Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

3
Nhưng tôi còn chưa kịp trả thù, đã được báo: bị đình chỉ công tác không lương.
“Bác sĩ giờ là bệnh nhân, nên nghỉ ngơi cho tốt. Có chuyện gì thì đợi khỏi bệnh rồi tính tiếp.”
Chỉ câu nhẹ tênh, hồ sơ xin chuyển công của bị gác lại vô thời hạn.
Bệnh viện quốc tế mà trước từng muốn mời với mức lương cao ngất giờ cũng không còn ai bắt máy khi tôi gọi đến.
Ngay dự án y học tôi dày công cứu cũng bị chuyển sang tay đối thủ truyền kiếp của tôi.
Bài luận văn học mà tôi sắp công bố, này đến khác gạch tên, từ chối xuất bản.
Tôi bị gạt sang một bên như chưa tồn tại. Không ai còn quan tâm đến sống tôi nữa.
Nhưng có vẻ như bệnh nhân của thì rất tâm”.
“Bác sĩ nghe nói cô bệnh rồi, tôi hủy mấy buổi hẹn tiếp theo được không?”
sĩ thuốc cô kê cho tôi liệu có vấn đề gì không? Gần đây tôi cứ thấy cơ thể mình có gì đó sai sai…”
sĩ Tô, cái kế hoạch điều trị lần trước tôi nghĩ lại rồi, thôi khỏi nhé.”
Những bệnh nhân từng bất mọi cách chỉ để được khám, giờ lại loạt muốn cắt đứt liên hệ như thể ai hẹn trước.
Họ quên rồi sao?
“Bác sĩ Tô, người ta gọi là Bà Tiên tôi cầu xin cô, cứu lấy tôi, tôi không thể không có con!”
“Bác sĩ Tô, cảm ơn cô. Nhờ thuốc cô kê, tôi đã có con rồi, bé giờ được một khỏe mạnh lắm!”
Tôi nổi tiếng khắp nơi trong việc điều trị sinh muộn bằng phương pháp kết hợp Đông – Tây y, đã có biết người được chữa khỏi.
Vậy mà giờ lại có biết kẻ ngờ năng lực của tôi — thật là châm biếm!
Tôi cau mày, bã thuốc bắc bị nấu khét vào thùng rác.
Cả căn phòng tràn mùi đắng ngắt, vẫn chẳng vào so với nỗi đắng cay đang dày xéo trong lòng tôi.
Vân Phong nói anh ta không chịu mùi thuốc thế là tôi đành chấp nhận đi đi về về tiệm và hơn chục cây số lần, chỉ để chiều ý anh ta, mong anh ta bớt cáu bẳn và bình tâm lại đôi chút.
Nhưng giờ tôi đã — không còn lý do gì để tiếp tục nữa.
Thìa nóng đưa đến miệng, mà tôi lại chẳng nhận được một chút hơi ấm
Có trái tim tôi đã giá từ lâu, đến mức không thứ nhiệt độ nào có thể sưởi ấm được nữa.
sao cả. Dù sao tôi cũng chỉ là một “bệnh nhân”.
Chỉ một bệnh nhân mà thôi.
Màn hình thoại lên, tôi theo thói quen cầm lên
Tưởng đâu viện lại khẩn cấp khám
Nhưng không — chỉ là một báo đăng trạng thái trên mạng xã hội.
Ánh mắt tôi thức lướt qua, khựng lại, sáng đôi chút.
Một chậu cây cảnh úa, rũ nghiêng đầu vào tường, chẳng còn sức sống.
Dòng chữ đi kèm: “Tôi lại thất bại rồi. định dày tôi bao nữa
Ngay bên dưới, là biểu tượng mặt nhỏ avatar của Phó Vân Phong — để lại lời nhắn:
“Sau cơn mưa sẽ sáng. Anh sẽ luôn bên em, cố lên, tin bản thân, tin vào anh.”
Đúng là lời lẽ truyền cảm hứng, nếu là tôi, có lẽ cũng sẽ rưng rưng xúc
Chỉ tiếc là — tôi, người chính đây còn lại cơn giận ngút
Muốn có thai à?
Nằm mơ đi!
