Khi choàng tỉnh khỏi cơn đau dai dẳng, bên cạnh một lần nữa chẳng có ai.
Người đàn ông từng thề mãi tôi, cùng chia sẻ buồn, lại nuốt lời.
ra, chuyện này đâu phải lần
Bất kể lễ lớn hay nhỏ, ngày kỷ niệm hay chỉ là bữa bình thường, ta đều viện đủ do để tăng ca.
Tôi đã sớm cảm nhận được điều gì đó bất thường, nhưng vẫn dối bản thân.
Cuộc hôn nhân như góa bụa này tồn tại, chỉ để giữ cho hai bên gia đình vẻ
Ít nhất, ba mẹ hai bên sẽ không phải lo nghĩ nhiều.
Tôi đưa xoa bụng đã lộ rõ, cố nặn ra một nụ cười gượng.
“Con sau này có mẹ con, cuộc không cô đơn.”
cửa “két” một tiếng khẽ kéo tôi ra khỏi mớ suy nghĩ
“Bác sĩ Tô, còn đau không? Tôi chị thay bơm giảm đau nhé. Thuốc kháng viêm sau phẫu thuật cắt bỏ tử cung mang thai ngoài cung, nhớ uống đủ.”
“Cô... cô nói gì?”
Tôi nhìn cô ấy đầy kinh hãi, như thể vừa nghe thấy điều gì không thể tưởng tượng
Rõ ba trước tôi mới đi siêu âm, trong tử cung, còn sống, mới đầu thai kỳ, sao lại thành thai cung được?
Thấy y tá im lặng, tôi lập tức hất chăn ra, xé lớp dính đầy máu trên bụng, vết mổ nơi bụng hiện đỏ thẫm và dữ tợn.
Với kinh nghiệm nhiều năm học y, tôi lập tức nhận ra vết rạch ấy có ý nghĩa gì.
Tôi không màng tất lăn xuống giường, gào lên trong vọng.
“Nhất định là các rồi! Các người đã con tôi! Là các người!”
là sai sót y tế! Tất các người, không ai thoát được! ai thoát!”
Y tá hoảng loạn xua lia lịa, gương mặt đỏ bừng, gắng lấy can đảm để nói khiến lòng tôi như thiêu đốt.
“Là bác sĩ Vân Phong, chính tay ấy phẫu thuật, không thể sai đâu, thật sự không sai.”
Như sét đánh trời quang, tôi ngã quỵ xuống đất, chỉ tay phía cửa phòng
anh ta tới! Bảo anh ta tới gặp tôi!”
“Ờ... Bác Phó vừa xin nghỉ phép nói... nói là đi du lịch rồi.”
Khoảnh đó, tôi chỉ muốn đập đầu chết cho xong.
chồng mười năm đầu gối tay bỏ lại vợ vừa mổ xong, mình hưởng thụ du lịch an nhàn.
Anh ta đang ăn mừng tôi mất con? Hay đang vì tôi bị nhốt trong viện, còn anh thì rỗi hưởng nghỉ hiếm
Một nhiên hiện lên.
“Bệnh đột xuất có hoạt động học thuật, anh không rời đi được, có chuyện gì đợi anh về rồi nói.”
còn cố tìm lý che sự biến mất của mình, chỉ để giấu đi bản chất bạc tình của chính anh ta?
Tôi bật rồi gõ ra dòng.
“Không sao đâu, con mất Tôi sẽ kiện bệnh viện tội giết sẽ khiến phải hối hận!”
bên kia lời ngay lập tức.
“Đừng.”
Chỉ một chữ, tôi đã biết anh ta hoảng
Anh ta thật sự sợ
vì trước đây, chưa bao giờ ta nhắn lại cho tôi thêm một lời nào.
2
Nhưng tôi đâu có định đợi ta lại, sự nhẫn của tôi đã bị bào đến cạn kiệt trong những tháng ngày chờ đợi vô vọng.
Tôi tìm hết tất cả báo cáo xét nghiệm, kết quả tra hồ sơ bệnh án từ khi mang thai, gõ cửa phòng viện trưởng.
Viện trưởng từ lúc ơ, đến cuối cùng bàng mất của nguyên nửa tiếng đồng hồ.
Đây là lần tranh luận tốn thời gian nhất tôi – một giảng viên hướng dẫn cứu ngành y.
Tất chỉ vì vết mổ đang mưng không ngừng rỉ máu, lại khiến tôi sốt cao.
