Cơ Doanh
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Tôi quyết tâm bỏ Nghiễn Chu.
Xóa bức cuối cùng của hai đứa.
Rồi gửi đơn nghỉ việc chính thức Tập đoàn Trầm
đá lòng cuối cùng rơi xuống.
Tôi ngủ một đến tận trưa sau.
Cho đến khi chuông điện thoại lên.
“Ai vậy ạ?”
Tôi mơ màng nghe máy, đầu bên kia im lặng vài giây.
“Còn đang ngủ à?”
Nghe giọng nói quen tôi bừng tỉnh.
“Th... Thời... Thời Huynh?”
“Em... Em không ngủ nướng đâu, em dậy làm bài liền đây!”
Sau một lúc im lặng dài, giọng nam cười khẽ:
“A Doanh, anh đâu còn là thầy phụ đạo của em nữa.”
“Dù là giờ hay sau kết hôn, em ngủ đến mấy giờ cũng được.”
Nghe xong, tôi mới kịp phản lại.
Cả người như vì ngượng.
Thật ra, so với Trầm Nghiễn Chu, tôi quen Hách Thời Huynh còn sớm hơn.
Anh là anh họ của thân tôi – Yên.
Là học bá hơn chúng tôi hai khóa.
Vì nhà có hợp tác ăn, mỗi kỳ nghỉ hoặc đông, khi Hách Thời Huynh dạy kèm cho Vũ Yên, anh đều tiện thể kèm thêm tôi.
Là được chọn kế thừa nhà họ Hách Thời rất nghiêm khắc với bản thân và cả người
Anh yêu cầu chúng dậy sớm chạy bộ, mỗi ngày làm đủ bốn đề Lý, Hóa, Sinh.
Tôi đề thì giỏi, chạy bộ thì không.
Lại ngại làm biếng như Yên, nên chỉ cách cắn răng chịu đựng.
Điều khiến tôi bất ngờ là sau một mùa hè kiên thể lực tôi thực sự cải thiện đáng
“Anh Thời Huynh, cảm ơn
“Là em tự có ý chí, không cần cảm ơn anh.”
Tính cách Thời Huynh lạnh vài câu khách sáo này đã là những lời ngoài lề hiếm hoi giữa tôi và anh trong năm
Hết kỳ nghỉ, liên lạc giữa chúng tôi cũng dần ít đi.
Tin nhắn chỉ xoay quanh việc anh gửi tài liệu học tôi, lại một câu cảm ơn.
Sau này, Trầm Nghiễn Chu bước vào cuộc sống của tôi.
Hôm ấy cũng là một nhầm lẫn.
Tôi định nhắn cho Vũ lại lỡ gửi cho Hách Thời Huynh:
“Có một anh chàng đang theo đuổi tớ, mà hình tớ cũng hơi thích anh ấy.”
Khi phát hiện thì không kịp thu
hổ là – Hách Thời Huynh còn gọi thẳng cho tôi.
“A Doanh, yêu sớm không tốt.”
“Dạ…”
“Tuổi em nhỏ, cảm xúc qua nói lên điều gì đâu.”
“… Vâng…”
Sự cố ngẩn này khiến tôi dám đối với anh nữa.
mặt thì lúng túng đủ đường.
Rồi khi xác định quan hệ với Trầm Nghiễn tôi bắt đầu chủ động khoảng cách với anh.
mấy năm không lại.
Chỉ nghe tin tức của anh qua Vũ kể, hoặc thấy trên báo
Hai mươi ba tuổi, bằng tiến kép.
Hai mươi gia nhập lực lượng gìn giữ hòa bình quốc tế.
Hai mươi tám tuổi, xuất ngũ, trở thành ngôi sao mới trong giới thương trường, phụ trách việc kinh doanh ở nước ngoài của nhà Hách.
Nhưng so với những quang đó, điều khiến dư luận bàn tán lại là hướng tình cảm của Hách Thời Huynh.
tin đồn thái tử nhà họ thích đàn ông.
Anh rất tiếng, sau đó tin về anh cũng dần.
Mãi đến tháng trước – khi Trầm Nghiễn Chu bỏ mặc tôi một mình trên núi vì Lý Vân Vân.
Tôi ôm cơ thể, run rẩy vì lạnh và sợ hãi.
Thì Hách Thời Huynh – vừa trở nước – ngột xuất hiện sứ.
Lúc rào tâm lý tôi hoàn sụp đổ, chỉ biết ngơ nhìn
“Anh Thời Huynh… Trầm Nghiễn Chu sắp kết hôn rồi… anh ấy không cần em nữa…”
“A Doanh, nhớ kỹ… là anh ta phụ Anh ta cưới vợ, em cũng có thể cưới chồng.”