Ngoài tôi ra, không ai trên giới này có thể thực hiện được ca phẫu thuật sửa chữa ống dẫn biến dạng hợp tử cung phức tạp đến đó.
Hồi đó, cô ta tìm đến hy vọng nhờ danh tiếng tôi dựng.
Mà lúc ấy, tôi tình cờ không có viện, là trợ lý của tiếp cô ta.
đó, tôi kết với cô ta qua nhưng phát hiện một ngờ — tôi và cô ta có một người chung: Phó Vân Phong.
Tôi quen Phó Vân Phong bao nhiêu năm nay, tài WeChat cá nhân của anh ta, ngoài vài người thân ruột thịt thì không thêm ai khác.
Vậy tại người phụ tên Thẩm Phi lại đặc biệt đến thế?
Tôi nghĩa trợ gọi điện cho cô mượn cớ tìm hiểu tiền sử bệnh nhân để han.
Cô nghẹn ngào kể với tôi, rằng mình hôn ba lần, và cả kết thúc bi kịch vì không sinh con.
nói mình đã đi khắp nơi, tìm đến mọi bệnh viện bác sĩ nổi tiếng trong nước, ai cũng nói cả đời này cô không thể mang thai.
Cô ta nói từng vọng đến mức leo lên thượng định tự tử, nhưng đúng lúc đó lại gặp lại người thanh mai trúc mã.
Cô ta nói, cô sẽ bao quên câu nói của ấy:
“Cả đời này, anh chỉ sinh con với em. Nếu không thể, anh cũng sẽ không bố.”
Cô ta nói trong xúc động, còn tôi thì nghe mà nghẹt thở.
Không trách được bao nay, Phó Vân Phong luôn tránh chuyện
tình" tránh đúng thời điểm rụng trứng.
Nếu không cố gắng kiềm chế ra ngoài, thậm chí còn không yên tâm mà bắt tôi uống tránh
Lý do thì đủ kiểu: là vừa uống rượu, nào là bị hoặc là quá sợ ảnh hưởng đến chất lượng trùng.
nghi ngờ anh ta có người phụ nữ khác bên ngoài.
Nhưng khi tra định vị trong điện ta, rồi nhìn lương hàng anh ta nộp đủ một cũng không thiếu, tôi lại tự hoài nghi chính mình.
Chẳng lẽ vì tôi già rồi, suy nghĩ cũng trở nên đa nghi?
Tiếng “Alo, không ngừng từ đầu dây kia kéo tôi quay lại hiện thực.
Tôi nói vài câu an ủi qua loa, rồi vã cúp máy.
Dù đi nữa, cô ta cũng chỉ là bệnh nhân đáng thương.
Là phụ nữ, tôi cảm với cô ta. Tôi quyết định sẽ chữa khỏi cho cô ta.
lẽ những tin trong WeChat chỉ là Phó Vân Phong an ủi ta mà thôi.
tôi đã sai rồi.
Khi tôi báo anh ta biết mình đã có thai, gương mặt ta không hề lộ ra chút vui mừng nào, lại còn tối lại, lạnh hỏi “Được tháng rồi?”
Tôi lo lắng đáp: hơn một thôi.”
Anh ta gật vừa ra điều gì đó.
“Vậy vẫn còn Bây giờ phá thai, tổn thương với cơ thể không lớn.”
Anh ta chóng gõ đơn thuốc thai vào máy tính, còn lý” thêm vài thuốc cầm máu.
Tôi nhíu mày, đập mạnh một cái xuống bàn phím.
đã ba mươi rồi, Phó Vân Phong, anh còn muốn tôi đợi thêm mấy mười nữa?”
“Tô Nhuệ, anh đã rồi, anh vẫn chưa sàng. Sao không thể cho anh thêm gian?”
thêm năm năm nữa để anh đi du học nước ngoài sao?”
Tôi ném báo cáo xin du học vào thẳng anh ta, răng chặt vì phẫn nộ.
Nếu không phải viện điều tra hồ thân nhân, thì tôi – người vợ hợp pháp – sẽ mãi mãi là cuối cùng biết chuyện chồng định nước ngoài học tiếp.
