Buông bỏ
Sau bảy năm kết hôn, Lâm Nguyệt Linh trở về.
thừa nhận, đã động chút.
Dù sao, ấy cũng mối tình khắc cốt ghi tâm của tuổi
Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ chuyện chia tay Từ Uyển.
Cho đến khi lần lúc cả hai cùng rơi xuống theo bản năng tôi lại chọn cứu Nguyệt Linh trước.
Từ Uyển đã đề ly hôn.
Khi ấy, tôi hoảng loạn trong chốc lát.
Nhưng khi nghĩ cô chẳng có nơi để đi, tôi lại yên tâm.
Cô ấy yêu tôi nhiều năm như sao có thể rời bỏ tôi được.
Huống hồ, còn có Phó Gia Tự.
là đứa con trai mà cô ấy yêu thương nhất.
Từ khi nó sinh ra, còn phải nhường bước.
chắc chắn, ấy chỉ giận dỗi, qua một thời gian nguôi ngoai.
Dù cô ấy cũng không thể bỏ lại Phó Gia Tự mà rời đi.
Nhưng lần này, tôi đã đánh cược sai.
Từ Uyển thật sự không cần
Thậm chí, cô ấy cũng chẳng cần Phó Tự.
Hôm đó, tôi uống say, gọi điện cô ấy, bảo cô ấy tới đón.
Tôi nghĩ, đã mấy ngày rồi, cô ấy chắn đã hết giận.
Cô ấy nhất định sẽ nhân hội này để quay lại bên tôi.
Nhưng cô ấy không đến.
Cô ấy lặp lặp nhấn mạnh rằng tôi và cô ấy đã ly
ấy, bỗng thấy hoảng sợ, cảm giác mọi đã vượt khỏi tầm kiểm tôi.
Đêm đó, tôi thất thần trở về nhà.
Trong khách, tôi thấy Phó Tự đang chơi chiếc rubik Từ Uyển đã mua nó.
Thấy tôi về, nó chỉ liếc lên lạnh lùng, rồi cúi đầu tục chơi.
Ngay khoảnh khắc tôi nghĩ một cách hay.
Đêm hôm đó, tôi lấy chăn Phó đi.
nhiên, hôm nó bị lạnh.
Tôi không tin Uyển có thể mặc kệ khi biết con bị bệnh.
ấy nhất định sẽ quay về.
Tôi phấn khích dì quản gia gọi cho ấy.
Sợ cô ấy nhìn thấy tôi sẽ tức còn cố tình tránh mặt ngoài.
Trước khi đi, tôi dặn Phó Gia Tự phải giữ Uyển lại.
Phó Gia Tự ngẩng mặt đỏ bừng vì sốt lên, im lặng đáp “ừ”.
Tôi lòng rời đi.
nghĩ, chẳng bao lâu nữa, Uyển sẽ cầu tôi tái vì Phó Gia Tự.
Nhưng một lần nữa, tôi tính sai.
Từ Uyển không lại.
Cô ấy rời khỏi thành phố này, về quê cha mẹ ấy.
Lúc đó, tôi mới nhận ra, có lẽ tôi sự mất cô ấy rồi.
Sau tôi thuê thám tử tìm chỉ của cô ấy.
Tôi phát hiện, cô ấy bắt đầu yêu vẽ sơn dầu.
Cô ấy có bạn mới.
Cô ấy thậm chí mở cả livestream.
Tôi tự an ủi, có lẽ chỉ cần để cô ấy xả stress một thời ấy sẽ về.
Thế mỗi ngày, tôi đều xem cô ấy.
Gia Tự nó cũng vào xem mỗi đêm.
Tôi nghĩ, nó chắc tôi, cũng muốn Từ Uyển quay
sao, Từ Uyển đâu chỉ giận mình tôi.
Nếu làm sao Phó Gia Tự cũng chẳng giữ được cô ấy?
Tôi giống như kẻ ngồi canh gốc cây, chờ thỏ tự chạy đến.
Tôi nghĩ mình có đủ kiên nhẫn.
Nhưng khi nghe thấy giọng một người đàn ông trẻ vang lên trong livestream của cô ấy, tôi nhận ra, tôi không thể chịu đựng nổi.
Tôi gào lên trong vô vọng, chất vấn cô người đàn ông là ai.
Với cô thì có quan hệ gì?
