có người đỡ, tôi mới rảnh tay gọi được
Phùng Thiên sợ chạy, liền dính lấy tôi như rắn, suýt nữa bám hẳn lên người tôi.
Trong lúc cảnh sát đến, cô ta vẫn không thuyết phục:
“Nhiễm Nhiễm, nói cho cùng, cậu không thương hại tôi một được Cậu giúp tôi tìm hóa đơn đi, còn là chuyện giữa tôi và hãng xe, có liên quan gì tới đâu? Tôi thật sự không cậu cứ nhất quyết không chịu Hay là cậu biết mua phải hàng dởm, đến đơn cũng không
Cô ta cứ lải nhải mãi, muốn làm tôi mềm lòng.
Nhưng khi cảnh sát tới, tôi không nói lời nào.
Chẳng mấy chốc, cảnh sát tới nơi.
Chiếc xe tuần đỗ ngay trước cửa ký túc xá bộ sinh viên xung quanh đều chú ý.
Phùng Thiên Thiên thấy vậy buông tôi ra, lao tới cảnh sát:
“Chú cảnh sát ơi! nhất định phải làm chủ cháu!”
Cô ta khóc lóc kể toàn việc với cảnh
Tất nhiên, phần liên quan đến nguồn gốc của cục pin thì cô ta lảng tránh, nói mập mờ cho qua chuyện.
sát nghe vẻ mặt khó hiểu, cau mày nhìn cô ta:
“Tại pin sạc của cô bị cháy mà lại đi đòi người khác bồi thường? Đây chẳng phải đồ cô sao?”
“Không được trong phòng là điều luật nhà đã đi nhắc lại, là sinh viên đại học mà hiểu sao? Hơn cô còn làm cháy nửa nhà ký túc xá, phải đến hai xe cứu hỏa mới được, gây thiệt hại cho trường và sinh viên mà còn chưa truy cứu, cô còn đây nói lý lẽ sao... Nói rõ luôn đi, rốt cuộc yêu của cô là gì?”
Thiên Thiên lời:
“Ờm… là xe của Nhiễm, tôi chỉ là xe cô ấy chạy thôi, ai lại xảy ra chuyện như vậy! Bây giờ, tôi chỉ muốn Doãn Nhiễm đưa cho tôi hóa đơn mua pin.”
Tôi tức lắc đầu chối, rồi tung ra câu hỏi chí mạng:
“Khoan đã, tôi từng cho cô mượn xe, qua cô còn là đã trộm xe của tôi, mới dẫn đến tai nạn nổ này. Từ đầu đến cuối không hề liên quan, tôi là nạn nhân!”
“Cảnh sát ơi, cô ta cứ nói là tại pin xe tôi nên mới xảy ra hỏa hoạn, nên mới đến tìm hóa đơn, nhưng tôi hoàn toàn không biết gì Cô ta chẳng có bằng chứng nào chứng minh pin bị nổ là của tôi. ta vu oan và quấy rối tôi mỗi ngày, vậy có hợp lý không?”
“Với lại tôi muốn hỏi thêm: đồ bị trộm của có giá trị 3.000 tệ kẻ trộm có thể xử lý hình sự không?”
Nghe tôi nói vậy, mặt Phùng Thiên Thiên tái mét:
“Tôi… tôi không trộm đồ… không phải tôi làm…”
Lời còn mấy sinh bên cạnh đã chen vào:
【Không mà tìm người ta làm gì? Buồn cười ghê!】
【Bây giờ mới nhớ ra mình không trộm hả? Hồi nãy riết ta suốt nửa tiếng thì không nói vậy nhé cô gái!】
quay clip bộ sự rồi! Có thể chứng minh cô chính miệng thừa đã đồ, mau đưa người đi
Cảnh sát gật đầu:
“Dĩ nhiên, tội cắp không thể dung thứ, nhưng hiện giờ hai bên nói khác nhau, cũng kết Thế này đi, nếu các tiện thì cùng chúng tôi về gọi cả giáo viên phụ trách đến, lập biên để điều tra hoặc hòa đừng đứng đây làm ảnh hưởng người khác.”
Tôi lập tức đồng ý.
Thiên Thiên lại lùi về sau:
“Không… không được… tôi không tiện…”
Tôi dùng ngón chân do.
Cô ta biết mình phạm trộm cắp, sợ phải chịu trách nhiệm, càng giam, nên không dám đối mặt với tôi.
Kêu đi cô ta không đi, kêu về giả vờ như chưa có gì cô ta cũng không chịu.
Tình huống bế hoàn toàn.
