Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Tôi lấy Chu Tông, cho anh cú vai chỉnh.
Thật đấy, hôm nay cho dù trời có sập, tôi cũng phải đánh gãy răng hết đám người
Cũng nhờ sự “giáo dục kiểu sói” của bố tôi từ nhỏ.
03
khi gặp Chu Dĩ Tông, tôi đã thất bại trong tám lần xem mắt.
Lý do chỉ có một: Tôi quá mạnh,
Chủ của tôi luôn là: Có thể động tay thì không cần cãi nhau.
Mãi cho đến bố nâng hồi môn lên đến 1,6 triệu, lại còn biến tôi thành một “bông hoa trắng yếu ớt” thì mối duyên mới là Chu Tông do bà mối giới thiệu.
Anh ta không hút không uống rượu, ổn định.
Bố mẹ anh ta mỗi lần gặp tôi đều ngọt xớt “con ơi” nghe ngán.
Tuy điều gia đình không nổi bật, nhưng giới xem mắt cũng được bình thường”.
là, chúng tôi bước vào hôn nhân.
Bố mẹ tôi coi như cũng “xử lý” đứa con gái từ nhỏ đã là "chị đại đánh khắp khu phố".
Ai ngờ đêm tân hôn, gia đình đó bản chất.
Xé tôi, bắt tôi giặt quần lót, còn phá và cướp nữ trang của tôi.
Đặc biệt là Chu Dĩ Tông – tất cả những điều đó, trong mắt đều bình thường!
Vậy mà khi chỉ mới phản kháng một chút, anh ta lại “dạy dỗ” tôi?
Ha! Xem thử ai dạy ai
Nửa tiếng sau, tôi vẫn bình không thở đứng nhìn đám bà ông bố chồng nằm la liệt dưới
Ai nấy mặt sưng như heo, quần áo tơi tả.
Còn Chu Dĩ Tông, bị tôi cho ngay đầu trận, đã bị ném vào nhà vệ sinh giặt quần lót rồi.
Ông chồng – cũng chính vừa sắc vừa tham tiền – nhìn tôi gặp quái vật, vừa run lùi:
cô rốt cuộc là làm nghề gì đấy?”
phải là giáo viên sao? Sao lại đánh nhau giỏi như vậy?”
Tôi lắc lắc cổ tay, tiện tay đèn bàn đập thẳng lên đầu ông ta:
“Xin lỗi, không nói. Tôi học võ từ
“Hiện là giáo viên thể dục kiêm huấn luyện viên thủ một trường học.”
“Á!!!”
ông ta như rớt xuống rồi hét lên:
“Dĩ Tông! Ly hôn! Nhà không cần loại con dâu như vậy!”
“Hèn gì nhà nó nhiều của hồi như thế, tôi còn tưởng nhà không có con trai nên dễ bắt nạt, ai ngờ biến mình thành bao cát!”
“Chu Dĩ Tông, thằng nhóc kiếp này, rước về cái thể loại gì thế hả, mau ly hôn tao!”
“Ly hôn á?”
Tôi phá lên cười, cười càng đi cửa nhà vệ sinh rồi tung một cú đá đạp vỡ cả cửa kính.
“Chu Dĩ Tông, trong từ của bà đây chỉ có ‘goá chồng’, không có ‘ly hôn’!”
“Tôi ba mươi ba khăn lắm mới lấy được chồng, anh dám ly hôn với tôi thì cứ thử xem!”
“Tôi cho các người một đêm, bằng bất cứ cách cũng phải khôi phục nguyên cho tôi bộ nữ trang kia.”
“Nếu không, cứ chờ mà xem!”
Nói tôi lại giơ chân đạp thẳng một cái, đập vỡ nốt mảnh kính còn sót trên cửa vệ sinh.
Choang!
Bên trong, Dĩ Tông mặt mũi bầm dập đang ghế con giặt đồ, thân hình run thấy rõ.
Trở phòng, bà cô kia đã chuồn sạch sẽ.
Chỉ còn bố chồng đang túm tóc mẹ chồng, lia lịa.
“Vừa ông đây bị đánh, bà đi đâu
“Nó đánh chết, bà lắm đúng không?”
Mẹ bị túm đến nổi trên trán, trông ràng là đang đau đến cực điểm, nhưng tuyệt nhiên phát ra nào.
đã từng thấy cảnh này làm tình nguyện viên ở trung cộng đồng.
Chỉ có những phụ nữ hành học được cách im lặng.
càng kêu thì đối phương càng đánh hăng.
04
bước nhẹ nhàng vỗ vai bố chồng từ phía sau.
ta lại với vẻ mặt khó nhưng ngay khoảnh khắc mặt tôi chiếu trong đồng tử mình, ánh ông ta lập tức chuyển hăng sang sợ hãi:
“Cái gì, ông đây vợ, cô cũng muốn can thiệp hả?”
“Không!”
Tôi giơ một ngón tay lên, nhẹ nhàng lắc
“Tôi muốn nhắc ông, đừng có đổ hết tội lên đầu vợ
“Cá tìm cá, tôm tìm tôm, với con trai ông đúng cặp cá thối tôm ôi, chơi chiêu bựa. Ông gây nghiệt, năm sau mồ ông mọc cỏ cũng đáng!”
“Gặp tôi, là nghiệp ông tới rồi đấy!”
Nói xong, ánh mắt tôi chợt băng, ngón tay cũng biến thành nắm đấm một cú mũi bố chồng.
mũi phun như pháo hoa đỏ loé giữa không trung.
Gớm thật!
Lần này, ông ta không thêm một lời, ôm mũi chạy biến khỏi phòng.
Chu Dĩ Tông cũng lấm bê chậu quần áo bước ra:
“Đồ giặt xong rồi, tôi muốn nghỉ ngơi!”
nói dịu, nhưng mặt mũi vẫn đầy sự không cam
sao, thời còn từ từ “dạy cũng được.
bật cười khẩy, ném ra hộp đựng nữ trang:
“Bên hoá đơn và đồ nữ trang của không cách trước khi trời sáng hoặc khôi phục nguyên vẹn những món bị lấy cắp, hoặc gấp ba
ba?!”
Chu Tông trừng mắt, cố nén giận:
cô không đi ăn đi? Bố với mấy muốn cho cô một bài học, ép cô giao ra hồi môn thôi. Giờ đã đánh người, mắng người coi như xả xong rồi chứ gì?”
“Ý là, chỉ cần tôi hả giận thì những gì người cướp của có trả nữa?”
Chu Dĩ Tông nhìn chiếc chân ghế tay tôi đã bị bóp méo, đồng tử lập tức co gấp ba lần:
đó… cũng không phải!”
“Vậy thì còn không đi!”
Nhìn bóng Chu Dĩ ôm hộp trang biến mất khỏi phòng, tôi cũng thở dài ngả người nằm xuống giường.
Nhìn tấm đỏ rực dưới thân, lại tới chuyện xảy ra hôm nay.
Tưởng hôm nay sẽ ngày hạnh phúc nhất đời mình.
Không ngờ… lại là ngày nực cười nhất.
Tôi bật cười vừa chua xót vừa mỉa mai, thì bên tai chợt vang lên giọng nói rẩy của mẹ chồng:
“Đây là đôi hoa vàng con, mẹ giữ lại cho con đấy.”
“Con gái à, nửa đêm rồi chắc đói lắm nhỉ, mẹ xuống nấu cho bát mì?”