"Tiểu Triệu, khi tôi ra nước ngoài đã nhờ chăm sóc Tiểu Lê, anh kiểu gì đấy? Còn tài liệu tôi bảo anh chuẩn bị đâu?"
"Xin lỗi, tổng Vệ. lỗi của tôi không chăm sóc tốt cho tiểu Tài liệu đã được gửi đúng yêu cô."
khi thấy mẹ tôi giận như vậy, tôi vội lên tiếng:
"Mẹ, đừng trách thư ký Triệu. Là con xin giúp giấu chuyện con công ty thực tập."
Chưa kịp để tiếp tục tra tôi liền hỏi:
"Mẹ, thư ký Triệu không phải người của ba Sao làm việc cho mẹ?"
tôi hừ gõ nhẹ trán tôi một cái:
"Con thật nghĩ và ông ngoại con là đồ ngốc chắc? Giao công ty cho một kẻ ở rể ông ta chắc? Yên tâm đi con gái, nếu Tống Trạch đã dám trắng trợn ức hiếp con mẹ sẽ bắt ông ta trả giá đắt!"
chiều, ba tôi tìm tới phòng bệnh.
Vừa bước vào, ông ta đã quỳ sụp trước mặt tôi và mẹ, ánh mắt tràn đầy cầu xin:
à, Tiểu cho anh giải thích. Anh cũng mới biết đến sự tồn tại của Tống Tĩnh Dao thôi. Là mẹ cô tự sinh ra lưng anh, anh thật không biết gì cả!"
"Chúng ta… có thể đừng ly hôn được không?"
Tôi lúc này mới để ý trên tay ông là một xấp liệu. Quay sang thì thấy mẹ đang ngồi bên ghế mặt lạnh tanh, lặng không nói lời
Tôi lập tức hiểu ra – tài liệu mà mẹ nhắc tới lúc sáng với thư ký Triệu chính là đơn ly hôn.
Mẹ tôi vẫn luôn là người mạnh mẽ, nóng tính, không thích kinh doanh hay quản lý công ty, nên ngoại mới bà một người chồng ý".
Nhưng giờ chuyện tới này – bà càng không dễ dàng tha
tôi mới làm ở công ty không nhưng thấy rõ thế lực của ba tôi đã lan rộng khắp Âu Á.
Nhân viên cũng không ngớt lời khen ngợi ta.
với vụ lùm xùm mà Tống Tĩnh vừa gây ảnh của Âu Á cũng bị ảnh hưởng nặng nề.
Hơn ông ta còn cố hết lỗi lên đầu mẹ con Tống Tĩnh Dao, còn bản thân thì ra vẻ "vô tội".
Thế mới ông ta là ích kỷ đến mức nào, vì bản thân mà không từ thủ đoạn.
Nếu mẹ tôi ly hôn thật, ông có phản ứng liều lĩnh, kéo cả công ty xuống theo – đúng là một nguy cơ lớn.
Thấy cả đều lặng, càng thêm sốt
Ông ta tay lên trời, nghiêm giọng thề thốt:
– Tống Trạch – thề trước trời đất! có lời gian dối, xin tru diệt!"
Tôi suy nghĩ một chút, liền đưa mắt ra hiệu cho mẹ khẽ lắc đầu.
Mẹ tôi lập tức
"Người bị hại là Lê. Ông thề với tôi vô ích. Phải hỏi xem… con bé có chịu tha thứ cho ông không đã."
lập tức, ta quay sang tôi, ánh mắt đầy khẩn cầu:
Lê, con tha thứ cho ba được không? Ba hứa sẽ xử lý ổn thỏa mẹ con họ!"
Diễn mức này, nữa tôi lại lừa.
Sự thật là – ba tình, từ lâu đã dấu hiệu rõ ràng.
Ví việc ông thường xuyên về muộn – nói là bận việc.
Ví dụ như ta chưa bao giờ tôi đụng vào các bị điện tử của mình, về đến nhà còn phải kiểm xem có ai đụng vào vị trí chúng chưa.
Chỉ là bình ông ta đối với tôi và mẹ rất muốn gì nấy, tôi mới bỏ qua những dấu hiệu bất thường
Nghĩ đến đây, tôi cố gắng nặn ra vài nước mắt:
"Tất con không muốn ba mẹ ly nhưng Tống Tĩnh Dao khiến con bị thương, tệ hơn là cô ta đã đập chiếc vòng phỉ thúy mà bà ngoại để lại cho ta nhất định phải trả giá!"