Đúng lúc cảnh sát bắt đầu thúc giục, Phùng Thiên Thiên lại ra chiêu mới.
Giữa chốn đông người, cô ta lại tiếp tục "múa lần hai", quay sang cảnh sát quỳ xuống:
“Chú cảnh sát, cháu không biết Nhiễm đã cho các chú cái gì các chú lại bênh cô ta như vậy! Không phân rõ phải trái đã muốn đưa cháu về không tra lý do vì sao cháu tìm cô ta sao? cô ta tình mua đồ để gài bẫy cháu! Bây giờ ký túc xá bị cháy, chẳng lẽ kẻ gây chuyện thật sự lại phải chịu trách nhiệm hết sao? Các chú gọi là dân phục vụ kiểu gì vậy! không phải dân à?! Thật sự phải để cháu chết trước mặt chú thì mới vừa lòng
Cô ta càng nói càng động, vừa khóc vừa trốn viện tâm thần ra.
Màn trình diễn này khiến ai cũng sững sờ.
Gặp người không biết xấu thì tôi đã nhưng đến mức này thì mở mang tầm mắt.
Đúng là “cá lọt lưới” của hệ thống giáo dục bắt buộc.
Cảnh sát liếc cô tay vào trên ngực:
“Chuyện sạc pin trong phòng ký túc xá đã được nhắc nhở nhiều lần được phép. Việc cô làm là tự chuốc lấy hậu quả! Cô là người trưởng thành, phải biết chịu trách nhiệm với lời mình đây chuyện đổi trắng thay cũng vô ích. Chúng tôi ghi hình toàn sự việc, cô có muốn biết tội vu khống là bị xử thế nào không? Cần tôi gọi và hiệu trưởng đến cô tỉnh ra không?”
Thiên Thiên nghẹn vội vàng dậy khỏi mặt đất.
Nhìn bóng cảnh sát rời đi dần, cô ta khóc.
Cô ta bản thân không có cách nào chứng minh cục phát của tôi, cũng không thể kéo vào gánh trách nhiệm với cô ta.
Cọng rơm cứu mạng cùng của – hoàn toàn mất.
Cái nhiệm này, từ đầu đến cuối, chỉ có cô ta gánh.
Ngồi trong căng-tin, vừa ăn cơm tôi vừa nghĩ đến chuyện vừa – Phùng Thiên Thiên đứng chặn trước cửa túc xá mặt mày dạn tôi, nghĩ càng tức.
Tôi mở diễn quay nhóm lớp tìm đoạn nhắn cô ta xin hóa đơn xe mấy hôm rồi đăng nguyên văn diễn đàn.
Dù gì chuyện hôm nay kiểu gì cũng sẽ đề tài để bàn luận của sinh viên cả trường, bằng tôi “tự bốc phốt” trước, thượng phong.
【Mọi người hiểu không? Đúng là sống lâu thấy lắm chuyện, có ai từng thấy ăn trộm mà đòi nạn nhân đưa hóa đơn để đi đòi bảo hiểm chưa? Có người cũ tích bao lâu đột nhiên nhắn "Em còn không?" không?】
Bài vừa đăng xong, tức nhờ bạn bè và bạn cùng phòng phụ đẩy bài lên, phần bình luận nhanh chóng trở nên sôi động.
Tới mới cuống sớm biết lo thì đâu đến nước này!】
【Ủng hộ bạn an rõ trắng đen, chứ dưng lại gánh oan thì ai chịu nổi!】
【Nên đề giải Tự Thú Xuất Nhất Năm!】
【Phùng Thiên Thiên, khi ăn cậu có hỏi pin xe đồng ý theo cậu không?】
Tất nhiên, không ít sinh viên có mặt tại hiện trưa nay cũng vào hóng:
ở hiện tôi làm chứng! Chưa từng thấy ai ăn trộm mà tự tin đến vậy!】
【+1】
trong vài giờ, bài viết có đến hàng nghìn lượt bình
Thiên Thiên không nhịn nổi nữa, vì không được tôi, đành phải chụp đăng rồi gửi lên nhóm lớp và tôi:
【@Doãn Nhiễm, mau xóa bài đi, hành vi bài của cậu đã cấu thành bạo lực mạng đấy, cậu biết không?】
Tôi học theo cách cô ta nói:
【@Phùng Thiên Thiên, mau đi, vi trộm cắp của cậu thành tội phạm đấy, cậu biết không?】
Cả nhóm bật cười “hahaha” như vỡ
Cô chọn cách mù, làm như không
Chẳng mấy chốc, tôi nhận được tin nhắn từ giảng viên chủ nhiệm.