Cô Dâu Dám Đánh Cả Nhà Chồng
01
tân hôn, đã đặc biệt một bộ đồ đỏ chói.
Vừa chuẩn thân mật Chu Dĩ Tông thì cửa bỗng đá văng ra.
Khi nhìn đám bà bà dì mỗi người tay cầm hai cái quần lót cũ kỹ hôi thối, cả người tôi cứng đờ.
Chưa nói gì, họ đã xông tới đè tôi xuống đất, túm lấy đồ ngủ tôi mà xé “rắc rắc” thành từng mảnh vụn.
Chưa đầy mười bộ đồ ngủ lụa thật giá 3999 tệ của tôi đã biến vài mảnh giẻ lau.
Tôi còn chưa kịp hoàn hồn thì đã bị họ lôi tuột vào nhà vệ sinh, mặt vào đống đồ lót thỉu.
Dương à, đừng trách chúng ta thô bạo, đây là vì muốn tốt cho con thôi.”
“Ngày cưới, cô dâu cởi sạch giặt đồ lót cho bố chồng, ý nghĩa là hòa nhập phong tục, làm vợ hiền mẹ
Vợ hiền... mẹ đảm?
Cú sốc lớn khiến tôi lặng, biết theo bản nhìn về phía Chu Dĩ Tông.
Thế nhưng anh ta lại làm không thấy ánh cầu của tôi, đứng im không nói một lời.
Mặc kệ tôi đang ăn mặc “mát mẻ” như thú trong thú – bị đám kia vây lại chỉ trỏ, bàn tán thừng.
Còn bố anh ta, thì như sói đói mà nhìn chằm chằm vào thể gần như trần trụi của tôi, xông nói:
muốn giặt thì lì xì, mỗi cái mười vạn.”
vạn?
Linh cảm có gì đó không ổn, tôi lập tức đếm nhanh đống trong chậu nước.
Không nhiều không ít, đúng mười sáu cái.
Một trăm sáu mươi vạn chính xác là số tiền hồi môn của tôi!
Ban ngày vừa tổ chức đám cưới, phòng kịp động phòng đã ép tôi nộp hồi môn.
Tính toán không phát
Thấy tôi không phản ứng, mấy bà cô đầy vàng bắt đầu vung chửi rủa:
“Ôi, bộ là không bằng lòng rồi. Cũng thôi, ai mà không biết mấy đứa con dâu bây giờ chảnh choẹ, đâu ngoan như tôi hồi xưa, ngoan ngoãn làm
không nói đâu xa, chỉ riêng dáng người thôi, con nhà Dĩ Tông này trai được đấy, mông vừa cong, ngực hơn tụi mình…”
“Xì, nảy thì có ích gì, nhìn mặt là biết khó bảo rồi!”
“A! Nhìn cái bộ nữ trang này xem, nặng quá trời luôn! Chắc cũng phải vạn!”
Một tiếng vang lên, hộp nữ trang rơi đất.
Mấy bà vừa xào về thân hình tôi lập tức sáng có mấy người còn lao ra tranh giành.
“Mẹ của Tông ơi, bộ nữ trang này nặng thế kia, chắc nhà cô tốn cả đống tiền nhỉ!"
“Con trai cô cưới phải bà tổ rồi còn gì!”
“Nhìn cái cách ăn mặc lả lơi kia sau chẳng ra gì đâu…”
Sau đó là tiếng lục lục tung vang lên.
Chưa đầy một phút, từ "cô dâu mới cưới", tôi đã bị biến thành "con đàn bà lơ" trong miệng
Không chỉ kế tiền hồi tôi, dám lục nữ trang!
còn được, thì thím tôi không nhịn nổi.
Nhịn đến mức rồi thì khỏi cần nhịn nữa!
Tôi giật lấy áo của Chu Dĩ Tông khoác lên người, lôi chiếc lót còn trên ra, tóm mụ thím mồm nhất, rồi tốc độ ánh sáng nhét quần lót vào miệng mụ ta.
mọc lên mặt thì không phải lỗi của bà, nhưng há mồm nói thì bà hoàn toàn."
Tôi lại nhấc nửa nước lạnh dưới đất dội thẳng lên đầu mụ ta.
"Đầu óc bà lú rồi cũng không để tôi giúp tỉnh lại."
