Chồng Không Có Phúc
5
Nhưng trong mắt Phó Vân Phong, chuyện chính là sai không thể tha
Anh vào văn phòng tôi, mặt mày hầm hầm, đập xuống bàn vang
“Tô Thấm Nhuệ, em muốn gây ra án mạng mới cam tâm sao?!”
“Em có biết giờ em vẫn đang trong giai đoạn tái phát trầm cảm không? Em hoàn toàn không đủ tư cách khám bệnh cho người khác!”
Tôi thản nhiên tờ giấy trong ngăn kéo ném vào mặt anh
“Xin lỗi nhé, kết luận chuyên môn xác nhận rồi — tôi đã khỏi từ lâu.”
“Không thể nào! nửa năm làm sao có thể được?! Chắc chắn chẩn đoán sai! Tô Thấm Nhuệ, em đang giở trò gì đấy?!”
Tôi đứng dậy từng chút một sau bàn làm việc, thẳng vào mặt anh ta mà mắng.
Vân Phong, anh lương tâm không? Anh đã từng đến tôi thật lòng chưa? Anh bản chẩn đoán trầm cảm của anh đã hỏi nó có đúng hay không chưa?!”
không chỉ là vợ anh, tôi sĩ. Chính tôi là rõ bản thân mình nhất!”
“Lúc đó tôi không phản bác lại, là tôi thử — có lạnh đến mức
Anh ta nhìn tôi với ánh mắt không thể tin nổi, rồi đột nhiên bật cười lớn — cười nước mắt.
“Tô Thấm Nhuệ, em đúng là biết diễn kịch đấy. Em đang toan tính điều Nhưng anh nói cho em biết — đừng hòng đạt được mục
chẳng lại, chỉ mở cửa, lùng đuổi anh ta ra ngoài.
Anh ta bỏ đi trong mặt đầy bất khóe lên nụ cười lạnh lùng hiểm độc.
Tôi biết, anh ta sẽ không buông tay đâu.
Nhưng biết, chuyện tôi từng mắc cảm sớm muộn gì cũng sẽ anh ta moi ra.
Vì tôi đã phát hiện lá đơn hôn anh ta kỹ dưới đáy ngăn
đó rõ ràng từng chi tiết về chứng cảm của tôi.
Anh ta đã tính toán hết rồi, không cho dù một con lui.
Còn tôi... chỉ phá vỡ kế hoạch của anh ta một bước mà thôi.
Tôi lặng lẽ điện thoại ra, đi một tin
“Ngày mai là phẫu thuật rồi, cô đã bị sẵn sàng chưa?”
“Dĩ nhiên rồi! Tôi tin sĩ Tô. Mọi giao cho cô, cảm ơn lắm!”
Tôi nhắm mắt lại, lặng lẽ hồi tưởng lại tất những gì mình đã làm trong thời gian qua.
Vì tình trạng của ta, tôi đã cùng các chuyên gia tổ chức hội chẩn, liên tục điều chỉnh phương án phẫu thuật, cố hết mức để đảm bảo không xảy ra
Thật ra, cả đội ngũ y tế đều từng khuyên tôi từ bỏ.
Họ đồng cho rằng bệnh nhân tuổi đã cao, lại từng điều sai cách suốt nhiều năm, thể trạng bị bào mòn nghiêm trọng.
kế hoạch phẫu thuật có thể hiện, nhưng rủi ro cao. bại, rất có thể bị quy thành tai nạn tế.
tôi vẫn kiên bất chấp tất cả đối, nhất định thực hiện mổ này.
Cuối cùng, họ chỉ biết lắc đầu chấp nhận.
Ngày phẫu ở khúc quanh hành lang phòng mổ, tôi trông thấy một bóng người quen thuộc.
Chỉ thấy Phó Vân Phong kéo Thẩm Phi Phi sang bên, đầu thì thầm.
“Phi Phi, nghe anh đi, đừng tin Tô Thấm Nhuệ. Cô ta là một kẻ điên!”
“Vân Phong, em đâu còn lựa chọn ấy là anh, đã làm hàng trăm ca mổ như thế Giờ em chỉ có thể đánh cược thôi.”
“Không, em không hiểu cô ta đâu! Cô ta rất dai, chẳng phải như tưởng đâu!”
“Điên”, “thù dai” — thì ra mắt Phó Phong, là
Nếu thì tôi cũng chẳng cần phải tiếp tục đóng vai người nữa.
thản nhiên tới, liếc nhìn
“Đã không tin tôi, thì thuật này... khỏi làm cũng
“Tô Nhuệ! Cô lại giở trò lùi để tiến phải không? Nói cho biết, tôi không bẫy
Phong bước lên một bước, chắn mặt Thẩm Phi Phi.