Uyển không trả tôi, cô tay tắt livestream.
chắn cô ấy đã nhận ra tôi ai.
Nhưng điều nghiêm trọng hơn là cô ấy vẫn không chịu tha thứ cho tôi.
Tôi nhận mình không thể tiếp tục ngồi yên chờ đợi.
Tôi mua vé máy bay, kéo cả Phó Gia Tự cùng đi Biên
Trên bay, tôi dặn dò nó không ngừng, bảo nó khuyên mẹ về.
Phó Gia Tự chỉ cười lạnh, lắc đầu.
Tôi túm lấy vai chất vấn:
“Con không muốn mẹ ở cạnh con lớn sao?”
Nó nhìn ra tầng mây ngoài cửa sổ, giọng non mà lạnh lùng:
“Ba đối xử với mẹ tệ như vậy, thay vì để mẹ ở lại, con thà mẹ tự do.”
Tôi sững người, mắt trợn lên vì tức
“Không thể nào, cô ấy chỉ thể là của ba.”
Gia Tự đã minh, có chính kiến.
Nó lạnh nhìn tôi:
“Từ bỏ đi. Mẹ đã toàn thất vọng về ba rồi. Và con sẽ không giúp ba trói buộc mẹ.”
Sau chúng tôi gặp Uyển.
Đúng như Gia Tự nói, cô ấy từ chối tôi.
Nó cũng thực hiện đúng mình nói.
không khuyên cô ấy quay về, thậm chí còn buông làm cô ấy tổn thương hơn, cô ấy càng lúc càng xa.
Tôi không cam lòng buông tôi vẫn bám riết cô ấy.
Nhưng cô ấy coi tôi như không tồn tại.
Cho đến năm thứ năm sau ly hôn, tôi không đủ sức để víu nữa.
Tôi mắc bệnh nặng.
Phó Gia Tự ngồi giường cười khẩy, đầy miệt:
“Đáng đời.”
Tôi cố gắng ngồi dậy, nhìn nó thật lâu.
“Có phải… con cố tình chọc giận cô ấy, để cô ấy không vương vấn gì với đình này không?”
Phó Gia Tự đó mới mười tuổi, nhưng đã quá
Nó nhạt liếc tôi, giọng nó vang bình thản mà tàn nhẫn:
“Năm năm trước, khi người đàn bà đó về, mẹ đã khóc lén rất nhiều lần sau lưng Đặc biệt là ban đêm, sau khi dỗ con ngủ, mẹ con khóc rất đau khổ. Mẹ muốn ly nhưng mẹ nỡ con, mẹ biết ba không cho mẹ quyền nuôi con.”
“Mẹ đã khổ giằng xé rất lâu, gầy đi Con yêu nếu mẹ đã muốn đi, thì con sẽ để mẹ ra đi không vướng
Tôi ngẩn người, im rất lâu.
Quả nhiên, mọi chuyện đều có dấu vết.
Phó Tự từ nhỏ luôn quấn Từ Uyển, yêu thương cô ấy nhất.
có chỉ vài lời của ngoài mà trở nên ghét bỏ, cay nghiệt với nó?
Hóa ra, nó tất cả chỉ để cô ấy ra đi nhẹ nhõm.
Ngực tôi nhói tôi cố gắng cười giễu cợt:
“Nhưng cuối cùng, con cũng mất mẹ rồi.”
Phó Gia Tự nở nụ cười ngoãn – nụ cười mà chỉ khi trước mặt Từ Uyển, nó mới có.
“Chỉ cần mẹ hạnh phúc là được rồi. À, nói ba nghe một tin tới mẹ sẽ kết hôn. Mẹ bảo con đến lễ cưới.”
“Nhịp tim bệnh nhân bất thường, cậu nói gì mà kích bệnh vậy? Mau ra ngoài, bệnh nhân cần cấp cứu.”
Trong lúc hỗn khóe mắt lờ mờ thấy bác sĩ y tá chạy tới.
Phó Gia Tự bị mắng, nhưng nó vẫn giữ mặt bình tĩnh, ung dung bước ra khỏi phòng bệnh.
Sau đó, còn nghe thấy gì, chẳng nhìn thấy gì.
và tĩnh lặng vô biên ập đến.
Tôi thật sự bắt đầu hối hận rồi.
Nếu thể quay lại đó, tôi định sẽ cứu
Như vậy… cô ấy sẽ không xa tôi nữa, đúng không?