Cơn đau đầu như muốn nổ như thể có hai kẻ tí hon cầm cưa cứ thay phiên cưa ngang dọc trong đầu tôi.
Tôi chỉ thể dựa vào cây kim bạc giấu trong áo, liên tục vào huyệt Hợp cốc trong lòng bàn tay lấy chút táo cuối cùng.
“Trong vòng mười tất cả sĩ từng tiếp nhận bệnh Thấm Nhuệ lập tức phòng tôi.”
Chỉ một lệnh, đầy mười phút tất cả bác sĩ đã xếp thành một hàng
Không chỉ có bác sĩ sản khoa, mà cả nhân viên siêu âm, phòng cũng có mặt.
Tất cả quanh xem kỹ từng trang sơ của tôi, từ đầu đến cuối, đưa ra cùng kết luận.
Toàn bộ trình đều đúng định, không có chẩn sai sót nào.
Vậy thì chỉ còn một khả năng duy nhất.
Phó Vân cố ý cắt bỏ cung của tôi, anh chính là
Tôi mỉm cười nhìn viện trưởng, yêu cầu ông ta xử lý theo đúng nguyên tắc.
Từng giọt mồ túa ra trên trán ông ta, ông lúng túng cầm tách trà đã nguội ngắt lên uống một
“Bác sĩ Tô, dù gì bác sĩ cũng là cô, cô thật sự định làm vậy sao? Cô biết mà, nếu cô làm thật... sự nghiệp của anh ta coi như chấm dứt, không khéo, không khéo…”
Không khéo thì phải đi tù, đúng không?
Vậy còn đứa con vô tội của tôi thì sao, mạng sống của con tôi, ai đền?
Mười năm qua, tôi đánh đổi cả thanh cuối cùng mới có lần mang thai hoi này.
Cũng nhờ tôi âm thầm bỏ thuốc kích dục cho chồng, có được cơ hội ấy.
Tôi đã hồi hộp lo đến nhường nào, chỉ mong một lần trúng
que thử thai chỉ hiện một vạch, tôi đã tuyệt vọng đến mức nào.
Nếu không không cam lòng mà lục lại để nhặt nó lên, có lẽ tôi đã bỏ lỡ thứ hai đang chầm hiện ra.
khóc đến mức không ra hình không phải vì Phó Vân Phong, mà là vì chính mình.
Cuối cùng tôi cũng có một sinh mệnh đang lớn trong không cần Vân Phong, tôi cũng đã có người thân mủ ruột rà.
sao tôi có thể không hân hoan vui sướng.
Nhưng giờ đây, cả tan thành khói.
“Viện trưởng, ông định bao che cho nhân viên của sao? Hay trong mắt ông, quy định của bệnh viện và tính mạng bệnh nhân chẳng là gì cả?”
sĩ Tô, đừng quên, cô là sĩ. Cô làm vậy cả bệnh thậm chí gia đình bị ảnh hưởng, cô được gì chứ?!”
Chiếc cốc “chát” một tiếng đập mạnh xuống nước bắn tung tóe, khiến các bác sĩ đứng cạnh hãi cúi không dám thốt
Tôi ngước mắt người từng đứng trên bục giảng hùng thuyết giảng về y đức và mối quan hệ giữa sĩ – bệnh nhân, giờ trước danh tiếng bệnh viện, cũng chỉ kẻ hèn nhát chạy theo lợi ích.
Tôi đã từng dốc lòng muốn vào làm tại viện danh tiếng này, còn từ cả cơ hội du
Quả thật, còn gì đáng để tiếc nuối nữa.
“Được, vậy thì gặp nhau trên
Tôi không muốn tiếp tục lãng phí thời cúi xuống nhặt lại những tài liệu rơi vãi đất, rồi dứt khoát quay người bước
Ngay khi tay tôi vừa chạm vào tay nắm cửa, cánh cửa bỗng bị đẩy mạnh từ bên
Phó Vân Phong giận dữ xông vào, túm lấy cổ tay tôi, giơ cao lên.
“Tô Thấm Nhuệ, em loạn đủ chưa?!”
Trên tóc anh vẫn còn thoảng mùi hoa quế nhè nhẹ — mùi nước hoa đặc trưng cô thanh mai trúc mã Thẩm Phi Phi kia.
vừa mới tay phẫu thuật cắt bỏ tử vợ mình, mà đã lập tức lăn lộn với người phụ nữ khác.
