tôi, tha cho mẹ tôi với…"
Vì tôi không dùng sức, tượng chẳng khác gì cô ta đang tự gãi ngứa.
Tôi đứng người, không ra sao. Cứ tưởng cô ta bị ba tôi và Hứa Ân đánh đến ngu người rồi.
Rất nhanh, thư ký Triệu và bảo vệ kéo cô ta ra.
chẳng thèm để ý nữa, quay người đi vào nhà.
Đến đêm, mẹ gõ phòng làm tôi tỉnh giấc.
"Tiểu Lê, con nhìn xem… chuyện gì hot trên mạng thế này?"
Tôi vội bật điện thoại, thấy thư ký Triệu gọi tới sáu cuộc.
Cảm có chuyện chẳng lành, lập tức trang search.
Trời
Trong top 5 tìm kiếm, tôi chiếm đến 3 vị trí.
chí còn có một tiêu đề bật:
[Tiểu Tập đoàn Á đánh đập nhân viên giữa đường, ép người ta quỳ lạy là méo mó của nhân tính hay sự băng hoại đức?]
Trong video, chính là cảnh tôi gặp Tống Tĩnh Dao ở nhà chiều nay.
Chỉ điều, góc quay rất "chiến lược", cộng thêm diễn xuất của Tống Dao – nhìn vào thì đúng là… trông tôi như đang đánh cô ta thật!
Phía bình luận toàn là chửi rủa phẫn nộ:
【Trời đất, giờ người kiểu gì thế này? Mạng người không mạng à?】
【Có tiền mà có đạo đức, loại người ra đường bị xe đụng là đáng!】
Cứ như tôi bị vùi trong cơn bão trích.
Cũng có vài người tinh mắt nhận và Tống Tĩnh Dao nhân vật chính trong vụ tam ở năm", lên tiếng bênh vực tôi.
Nhưng rất nhanh cũng bị dìm trong làn sóng chỉ trích
【Thì sao? Bị hiểu lầm thì được quyền ức hiếp người khác à?】
【Cô kia đáng thương quá! Rõ ràng chỉ cầu xin ta tha cho mẹ mình thôi ai mà được đám giàu này sau lưng trò bẩn thỉu gì
【Có tiền mà nhỏ mọn, tầm nhìn hẹp thế này thì sớm muộn cũng phá sản thôi!】
tôi đi đơn ngay, không để kẻ ác này kiếm được xu nào!】
Lướt xem bình luận đó, tôi bật cười.
Tống Tĩnh Dao và nghĩ chỉ cần một video như vậy là có thể đánh sập tôi, sập Âu Á? Ngây thơ quá rồi!
Mẹ tôi thì nhìn tôi ngờ, tay lên trán tra:
"Không sốt mà… chẳng con bị tức đến ngốc luôn rồi?"