“Em đang làm loạn Nhìn lại mình đi, còn thể thống gì nữa? giáo sư hướng dẫn nghiên cứu sinh sao?”
“Nhưng tôi cũng vợ anh, Phó Vân Phong. Anh từng yêu tôi chưa?”
“Tô Thấm giữa chúng ta, không còn nào để chuyện nữa rồi!”
Anh ta đập bỏ đi, chỉ để lại cho tôi bóng lưng lạnh lẽo.
Tôi co người trong đau chìa tay ra gọi với theo, nhưng anh ta không đầu lại lấy một lần.
Có lẽ vì tâm quá tồi tệ, tôi tạm ngưng cũng cắt liên với người bệnh tên Thẩm Phi Phi kia.
Tôi lại một lần nữa mình tỉnh dậy giữa cơn với tay tìm lấy thuốc giảm đau.
Một bàn tay to ra đưa tận
“Uống chút nước đi, uống thuốc không tốt cho dạ dày.”
Tôi giật mình ngẩng ánh mắt va chạm với nửa khuôn mặt ẩn tối.
“Ly đi, Phó Vân Phong. Tôi mệt rồi.”
Thấm Nhuệ, anh sai rồi. Cho anh một nữa được không?”
Phó Vân Phong nhìn tôi bằng ánh mắt chân thành, giống hệt ngày anh ta cầu hôn
Nhưng tôi rút tay lại, lạnh lùng buông một câu:
“Nếu tôi không đồng ý thì sao?”
phòng chìm một sự im lặng đến nghẹt thở.
4
Bất ngờ, Vân quỳ sụp xuống, không báo nước tèm lem.
“Tô Thấm Nhuệ, anh cũng không còn con rồi, chẳng lẽ chỉ có mình em đau khổ thôi
“Tô Thấm Nhuệ, em có biết lúc đó chẳng dám làm ca mổ ấy cả, anh đứng bàn mổ ba tiếng đồng hồ, em hiểu là sự giày vò như thế nào không?!”
“Em luôn trách anh không thể bên cạnh em, nhưng em đã bao giờ nghĩ đến cảm giác của anh chưa?!”
người đàn ông cao gần mét tám, giờ quỳ rạp dưới đất, bờ vai run lên không ngừng.
Giọng ta run rẩy dữ dội, hoàn toàn hình ảnh sĩ sản khoa lạnh lùng, điển nổi tiếng khắp bệnh viện thường ngày.
Anh ta nghẹn ngào kể lể nỗi của mình, thậm chí một lần nữa thuật toàn bộ bệnh tình của tôi đầu đến
“Biến chứng tử cung, tình trạng thế, thấy cũng sẽ lựa chọn cắt bỏ. Tô Nhuệ, em học y bao nhiêu năm, chẳng lẽ điều cơ bản ấy cũng không hiểu sao?”
Phải rồi, nếu tôi không học y nhiều năm thế, có lẽ tôi thật sự đã bị màn diễn cảm động này lừa gạt.
Tôi chộp cổ áo anh ta, bắt anh ta phải nhìn thẳng vào mắt tôi, nghiến
trưởng khoa, anh có thể lại lần nữa Hử?!”
Anh ta tức trông thấy chiếc máy âm trên tay tôi, mặt tối lại, ánh mắt dao động, các ngón tay bắt đầu mân mê vô thức.
anh ta bắt đầu chột dạ rồi.
Những dối trá này, chỉ lừa được mấy sinh viên y mới ra trường — người luôn tôn trọng tiền bối một cách mù quáng.
mở khóa vang lên, một bóng người lao vào phòng.
Còn chưa kịp nhìn mặt, cái tát như trời giáng đã in năm ngón tay lên má tôi.
“Tô Nhuệ! Vân Phong rốt cuộc làm gì sai mà con hành hạ nó đến mức này?!”
“Mẹ, người rể tốt, con trong miệng chính anh ta đã cắt tử cung của con, chết cháu ngoại của mẹ. Mẹ nói món này, tính nào?!”
Tôi điên trừng nhìn gương đang méo mó giận ấy — đầu tiên, tôi và bà hoàn toàn cắt đứt cảm.