Tôi quên mất, Yên từng nói – Hách Thời Huynh chẳng giỏi an ủi người
cười chát: “Em còn sắp chia tay, cưới ai được chứ?”
Không ngờ ngay sau đó, anh một câu kinh thiên động địa:
“Cưới anh.”
“Không đùa đâu, Cơ Doanh – lấy anh nhé?”
Trong tôi lại văng vẳng tiếng cười cợt của Nghiễn Chu:
Doanh á? Như con chó cho tí xương là ngoan ngoãn
“Mù màu như cô ta, qua đèn đỏ còn phiền – chỉ có tôi mới lấy cô ta.”
Nhìn ánh mắt thành của người
Tôi như bị xui quỷ khiến, thốt lên chữ:
“Được.”
05
“Em ngủ tiếp đi.”
“Anh gửi em tiết mấy quan đến đám cưới, nghỉ ngơi xong hãy xem.”
Tắt máy, tôi lướt nhanh qua tài liệu gửi.
Càng xem thấy đúng là dân học không thể đùa
Từ việc đăng ký kết hôn đến tổ chức tiệc cưới,
Hách Thời đều sắp xếp đâu ra đấy, chu đáo mỉ.
Thế mà anh vẫn để lại tôi rất nhiều quyền lựa chọn.
Tôi nằm nhà hai ngày, chọn xong cưới và khách sạn chức tiệc.
Đến ngày thứ ba, nhận được thông báo sổ hộ khẩu đã làm lại xong.
Trùng hợp hôm nay cũng chính là ngày Trầm Nghiễn Chu và Lý Vân Vân đi đăng ký kết hôn.
Hai bên lại bất ngờ chạm mặt ngay trước cổng Ủy ban.
“Anh ơi, cô ta không phải định đến cướp hôn đấy chứ?”
Lý Vân Vân núp lưng Trầm Nghiễn Chu, môi ngạc nhiên thốt lên.
chẳng thèm quan tâm, ra ngoài.
Không Trầm Nghiễn Chu lại đuổi theo, kéo lại.
“Biết ngay là em không mà đến. Đợi ngoài này lâu chưa?”
“Chuyện xíu thôi, mà em lại đến mức này à?”
Tôi tay anh ta ra.
“Tôi đến đây làm của mình, không quan đến anh.”
Trầm Chu bật cười, giọng bất lực:
“Được được được, không liên quan đến anh. Chịu em rồi.”
“Chỉ là tờ giấy thôi, có ý nghĩa gì đâu?”
“Không phải anh bảo em gửi địa chỉ nhà mới rồi sao? Nhìn em kìa, nhớ tệ thật.”
“Ở một mình chắc cô đơn lắm nhỉ? nữa anh đến thăm nhé?”
Miệng Trầm Nghiễn Chu cứ ngừng, theo tôi ra tận vỉa hè.
Giọng điệu thản nhiên đến mức, như hôm nay anh ta không phải đang đi đăng kết hôn Lý Vân Vân.
lúc ấy, flash từ camera điện thoại anh ta lóe
Nhận thấy ánh mắt tôi, Trầm Nghiễn Chu hơi lúng túng.
“Lạ Doanh, hôm nay em lại không khóc.”
Thì ra từ đến giờ anh ta nói nhiều như thế, chỉ để chụp ảnh lúc mất kiểm đem về dỗ Lý Vân Vân.
bước xe, Trầm Nghiễn Chu vẫn ghé sát cửa sổ, đưa camera lên chĩa tôi.
Rất sau đó, chiếc xe đặt ứng dụng đã tới.
Anh ta còn toe toét:
“Doanh giúp việc này
“Bao lần trước dùng hết rồi, hôm nay đặt anh một hộp nữa. Cùng loại, cũ, mùi phô mai nha~”
Hai tay tôi siết chặt thành nắm đấm.
Nỗi hôm đó ngoài phòng VIP lại ùa về.
Nếu Nghiễn Chu từng có dù chỉ một tôn trọng với sẽ không đến mức này.
Người từng yêu sâu đậm,
Giờ nhìn lại – chỉ thấy ghê tởm đến buồn nôn.
“Trầm Nghiễn Chu... sao anh có thể hạ đến thế?”
đầu tiên sau mười năm, tôi buông lời cay nghiệt với anh ta.
Nụ cười trên mặt Trầm Nghiễn Chu lại.
ta nhìn tôi với vẻ không thể tin
“Doanh Doanh, em bị ma ám rồi à?”