Buông bỏ
Phó Huyền qua đời khi tôi lăm tuổi.
Sau khi ông ta chết, tôi dần dần tiếp quản công dưới sự giúp đỡ của ông nội.
Khi hoàn toàn nắm quyền,
ra diệt sạch nhà họ Lâm.
Người đàn bà năm xưa từng khiến mẹ tôi đau đã đến cầu xin tôi.
Bà nức nở van xin, nói vì tình lúc tôi và bà ta, xin tôi tha cho nhà họ Lâm.
Tình cảm lúc nhỏ ư?
cảm khiến mẹ tôi khóc cạn nước mắt ư?
Tình cảm khiến tôi phải rời xa mẹ ư?
Tôi lạnh lùng đầu, ra càng ác hơn với nhà họ Lâm.
Cuối cùng, nhà họ phá sản, thâu tóm toàn bộ công ty của họ.
Biết Lâm Nguyệt Linh gánh khoản nợ hơn trăm triệu, tôi “từ bi” giữ bà lại làm nhân viên để trả nợ.
Tôi ý xếp để những nhân viên bà ta từng khinh rẻ thành cấp trên ta.
chưa đầy sau, ta chịu nổi, sát.
Chặc, chán
Thật ra, học cách quản lý công ty rất mệt mỏi.
Nhưng nếu không học, tôi không thể bảo vệ mẹ.
Tôi muốn dành cho mẹ mọi thứ tốt
Ngày xưa, tôi đẩy mẹ ra chỉ mẹ hạnh phúc.
Còn giờ, tôi nỗ lực học là để bảo vệ hạnh phúc ấy.
Cho dù, nếu một ngày đó, chồng hiện tại của mẹ dám làm tổn thương mẹ như Phó Huyền làm, tôi cũng có thể mọi thứ tôi có, để cho mẹ một che chở an
Tôi sẽ không giống ngày bé, giả nhạt để mẹ đau lòng rời đi nữa.
vì, mẹ đã từng yêu tôi như thế.
Và khi đã trưởng thành,
Sẽ không bao giờ để mẹ phải lệ thêm lần nào nữa.