Gương mặt mẹ thoáng qua một tia sửng sốt, nhưng biến mất.
Ngay đó, đỡ lấy người đàn ông đang dưới đất, phủi bụi trên quần anh vuốt thẳng nếp gấp trên ánh mắt xót
“Vân Phong, ông đầu quý như vàng, không quỳ.”
“Mẹ, con nếu không Thấm Nhuệ nghĩ quẩn, con cũng không dám gọi mẹ đến.”
“Chuyện này biết rồi. Lẽ ra mẹ phải cảm ơn con mới đúng. biết, giao Thấm Nhuệ cho con, mẹ yên tâm.”
Tôi tròn mắt nhìn hai người bọn họ diễn hiền con thảo” ngay mặt mình, không cam tâm chen vào giữa người.
“Mẹ, con sự con ruột của mẹ không? Hay là... có khi nào lại là con gái bị bế nhầm?”
“Con, con...”
Gương mặt mẹ lập tức trắng bà ôm ngực lùi lại vài bước.
Phó Vân Phong nhanh tay đỡ lấy bà.
“Nếu con thế này, mẹ chết con từ cho xong.”
Bà vừa đấm ngực vừa khóc, Phó Vân cũng không còn giả bộ đáng nữa, nét mặt lạnh tanh.
“Tô Thấm Nhuệ, còn không mau xin mẹ! Mau lên!”
“Hừ, các người là một nhà mà, đúng không? được lắm. Tôi đi. Tôi đi là được chứ gì.”
Tôi mở cửa, lại nhà lạnh lẽo người bọn họ.
bước đi vô định giữa phố đêm, chẳng có ai chạy theo tôi.
Trong muôn vàn ánh đèn ai rực sáng, tôi nhận ra — cả rộng lớn này chẳng có nổi cho mình.
Tôi ngồi xổm bên bờ sông, nhặt một viên đá ném xuống mặt nước.
Viên đá qua mặt tạo thành từng sóng lăn tăn, kéo tôi với ký ức thời thơ
Trước năm bảy tuổi, cũng có một gia đình yêu thương mình hết mực.
Họ như muốn mang cả thế giới đẹp nhất đặt trước mặt tôi.
Tôi ôm lấy cổ họ, nũng nịu nói: “Cả đời này, chúng ta mãi nhau
Nhưng rồi, một cuộc khám sức khỏe đã phơi bày sự tôi... không phải ruột của họ.
Họ làm ầm ĩ lên tận bệnh viện, sau bao nhiêu xác minh, cuối cùng tìm ra đứa trẻ bị trao nhầm năm xưa.
Người đó — chính là Phó Vân Phong.
Đúng vậy, gia mẹ nuôi vốn sinh ra một bé còn bố mẹ ruột tôi lại sinh ra một đứa con gái đáng giá” — tôi.
Hai trẻ mỗi đứa trở về gia đình ruột thịt của mình.
Bố mẹ ruột tôi ngày nào cũng khóc mắt, họ thể chấp nhận nổi việc mình không có
Họ nhiều lần lén lút đến thăm Vân Phong.
Khi nhỏ, Phó Vân là một cậu bé chính trực, cũng có tình cảm rất sâu nặng với bố mẹ của tôi.
Mà bố mẹ nuôi tôi vốn người tốt bụng, nên đã nghĩ ra một cách dung — hai kết thông gia.
Bố mẹ ruột tôi mừng như bắt được vàng, Phó Vân Phong vẫn mãi là miếng thịt trong tim họ.
Còn tôi — chỉ là phần “quà khuyến mãi” đi kèm.
Trong mắt tôi chưa từng tồn tại.
Tôi giặt giũ, nấu ăn, học hành chỉ, làm tất cả những gì tôi có thể — nhưng trong mắt cũng là bắt chước vô nghĩa.
Tôi mãi mãi không thể so được với Phó Vân Phong.
Anh còn được yêu quý hơn con ruột của họ.
Khi chọn nguyện đại học, tôi không do dự mà chọn ngành y.
muốn tự tay cứu lấy sinh mệnh người, minh tồn tại của chính mình có giá trị.
sau này mới tôi đã sai rồi, sai quá sai.
cố tình làm vỡ cúp tôi, đốt mọi giấy khen, bằng khen tôi từng giành được.