Tôi giác ngửi mùi xác cá thối tanh tưởi và mục nát.
Đồng Phó Vân co lại, mắt nheo lại đầy u ám tàn độc. Anh đẩy mạnh tôi đến trước mặt viện ép đầu tôi xuống bắt cúi chào.
“Mau, mau xin lỗi viện đi!”
“Phó Vân Phong, anh biết mình nói gì không? Chính anh là người giết chết con bây còn định giả làm kẻ cứu thế gì chứ? Bọn bọn họ đều nói rồi, đoán của họ
Tôi hết sức vẫy, thoát kẹp anh chỉ tay hàng bác sĩ đang đứng phòng, đáp trả thẳng thừng.
Lúc này Phó Phong mới phát hiện ra trong phòng còn có đám người đứng xem.
Ánh mắt ta sắc lạnh quét qua một lượt, giọng sự chắn không chẩn đoán sai à?”
“Ờ… thể là giai đoạn thai kỳ, nhìn không rõ
“Đúng, Trước tôi cũng nói rồi, vị trí thai không rõ ràng, nghi ngờ là thai ngoài tử cung!”
Những vừa nãy còn mạnh miệng khẳng định mình không sai, giờ phút này ai nấy đều thay đổi lời nói.
“Cô cũng bác Thấm Nhuệ! Chút kiến thức cơ bản mà cũng hiểu à?”
Vân Phong nổi gân các khớp ngón tay siết chặt mức khiến xương tay tôi nhức.
“Thật sao? Tiếc là lời các nói không có giá trị. Tôi có bằng chứng trong Tôi muốn xem tòa án sẽ nhìn chuyện này thế nào!”
gỡ từng ngón tay anh ta ra, rồi dốc sức đẩy mạnh anh một cái, quay đi về phía cửa.
Ngay lập tức, một lực mạnh kéo tôi giật lại. Tôi đà, ngã bật ra phía sau.
Góc bàn sắc nhọn đập thẳng vào lưng, vết ở bụng phát ra tiếng “xoẹt” đầy người, tôi đau đến không thở nổi.
Thế Phó Vân Phong thậm chí chẳng liếc nhìn tôi một chỉ móc từ túi ra một giấy, quăng lên bàn.
“Tô Thấm Nhuệ, nghĩ tòa án tin lời cáo một bệnh nhân trầm cảm nặng sao?”
Mặt tôi như sụp đổ, môi trắng run lên không ngừng, tôi cắn răng chống đỡ, cố với lấy tờ giấy đó.
Phó Vân Phong tức giật lại, giơ lên cho mọi người xem.
“Xin vợ tôi – Tô Nhuệ đang giai đoạn bệnh, làm mọi vất vả rồi, xin lỗi.”
“Ôi trời, bác sĩ Phó, anh cũng vất vả quá rồi, chăm sóc người bệnh thần đâu phải chuyện dễ.”
“Đúng vậy, vậy, chúng tôi so đo với người bệnh làm gì.”
Chỉ trong chớp mắt, đám bác vừa rồi còn lo sợ trách nhiệm, giờ đã thành những ‘thiện nhân’ hiểu cảm thông cho bệnh nhân.
Tôi bật cười lạnh, người đàn ông ấy nghẹn ngào rơi lệ đám đông, thở khổ sở phải sống cùng một người vợ điên.
chộp lấy con dao rọc giấy đó, lao phía anh ta như một con thú bị dồn đến cùng.
“Phó Vân anh lấy mạng con tôi mà đền đi!”
Anh ta hoàn toàn có né nhưng lại chủ động lao vào lưỡi dao tôi đang Mũi dao rạch toạc blouse máu đỏ thẫm lập tức loang ra thành một mảng lớn.
“Bảo vệ! Gọi bảo vệ mau lên!”
Viện trưởng hét lớn, hai bảo vệ tức lao tới, lôi tôi con điên này — ra ngoài.
Phó Vân ngã xuống vì đau, vậy vẫn không quên tiếp tục màn kịch của
“Các người... các người nhẹ thôi... cô ấy là vợ tôi, Tô Thấm Nhuệ!”
Tôi cố quay đầu lại, khắc sâu gương mặt giả tạo đáng ghê tởm đó vào trong trí nhớ.
Vân Phong, tôi nhất định sẽ khiến anh phải hối hận!