08
Tại đồn cảnh sát, ba cầm kết quả giám định của tôi, cúi thấp, ánh mắt u khó đoán.
Tống Tĩnh Dao thì co ro bên cạnh như con bị dọa sợ.
Thấy bước vào, ta càng về phía trốn sau lưng ba tôi.
Ba tôi theo xạ cho cô ta, thấy là tôi ngượng ngùng thu tay lại.
"Tiểu Lê, con đến rồi à."
Ba tôi gắng gượng nở một nụ cười, vẫy tay tôi ngồi xuống.
Tôi chẳng buồn đáp, thẳng tới bên cảnh sát.
Trước khi đến thư ký Triệu đã tôi: tôi đã không cách Tống Tĩnh Dao ra ngoài.
Chỉ là nghe đến tên nhà họ Vệ – ai cũng sợ mà tránh
Vết thâm to tướng quanh mắt ta chính là bằng chứng im lặng cho nỗ lực vọng đó.
Chẳng lâu sau, Hứa – mẹ Tống Tĩnh Dao – bước
"Cô Vệ Dao Dao nó nhỏ, chưa hiểu chuyện. Mong cô rộng lượng tha cho
Tống Tĩnh thấy mẹ đến liền ngẩng cao đầu, mạnh miệng
"Mẹ, mẹ nói với loại người này làm gì! Con chẳng sợ! Không được yêu thương mới là tiểu tam! Chính mẹ cô đã cướp từ mẹ! Nhìn xem, bà ta còn chẳng dám
Nói tôi thì được, động đến mẹ thì không xong!
Nhưng đây đồn cảnh sát, cố nhịn cơn bốc hỏa, nhếch mép:
"Đậu còn não, cô thì không! Ăn cái gì sáng miệng thối vậy? Hừ, trẻ con à? Hai mươi mấy tuổi rồi mà còn giả ngô à?"
"Cô——!"
Tống Tĩnh Dao tức đến đỏ mặt, bật dậy định xông vào đánh tôi.
Không ngờ cô ta còn kịp gì, đã bị mẹ mình – Hứa Ân – tát cho một cái giáng.
"Im
Tĩnh Dao má, không tin nổi nhìn mẹ mình.
Ngay cả tôi cũng bất ngờ, không biết Hứa Ân định giở trò gì.
Ngay giây sau, Hứa Ân cắn môi, mắt hoe đỏ, dáng vẻ yếu đuối tội nghiệp, cúi đầu bằng giọng như bún:
"Cô Vệ tôi đã dạy dỗ Dao Con bé trẻ, tương lai còn dài, cô rủ lòng thương tha mẹ con chúng tôi…"
đến "mẹ góa con côi", Ân nhấn từng
nói ớt ấy ngay lập tức đánh trúng vào lòng hại cảm giác tội lỗi của ba tôi.
"Tiểu Lê, đủ rồi… ba biết con ấm ức, nhưng mẹ con họ cũng khổ sở lắm."
"Hay là… thôi, hòa giải đi con nhé."
nói câu đó, ánh mắt ta bắt đầu né tránh.
Hừ, thì ra ông cũng biết mình chẳng có lý!
Nhưng cái này của Hứa tôi quen lắm – "trà xanh" à, tưởng chỉ mình cô biết diễn?
Tôi hắng giọng, ớt lẫn tủi thân:
"Ba… chẳng lẽ con dàng vậy Vừa mới về nước, đã bị mác tiểu treo trên mạng, cư dân mạng chửi rủa. Ba nghĩ họ bạn bè, đồng nghiệp sau này nhìn con bằng mắt gì?"
Vừa nói, tôi rơi nước mắt lả chả – kỹ năng diễn xuất đỉnh cao khiến cả hai mẹ con Tống Tĩnh Dao cứng họng.
Viên cảnh sát bên cạnh cũng bất lên
là ba ruột ta đấy, thấy con gái bị ức hiếp mà còn nói mấy lời này à?"
Ba tôi bị nói đến mức đỏ chẳng thốt nổi nào.
Không ngoài dự đoán, Tống Tĩnh Dao bị tôi "diễn" cho tức điên, gào toáng lên:
Con cũng là con ruột của ba mà! Con còn lớn hơn Vệ Lê mấy tháng, con mới là con gái trưởng hợp pháp! Ba không phải đã đầu mẹ mở ty thẩm mỹ rồi sao? Con thấy công ty đó muộn cũng vượt mặt Âu Á! Chúng không cần chịu đựng nhà họ Vệ nữa, nhà mình đoàn tụ...Ưm..."