Tôi úp mặt trong phòng, tai dán vào khe cửa nghe lén.
Họ “Con gái giỏi hơn con trai thì gì, chẳng lẽ định để Vân Phong làm rể rể chắc? chịu không nổi đâu.”
hôm đó, tôi chưa bao giờ quay lại ngôi nhà ấy thêm một lần nào nữa.
“Bác Tô, trùng hợp quá, là cô sao?”
Một giọng nói lạ vang lên lưng khiến tôi theo phản xạ quay đầu lại.
Khi rõ mặt mà trước giờ tôi chỉ thấy qua ảnh đại diện WeChat, tôi bối rối đứng bật dậy, định quay đầu
Không ngờ Thẩm Phi Phi lại túm lấy tay giữ chặt.
“Bác Tô, nghe cô bị bệnh... cô không sao chứ?”
cô ta chỉ là một nhân bình thường, lẽ tôi sẽ cảm ơn vì lời hỏi thăm ấy.
Nhưng cô ta lại là Thẩm Phi — thanh mai trúc mã Phó Vân Phong, là người anh ta thề chỉ con cùng.
Làm tôi có thể không suy nghĩ?
Tôi lạnh lùng gạt cô ta ra, buông một câu: “Cô nhận nhầm rồi.”
Nhưng cô ta vẫn không chịu buông tha, đuổi theo rồi bất ngờ quỳ rạp xuống
“Bác sĩ Tô, biết lúc này nên xin cô, nhưng tôi vừa được chẩn đoán bị suy buồng sớm... Chỉ có cô mới có cứu tôi, xin cô, tôi xin
Cô ta bắt đầu dập đầu, làn da trắng ngần dính đầy đất trán cũng trầy xước máu.
Tôi nghiến răng, quay người lại, kéo cô ta đứng dậy.
“Cô biết không, tôi đang bị trầm cảm nặng. Hiện tôi chỉ muốn giết người, chứ không phải cứu người!”
“Nhưng cô là bác mà! Tôi tin Tôi tin nhất cô sẽ giúp được tôi!”
Bàn tay lạnh ngắt của cô ta phủ lên mu bàn tay nóng rực của tôi, khiến tôi rùng
Tôi ngây người nhìn người phụ nữ trước mặt, không thể tin tai mình.
y từ mẫu mà, bác sĩ Tô. Tôi có thể đợi, đợi đến cô khỏi bệnh.”
“Cô nhìn tôi đi, bao nhiêu năm qua rồi, tôi vẫn chưa từng từ bỏ, đúng không?”
ta nở nụ cười, để răng trắng đều. Nụ cười ấy nhẹ nhàng như nắng ấm giữa ngày đông — một thứ khiến người khó mà không muốn đến gần.
khắc đó, tôi chợt hiểu ra vì sao suốt ngần năm, Vân Phong vẫn không buông cô ta.
Nếu không vì bệnh hành hạ, có lẽ cô ta đã sống trong hạnh lâu.
Nhưng lý trí lại gào lên trong tôi: được thương hại người thứ ba.
giằng khỏi tay cô ta, bước từng bước nặng nề đi về phía trước.
Cơ thể tôi như đang có hai đang co, cãi vã kịch liệt.
“Nó là tiểu tam, không con được thì cứ để cả đời phải sống trong đau khổ đi!”
“Còn cô là bác sĩ, không được phân biệt đối xử với bệnh nhân.”
Tôi cố gắng nhấc chân, nhưng bước mãi vẫn không thể bước ra được.
Tôi đột ngột lại, cô ta vẫn đứng yên tại chỗ, vẻ mặt đầy hụt hẫng, nước mắt rơi lã chã.
cứ bệnh trước đã, đợi tin từ
“Vâng… vâng, được ạ… sĩ
Cô ta bật khóc vì vui sướng, hệt như một đứa như thể chỉ cần một câu của tôi là có thể chiếu rọi cả cuộc đời u tối của cô ta.
Tôi cúi đầu, rụt cổ
không quyết định đó là đúng hay sai.