Tôi bật cười khan hai tiếng, vì người đàn ông ích kỷ như anh ta, lại có thể dành chút chân cho thanh trúc mã, thật đáng để tay tán thưởng”.
“Được thôi, vậy tôi nói thẳng — ca phẫu tôi không làm nữa.”
Tôi quay người bước đi, cởi chiếc áo blouse trắng — tôi lại trở về là chính tôi.
Nhưng Thẩm Phi Phi lập đuổi theo, túm chặt lấy cánh tôi.
“Bác sĩ tôi tin cô. Tôi làm!”
“Được, con đường là cô chọn. Đừng hận.”
“Tuyệt đối không hối hận!”
6
phẫu kéo dài mười mấy vẫn chưa kết
Phó Vân ngột vào phòng mổ, sát cả trình tôi làm việc.
Do thời gian mổ quá bàn tay cầm dao của tôi bắt đầu run rẩy không kiểm soát được.
“Choang” tiếng, dao mổ rơi xuống sàn, vang lên tiếng chát chúa.
“Bác sĩ Tô, cô có biết mình đang làm gì không? Người đang nằm trên mổ một mạng sống đấy!”
Anh không thể chịu nổi nữa, túm lấy tay tôi, đôi mày phía trên khẩu trang nhíu chặt.
Tôi thở cố gắng giữ bình tĩnh.
“Phó trưởng khoa vô cớ vào đây, mà bảo tôi xem trọng tính bệnh nhân sao?”
“Cô…”
“Không ổn rồi! Bệnh nhân loạn tim!”
“Tiêm 1mg adrenaline, chuẩn bị sốc điện!”
Tôi lập tức đẩy Vân lao đến bên giường mổ, tai chỉ văng vẳng tiếng anh ta không nói:
sĩ Tô, tốt nhất cô nên đúng y đức, nếu không…”
Nhưng câu sau anh không kịp nói hết ta tận thấy cả người Thẩm Phi Phi đang run lên dữ dội.
Anh ta tới, nắm chặt lấy tay cô ngừng tiếng viên.
“Thẩm Phi Phi, đừng ngủ! ngủ mà! đã nói muốn đi ngắm biển còn Em xem này, vé tàu đã mua rồi!”
Nếu không tận nghe thấy, chắc chẳng ai tin rằng một người lạnh như Phó trưởng khoa Phó Phong lại có nói ra những lời dàng đến thế với một người phụ nữ khác.
Phong! Nếu anh không muốn cô ta chết, thì cút ra ngoài cho tôi!”
lên, đuổi anh ta khỏi phòng
Anh ta biết mình quá đà, răng trừng mắt nhìn tôi một cái, đồng thời quét ánh mắt lạnh khắp phòng.
Ánh mắt ấy cả phòng không ai dám ngẩng đầu — bởi ai cũng trong ánh mắt đó chứa cảnh cáo.
thay, Thẩm Phi Phi đã qua cơn kịch — điều đó quan trọng hơn cả.
Ca phẫu thuật tiếp tục.
Sau một ngày một đêm, cuối cô ta được an toàn về bệnh.
Còn tôi thì... gục ngã tại chỗ.
tai là tiếng đồng nghiệp hốt hoảng:
“Bác sĩ Tô! Cô đi! Tỉnh lại đi! Ca mổ đã rất công cô thể có chuyện gì được!”
Tôi chỉ là... thấy lạnh lẽo trong lòng mà thôi.
vì, trong bất cứ cảnh nào, ở bên cạnh tôi... chưa bao giờ là tôi Phó Phong.
Ngày hôm sau, vừa tỉnh dậy, tôi tức nộp đơn xin đi học.
trưởng nhìn tôi, trầm xuống đầy sự.
sĩ với năng lực của cô, thật ra thể đến một tốt hơn nhiều. Ở lại bệnh viện nhỏ như tôi, đúng là thiệt thòi cho cô.”
“Viện trưởng, ông là người đã giúp tôi hết đại học. Ân tôi chưa từng quên.”
ông không giấu tôi lâu như vậy, cũng chẳng biết người ân nhân lại ngay bên mình. Ông sẽ quay về.”
“Ôi… bác sĩ Tô, cô vẫn luôn là người tốt như vậy.”
Đóng phòng viện trưởng lại, tự hỏi mình — tôi thực sự người tốt sao?
Tôi nghĩ... câu trả lời là
Tôi cũng có niềm kiêu hãnh của riêng mình.
như Phó Vân Phong từng nói, tôi là người báo.
Vậy thì... mọi chuyện, cứ để gian trả lời.