02
ta tôi hành động liên hoàn thế thì đơ luôn, cả buổi mới móc được cái quần lót rách rưới hôi rình ra khỏi miệng.
Mặt mụ ta xanh mét, ôm lấy bồn nôn tháo.
Những người thấy sức tôi khủng như vậy thì lập im bặt.
vệ cuối cùng cũng tĩnh lại.
ở phòng ngoài, đám người đang lục lọi trang của tôi thì vẫn còn sòm.
Tôi kéo áo khoác của Chu Dĩ Tông trên người, bước thẳng ra ngoài.
Nên nhớ, tôi là đại tỷ trong nhóm chị “tinh thần thép”.
Tuy đã rút khỏi giang hồ nhiều năm, nhưng căn vẫn
về "đấu mồm", tôi chưa ngán ai!
Thế nhưng, ngay lúc tôi bước ra khỏi cửa nhà sinh, cổ tay lại bị Chu Dĩ Tông túm chặt.
“Thanh Dương, dì tôi chỉ nói em câu mà em đã ra tay đánh người, như là quá đáng rồi.”
Tôi quá đáng?
Tôi quay người, ngay cái ly trên tủ gần đó, ném thẳng vào mặt anh ta.
bọn họ xé đồ anh bị à?”
“Hay khi bọn họ coi tôi như vật mà chỉ trỏ bàn tán, anh bị điếc rồi?”
Chu Dĩ Tông bị tôi nói cho nghẹn họng, phản nổi.
Còn bố anh ta thì trợn mắt, nổi cơn bành:
“Con dâu họ Chu, không muốn thì đưa tiền, đứng đó nhằng gì? Hay mày định giấu luôn của môn?”
“Tao nói cho mày biết, nhà họ Chu này không cái lệ để con dâu giữ của hồi môn, mau mang ra đây!”
“Không thì mai tao loan tin thà cởi truồng cho bố chồng nhìn hơn là tiền, xem mặt mũi mày để đâu!”
Tuy trong lòng chẳng hy vọng nhưng tôi vẫn quay đầu nhìn về phía Chu Tông.
Chỉ anh ta có thể nói một câu công bằng cho tôi.
sau một hồi do dự, anh ta chỉ lí nhí nói với bố:
“Bớt nói một câu đi.”
Rồi quay sang thúc giục tôi:
“Thanh Dương, em ngoan chút đi, quần lót xong là được, hoặc lấy ra. Dù sao cũng một nhà, tiền để ở chỗ ai cũng như nhau.”
“Nếu chuyện em bị bố nhìn thấy ra ngoài thật, em và cả nhà chúng ta mặt mũi nào nữa?”
tôi bật cười lùng.
“Nếu tiền ở cũng như sao không để tôi giữ?”
“Không biết cách sống, để tôi dạy anh.”
Nói rồi, tôi giơ tay tát thẳng vào mặt Chu Dĩ Tông.
Tát chưa đã, khóe mắt thấy ông già kia – dứt khoát làm tới cùng – tôi tặng luôn ông ta hai tai.
gì đâu!
Tát chẳng buồn quan tâm ứng hai con kia là tôi nhanh chóng chạy phòng.
Và đúng như tôi dự đoán – thậm còn tệ hơn.
Bộ nữ trang tôi bao nhiêu ra đặt làm riêng, giờ đã bị tháo tung, không còn nguyên vẹn.
mảnh nhỏ rơi lả tả khắp bừa bộn khủng
Còn đám kia thì như đói thấy thịt, mắt long sòng giành giật từng mảnh lá vàng còn sót lại trên trâm đầu của tôi.
Đó là của hồi môn mà ba mẹ tôi dành từng một từ chào đời!
Tôi điên thật
Tôi lao tới, mỗi bà đang chổng mông lục tìm vàng sàn đều được tôi tặng cho một cú
Trong chớp mắt, cả phòng vang lên la hét, tiếng chửi rủa hỗn loạn.
Phía sau tiếng quát của Chu Dĩ Tông:
“Vương Thanh Dương! Ngay cả mẹ mà cô cũng đánh, cô còn là người không vậy?”
“Hôm nay tôi nhất định phải dạy cho một bài học, để biết trong nhà này rốt ai mới là người có tiếng nói!”
Nghe Phải xem ai mạnh hơn.